Không phải loại đị đoan nhân thịt.
Tần Hoài đi theo Đổng Sĩ đến Hoàng Ký Tửu Lâu.
Hoàng Ký Tửu Lâu ở địa phương cũng coi như là thương hiệu lâu đời, do Hoàng Thắng Lợi mở từ một quán cơm nhỏ lúc còn trẻ, phát triển thành tửu lâu lớn như hiện tại. Bởi vì đã có tuổi đời, hai năm nay lại không tu sửa gì mấy nên nhìn từ xa trông hơi cũ, tất nhiên đổi góc độ suy nghĩ thì cũng có thể nói là có bề dày lịch sử.
Mặc dù bề dày này hơi ngắn một chút, chỉ mới hơn 20 năm.
Thời điểm Tần Hoài bước vào quán là hơn 1 giờ trưa, miễn cưỡng coi như là giờ ăn cơm, khách trong tửu lâu không nhiều lắm, đại sảnh ngồi kín khoảng một nửa. Tỷ lệ lấp đầy bàn vào giờ này trong ngày làm việc cũng không tính là tệ, nhưng quả thật hơi không xứng với danh tiếng vang dội bao năm qua của Hoàng Ký Tửu Lâu.
Xem ra Đổng Sĩ chê bai rất chuẩn, con trai của Hoàng Thắng Lợi quả thật không giỏi kinh doanh.
Đổng Sĩ dẫn Tần Hoài đến cửa bếp sau, đẩy cửa bước vào, vui vẻ gân cổ lên gọi to: "Sư phụ, sư phụ, Tần Hoài đến rồi, con đón cậu ấy về rồi đây! Cậu ấy còn mang quà cho thầy nữa, thầy mau ra xem đi!"
"Ồn ào nhốn nháo ra cái thể thống gì, bên ngoài vẫn còn khách đang ăn cơm đấy." Hoàng Thắng Lợi thong thả từ trong bếp đi ra.
Đây là lần đầu tiên Tần Hoài nhìn thấy người thật.
So với trên video, người thật đen hơn một chút, cũng gầy hơn một chút.
Hoàng Thắng Lợi cười ha hả nhìn Tần Hoài: "Tiểu Tần tới rồi à, khách sáo thế làm gì mà còn mang quà nữa, mau cho tôi xem cậu mang gì đến nào.”
Tần Hoài đưa hộp quà lên.
Hộp quà này là xin từ chỗ Trần Anh Tuấn, cái hộp thừa đợt đóng gói Diện Quả Nhi.
Hoàng Thắng Lợi mở hộp quà ra, nhìn 4 cái Bình Quả Diện Quả Nhi bên trong mà ngẩn người, cầm một cái lên nắn nắn cảm nhận độ đàn hồi, đưa tới trước mắt cẩn thận quan sát một phen, hỏi:
"Cái này là cậu tự tay làm à?"
Tần Hoài gật đầu: "Cơ bản là vậy, nhân là Trịnh Tư Nguyên giúp tôi pha trộn, hiện tại tôi làm vẫn chưa chắc tay
"Trời đất ơi." Hoàng Thắng Lợi nhỏ giọng lẩm bẩm, "Đúng là có người sinh ra đã biết làm Diện Quả Nhi à, uống canh Mạnh Bà mà chưa quên sạch sao."
"Sư phụ, thầy nói gì cơ?" Đổng Sĩ không nghe rõ.
"Không liên quan đến con." Hoàng Thắng Lợi chẳng buồn để ý đến đệ tử ruột của mình, toàn bộ sự chú ý đều dồn cả vào Tần Hoài, nụ cười càng rạng rỡ hơn.
"Tiểu Tần, cậu và Tư Nguyên chạy từ sáng sớm tới đây phải không? Mệt rồi chứ."
"Cũng tàm tạm, không mệt lắm ạ." Tần Hoài ăn ngay nói thật.
"Đã xem nhà chưa? Có quen không?"
"Rất tốt ạ."
"Vốn dĩ cậu lặn lội đường xa tới đây, theo lý thuyết thì tôi nên làm một bàn tiệc tẩy trần đón gió cho cậu. Nhưng cái eo này của tôi lại không chịu nghe lời, sáng nay vừa ngủ dậy đã đau dữ dội, đừng nói là nấu ăn, ngay cả ngồi cũng thấy khó chịu."
