Trịnh Tư Nguyên đã bắt đầu ăn cái thứ hai. Dù mang tâm lý săm soi để ăn, nhưng càng ăn hắn càng thấy phần nhân này kết hợp với lớp vỏ của Diện Quả Nhi lại hợp nhau đến bất ngờ. Nếu phần nhân này chỉ đơn thuần được gói trong bánh bao, ăn cùng lớp vỏ bánh xốp mềm thì có lẽ đã không mang lại cảm giác thế này.
"Rất ngon." Trịnh Tư Nguyên thật lòng nói, "Công thức này rất táo bạo, nhưng lại phù hợp đến bất ngờ. Vị đầu bếp nghĩ ra công thức này hẳn phải là một đầu bếp hồng án (bếp món mặn) có kỹ năng kiểm soát hỏa hầu cực kỳ thâm hậu, rất giỏi dùng thế mạnh để che đậy khuyết điểm của bản thân."
Tần Hoài cầm lấy cái Diện Quả Nhi hình quả táo duy nhất do chính tay hắn quét màu xấu ma chê quỷ hờn lên. Sau khi hấp chín, Diện Quả Nhi nở ra, màu sắc lại càng loang lổ không đều, trông xấu xí vô cùng.
"Vậy anh thấy, nếu đưa món điểm tâm này vào thực đơn cố định của quán ăn thì sao?" Tần Hoài hỏi.
Trịnh Tư Nguyên nhất thời không biết nên khen dũng khí của Tần Hoài, hay nên nói là hắn đang hoang tưởng nữa.
Diện Quả Nhị, quán ăn, món điểm tâm cố định, mấy từ này ghép lại nghe mới lạc quẻ làm sao.
"Chắc là không được đâu." Trịnh Tư Nguyên khéo léo dội gáo nước lạnh, "Độ khó và thời gian chế tác của Diện Quả Nhi rành rành ra đó, cho dù nhân đã đổi thành nhân thịt thì tổng thể độ khó cũng không hề giảm xuống, đối với cậu mà nói có khi còn tăng lên ấy chứ."
"Cho dù một ngày cậu làm việc 24 tiếng, không ngủ không nghỉ phút nào, thì cũng chẳng làm ra được bao nhiêu cái Diện Quả Nhi đâu. Loại điểm tâm cao cấp này vốn không thích hợp để bán với số lượng lớn."
"Nếu như tôi rút ngắn thời gian làm thì sao?" Tần Hoài chỉ vào cái Diện Quả Nhi trên tay, "Diện Quả Nhi hình quả táo khó là vì phải nặn cục bột thành hình quả táo, nhưng nếu tôi không yêu cầu cao về tạo hình, chỉ cần nặn ra dáng dấp đại khái của một loại quả nào đó. Rồi tôi cũng không yêu cầu cao về việc quét màu, chỉ cần cỡ như cái này là được."
"Làm vậy thì kiểu Diện Quả Nhi này tuy vẫn hơi rắc rối một chút, nhưng tốc độ sẽ nhanh hơn rất nhiều. Sau này làm quen tay rồi, kiểm soát nhân và bột tốt hơn, thậm chí còn có thể nhờ thợ mộc làm riêng khuôn đúc, lúc đó tốc độ lại càng nhanh hơn nữa."
Trịnh Tư Nguyên: ??
Trịnh Tư Nguyên thốt lên câu hỏi từ tận đáy lòng: "Cái thứ này làm ra... có còn gọi là Diện Quả Nhi nữa không?"
"Tôi cũng thấy thế!" Tần Hoài cảm thấy Trịnh Tư Nguyên quả nhiên rất hiểu mình, "Cho nên tôi nghĩ món điểm tâm này cần có một cái tên mới."
"Quả Nhi!"
Viết tắt của Diện Quả Nhi hình quả táo!
