Đĩa xà lách tưới đầu hào trên bàn hiện giờ mới vơi đi hai gắp, toàn là do Bạch Tú Quyên nể mặt ăn ủng hộ. Đĩa cá quế tùng thử càng thê thảm hơn, mới bị gắp đúng một đũa, là do Mã Viện gắp cho con gái. Kết quả con bé cứ ôm khư khư cái Bánh Bao gặm say sưa, chăng thèm liếc mắt đến miếng cá trong bát, bày ra cái dáng vẻ "hai tai không nghe chuyện ngoài cửa sổ, một lòng chi muốn cắn Bánh Bao".
Lên món rồi, tôm nõn xào.
Tôm nõn trắng trẻo sạch sẽ trông rất bắt mắt, anh chồng liếc nhìn vợ, phát hiện Mã Viện vẫn không buồn động đũa.
"Vợ ơi, tôm xào kìa." Anh chồng nhắc khéo.
Mã Viện chỉ "ừ" một tiếng, cũng chẳng thèm cầm đũa, cứ lẳng lặng ngồi đó như đang chờ đợi điều gì.
Anh con trai thấy mọi người đều chắng mặn mà gì với mấy món mặn, ánh mắt lại bất giác liếc về phía đĩa Bánh Bao. Chiếc Bánh Bao Tửu Nhưỡng trắng trẻo mập mạp như có ma lực, không ngừng thì thầm cám dỗ bên tai anh ta.
Ăn thêm cái nữa đi, mới có 3 cái Bánh Bao thôi mà, không no nứt rốn được đâu.
Anh ta bắt đầu rục rịch ý định.
Đúng lúc này, nhân viên phục vụ lại bưng đồ ăn lên.
Một mùi thơm hoàn toàn mới lạ bay tới, là mùi thơm của đồ bột mì, cái mùi đặc trưng của bánh trái vừa mới hấp xong ra lò còn nghi ngút khói.
"Tứ Hi Giảo và Ngũ Đinh Bao của quý khách đây ạ, chúc quý khách ngon miệng. Đồ vừa mới ra lò nên hơi nóng, bé con ăn cẩn thận kẻo bỏng nhé." Nhân viên phục vụ chu đáo nhắc nhở.
Những người ngồi trên bàn lập tức hành động.
Tiền Trung Hằng liếc mắt cái là chấm ngay chiếc Tứ Hỉ Giảo màu mè hoa lá cành, vươn đũa gắp gọn gàng cả chiếc bánh lẫn lát cà rốt lót bên dưới lên. Ông cầm ngắm nghía trước mặt một lúc rồi chuyển sang dùng tay đỡ lấy lát cà rốt.
Tiền Trung Hằng săm soi lát cà rốt vài giây, hiển nhiên là không hiểu nổi lát cà rốt này rốt cuộc dùng để trang trí cho đẹp hay để tăng hương vị. Nghĩ mãi không ra, ông dứt khoát cắn luôn một miếng.
Chỉ cần một miếng, chiếc Tứ Hỉ Giảo đã được Tần Hoài cải tiến công thức thêm một lần nữa đã hoàn toàn chinh phục được vị giác của Tiền Trung Hằng.
Tứ Hi Giảo và Bánh Bao Tửu Nhưỡng là hai món Điểm Tâm hoàn toàn khác biệt.
Bánh Bao Tửu Nhưỡng có ngon đến mấy, thơm đến mấy, khác biệt đến mấy, khiến người ta nhung nhớ đến mấy, thì nó vẫn cứ là một chiếc Bánh Bao bình thường.
Ít nhất thì trông nó cũng giống hệt một chiếc Bánh Bao bình thường.
Nhưng Tứ Hỉ Giảo thì khác, nhìn lướt qua chắc nhiều người còn chẳng nhận ra nó là sủi cảo.
Tứ Hỉ Giảo ăn tiền ở chỗ màu mè hoa lá hẹ, nhìn là thấy sặc mùi đắt đỏ rồi.
Tay nghề của Tần Hoài cũng hoàn toàn xứng tầm với độ màu mè của Tứ Hi Giảo.
Phải biết rằng, dàn đầu bếp đến làm việc hôm nay ai nấy đều đã ăn sáng no nê ở nhà rồi mới tới.