"Hoàng sư phụ, thầy không cần khách sáo như vậy đâu, thầy dạy tôi trên WeChat lâu như thế, cũng coi như là nửa sư phụ của tôi rồi, sao tôi dám làm phiền thầy làm tiệc tẩy trần cho tôi chứ." Tần Hoài vội vàng nói.
"Cậu không để bụng thì tôi yên tâm rồi, Đổng Sĩ, còn đứng ngây ra đó làm gì? Mau đưa đồng phục của Tiểu Tần cho cậu ấy đi."
Đổng Sĩ lập tức giống như làm ảo thuật, lấy từ trong tủ bên cạnh ra một bộ đồng phục nhân viên bếp sau, đưa cho Tần Hoài: "Sư phụ dựa theo số đo của cậu để đặt may đấy, không biết có vừa người không."
Tần Hoài nhìn bộ đồng phục, phát hiện trên ngực áo còn có hình thêu, thêu tên.
Tần Hoài.
Tốt lắm, bắt đầu làm việc thôi.
Tần Hoài vô cùng tự giác ôm bộ đồng phục, hỏi: "Phòng thay đồ ở đâu vậy?”
"Mới đến chân ướt chân ráo cũng không biết nên làm gì, thôi thì tôi làm mấy lồng Bánh Bao Tửu Nhưỡng sở trường nhất mời mọi người nhé!"
Sau khi mặc đồng phục vào, Tần Hoài cảm giác mình đã hoàn toàn hòa nhập vào căn bếp sau của Hoàng Ký Tửu Lâu.
Tần Hoài cơ bản đều quen biết mọi người.
Hoàng Thắng Lợi thu nhận tổng cộng 9 người đồ đệ, Trịnh Tư Nguyên nói số lượng đồ đệ này trong giới đầu bếp cũng coi như là rất nhiều. Dù sao Hoàng Thắng Lợi cũng là nhận đồ đệ đàng hoàng, đều phải cầm tay chỉ việc, những năm trước nhận đồ đệ thậm chí còn cho ăn ở luôn tại nhà sư phụ, chẳng khác nào con cái trong nhà.
Hơn nữa, khoảng thời gian nhận đồ đệ của Hoàng Thắng Lợi cũng kéo dài rất lâu, từ đại đệ tử đến đệ tử ruột Đổng Sĩ, ròng rã trải dài suốt 19 năm.
Những đồ đệ này Tần Hoài cơ bản đều biết mặt, lúc Hoàng Thắng Lợi dạy học online bọn họ đều từng ló mặt vào, có vài người hắn thậm chí còn nhớ được tên. Ví dụ như Lục đệ tử đang đau khổ vì rụng tóc, lại có một cái tên đẹp trai chẳng hề ăn nhập với ngoại hình của anh ta —— Vương Tuấn.
Trong số các đệ tử của Hoàng Thắng Lợi, người mà Tần Hoài quen thuộc nhất ngoài Đổng Sĩ và Đổng Lễ ra thì chính là Hoàng Gia.
Hoàng Gia là cháu họ của Hoàng Thắng Lợi, 11 tuổi đã bái Hoàng Thắng Lợi làm thầy, năm nay cũng mới 30 tuổi. Bàn về tuổi tác, Hoàng Gia không bằng Tam đồ đệ và Tứ đồ đệ đã mang sẵn nghề trong người mới bái sư, nhưng có lẽ do theo học từ nhỏ, bên dưới lại có rất nhiều sư đệ, nên Hoàng Gia rất có phong thái của đại sư huynh, bất kể là làm việc hay nói chuyện đều vô cùng chu toàn, có lớp lang trật tự.
Bình thường khi Hoàng Thắng Lợi dạy online, Điểm Tâm để ăn, trà để uống đều do Hoàng Gia chuẩn bị sẵn từ trước, có thể nói là cực kỳ chu đáo.
Để Tần Hoài thích nghỉ với môi trường làm việc nhanh hơn, Hoàng Thắng Lợi đã cử cậu đại đệ tử chu đáo này dẫn hắn đi tham quan bếp sau.
LVQ8371