Trịnh Tư Nguyên bị chấn động sâu sắc, thầm nghĩ người tự học thành tài đúng là sướng thật. Làm cái chuyện ly kinh phản đạo, có lỗi với tổ tông thế này mà chắng mang chút gánh nặng tâm lý nào, bởi vì người ta căn bản làm gì có tổ tông mà có lỗi, cũng chắng có đạo lý nào để mà phản.
Chết tiệt, nghĩ vậy tự dưng lại thấy hơi ghen tị.
"Cậu vui là được." Trịnh Tư Nguyên nặn ra một nụ cười, "Công thức là do La tiên sinh tặng cho cậu, chỉ cần La tiên sinh hài lòng, cậu muốn làm thế nào thì làm. Dù có đổi tên, tôi tin là với tư cách một thực khách, La tiên sinh cũng sẽ không để bụng đâu."
"Chỉ là sau này nếu có ai hỏi, cậu ngàn vạn lần đừng nói cái Quả Nhi này thực chất là Diện Quả Nhi hình quả táo đấy nhé."
"Yên tâm, tôi sẽ không nói đâu. Tôi thấy món Quả Nhi này thật sự rất ổn, phần nhân có thể dùng để luyện hỏa hầu, bản thân cái bánh lại có thể luyện thủ pháp nặn bột. Hay là chiều nay chúng ta làm thêm vài mẻ nữa đi, cứ bảo là món mới rồi nhờ đám ông Hứa ăn thử giúp, tôi cũng tiện thể luyện xào nhân luôn." Tần Hoài đề nghị.
Về lời đề nghị này, Trịnh Tư Nguyên đương nhiên không có ý kiến gì. Tần Hoài cảm thấy Tần Hoài nói rất có lý, chỉ cần cái Quả Nhi này không phải là Diện Quả Nhị, thì đây quả thực là một món ăn cực kỳ phù hợp, cứ như được sinh ra để dành riêng cho Tần Hoài luyện tập kỹ năng vậy.
Trịnh Tư Nguyên vui vẻ đồng ý.
Đã định chiều nay luyện tiếp, vậy thì không cần phải chừa phần riêng cho Tần Lạc nữa.
Tần Hoài ưu tiên người nhà trước, hắn gọi An Du Du và Trần An - những người đã ăn cơm xong, cởi áo blouse và chuẩn bị tan làm về nhà - rồi nhét cho mỗi người hai cái Quả Nhi, bảo họ mang đi ăn dọc đường để nếm thử thành quả giảng dạy hôm nay.
Chỗ còn lại chia cho các phụ bếp hồng án đang làm việc trong bếp mỗi người một cái, Hoàng Tịch một cái, Tần Tòng Văn và Triệu Dung mỗi người hai cái. Âu Dương vừa hay đến quán ăn ăn cơm cũng may mắn ẵm được hai cái. Thế là hết sạch.
Từ lúc đến quán ăn, Trần An ngày nào cũng được ăn ké đồ ngon nên đã quen rồi. Hôm nay được ăn đồ cao cấp, ^ h 3 ^ Tx^ 3 h -+tý .x^ cậu ta vui vẻ ôm Diện Quả Nhi chạy đi bắt tàu điện ngầm.
An Du Du lần đầu tiên được ăn ké đồ xịn thế này nên vẫn chưa quen. Ăn ngay thì không nỡ, nhét vào túi xách lại sợ bị đè bẹp, dù sao cô nàng cũng phải chạy xe máy điện một đoạn đường khá xa mới về đến nhà.
"Anh Trần, cái này có phải là Diện Quả Nhi mà mấy hôm trước ngày nào Tiểu Trịnh sư phụ cũng làm không?" An Du Du hỏi.
"Đúng rồi, là Diện Quả Nhi hình quả táo đấy, em nhìn tạo hình là nhận ra ngay mà." Trần An gật đầu, nhìn thấy tiệm trà sữa đối diện, cậu ta đang suy nghĩ xem có nên thưởng thêm cho mình một ly trà sữa không.
"Cái này đắt không anh?" An Du Du hỏi.
LVQ8371