Hoàng Gia được coi là người nắm quyền số hai trong bếp của Hoàng Ký Tửu Lâu chỉ sau Hoàng sư phụ. Tuy tay nghề kém xa sư phụ, thường xuyên bị khách quen chê bai, nhưng ném ra ngoài thì anh ta cũng được tính là một đầu bếp có số có má ở Cô Tô.
Sáng nay trước khi đến tửu lâu, Hoàng Gia đã tọng nguyên một bát mì rồi.
Sau đó tới tửu lâu, phát hiện Trịnh Tư Nguyên thế mà lại làm Trứu Sa Hoành Thánh và Phao Phao Hoành Thánh, anh ta động lòng lắm nhưng cũng rất kiềm chế, mỗi loại Hoành Thánh chỉ ăn 4 viên, không ảnh hưởng gì đến hòa bình thế giới.
Cơ mà đến lúc ăn Tứ Hi Giảo thì hết kiềm chế nổi.
Đớp luôn hai cái.
No ứ hự từ sáng đến tận bây giờ, đừng thấy Hoàng Gia vẫn đang hất chảo ầm ầm trong bếp mà lầm, chỉ cần tinh ý một chút sẽ thấy anh ta thỉnh thoảng lại lén xoa bụng.
Hoàng Gia cũng được coi là người từng va chạm nhiều rồi, thế mà cũng chưa từng thấy cái loại Tứ Hỉ Giảo nào như này.
Gia đình Tiền Trung Hằng thì càng khỏi phải bàn.
Có thể nói, ngoại trừ cư dân của Vân Trưng Tiểu Khu và bà con quanh khu dân cư đường số 3 Cầu Huyền ra, thì chăng ai từng thấy cái loại Tứ Hi Giảo này. Cư đân khu đường số 3 cũng chẳng được thấy mấy, vì trước đây Tần Hoài lười không chịu làm.
Ai bảo Tần Hoài vì muốn làm ra chiếc Tứ Hỉ Giảo vừa đẹp mắt vừa giống xíu mại tỷ lệ vàng cho Tần Lạc ăn, mà sửa công thức đến mức rối tinh rối mù chẳng nhận ra bản gốc. Giờ hắn còn trực tiếp bê luôn nhân của Quả Nhi nhét vào trong nữa chứ.
Xét theo một khía cạnh nào đó, chiếc Tứ Hỉ Giảo này gọi là Tứ Hỉ Giảo cũng được, gọi là Sủi cảo bốn miếng cũng xong, mà gọi là Xíu mại tỷ lệ vàng cũng chẳng sai. Thích gọi là gì thì gọi, y hệt như cái Trần Bì Trà vậy, chỉ cần Tần Hoài dám đặt tên thì sẽ có người dám đón nhận.
Tiền Trung Hằng bị chiếc sủi cảo màu mè này chinh phục trong vòng một nốt nhạc.
Đợi đến lúc nhai nuốt trôi cả cái sủi cảo rồi ông mới giật mình nhận ra, thế mà lại quên đút cho cháu gái một miếng.
Tiền Trung Hằng liếc nhìn cô cháu gái vẫn đang hì hục gặm Bánh Bao, tặc lưỡi tự nhủ trẻ con ăn chút đồ đơn giản cũng tốt.
Còn món anh con trai bốc lên là Ngũ Đinh Bao.
Hắn lấy Ngũ Đinh Bao không phải vì không thích chiếc Tứ Hỉ Giảo màu mè hoa lá cành, mà chủ yếu là muốn xem thử cái Ngũ Đinh Bao trông bình thường chẳng khác gì bánh bao thịt này, rốt cuộc dựa vào đâu mà bán đắt đến thế.
Hắn hậm hực cắn miếng đầu tiên.
Không kịp chờ đợi mà cắn thêm miếng thứ hai.
Say sưa cắn tiếp miếng thứ ba.
Thòm thèm định cắn miếng thứ... Hết sạch rồi.
Hắn nhớ lại hương vị vừa rồi, chợt cảm thấy hụt hẫng vô cùng, giống như một giấc mộng đẹp còn chưa mơ xong đã đùng một cái vỡ tan tành.
LVQ8371