Về đến nhà, Liễu Đào đi ngủ từ sớm. La Quân thì đã quen thức khuya, ông ngồi chong nến đọc báo mãi đến nửa đêm mới lên lầu đi ngủ.
Sáng sớm hôm sau, Liễu Đào lại dậy sớm, quét dọn nhà cửa qua loa rồi vào bếp ngâm nguyên liệu cần thiết để nấu Trần Bì Trà, sau đó chờ người giao sữa tới.
Đợi đến khi La Quân ngủ dậy, Trần Bì Trà đã được nấu xong từ lâu, nhiệt độ vừa ấm để uống.
La Quân vừa uống Trần Bì Trà vừa đọc báo. Liễu Đào lên lầu trang điểm, đeo nguyên bộ trang sức, xách theo hộp đựng thức ăn chuẩn bị ra ngoài.
"Em qua chỗ Giang sư phụ lấy Diện Quả Nhi đây. Hôm qua em nhờ Giang sư phụ làm mấy vị mới, em phải qua đó xem ông ấy làm thế nào, nếu không ổn thì bây giờ đổi món vẫn còn kịp." Liễu Đào bắt đầu báo cáo lịch trình của mình.
Mắt La Quân vẫn dán chặt vào tờ báo, ông cất lời: "Nếu em không thích đeo nhiều trang sức như vậy ra ngoài thì cứ tháo ra cũng được.”
Liễu Đào sờ lên đôi khuyên tai mới, lại liếc nhìn chiếc nhẫn hồng ngọc do Sở bộ trưởng tặng mà cô vừa lục ra từ trên lầu, nói: "Quen rồi thì cũng thấy bình thường."
"Em là bà La, nếu em cứ để mặt mộc ra đường, Bá Ngôn anh sẽ bị người ta chê cười mất."
La Quân không nói thêm gì nữa, uống cạn ngụm Trần Bì Trà cuối cùng.
Liễu Đào bước ra khỏi nhà.
La Quân đứng dậy. Ngay khi Tần Hoài cho rằng ông định ra ghế sofa ngồi tiếp tực đọc tiểu thuyết để làm một "trạch nam” chính hiệu của mình, thì La Quân lại đi ra cửa, đứng khựng lại hai phút rồi chậm rãi thay giày đi ra ngoài.
La Quân chậm rãi đi dạo bên ngoài, hàng xóm láng giềng dọc đường thấy ông đều đã quen mắt nên chẳng ai lấy làm lạ, cứ tự làm việc của mình.
Tuyến đường La Quân đi Tần Hoài lại rất quen thuộc, bởi vì hôm qua hắn đã đi theo hai vợ chồng này rồi —— là đường đến chỗ Giang sư phụ.
Tốt lắm, La tiên sinh hôm nay không làm trạch nam nữa, đổi nghề sang làm kẻ bám đuôi biến thái rồi.
La Quân chậm rãi đi tới góc phố quen thuộc, ông không gõ cửa căn nhà thấp lè tè kia mà đi thẳng vào trong sân một cách đầy thuần thục.
Trong sân không có đứa bé đang nghịch bùn, chỉ có mẹ của đứa bé đang quét sân.
Người phụ nữ trông thấy La Quân liền quen tay bê ra một chiếc ghế có lót đệm êm, cười nịnh nọt với ông: "La tiên sinh, thằng Cẩu Đản nhà tôi lại nhân lúc tôi không để ý chuồn sang chỗ Giang sư phụ rồi, thật ngại quá."
"Không sao, vợ tôi thích trẻ con." La Quân bình thản gật đầu, "Chị cứ làm việc của chị đi."
Người phụ nữ tiếp tục quét sân, chỉ là lúc quét phải cố tránh hướng của La Quân, để khỏi hất bụi lên quần áo của La tiên sinh.
La Quân rút tờ báo được gấp vuông vức như miếng đậu hũ từ trong túi ra, mở phẳng lại rồi bắt đầu đọc báo.
Nói sao nhị, sở thích và thói quen của La Quân thật đúng là bao năm vẫn trước sau như một.
Ở trong sân xem La Quân đọc báo cũng thú vị đấy, nhưng Tần Hoài càng muốn biết trong nhà đang có chuyện gì hơn.
Đọc ké "Thục Sơn Kiếm Hiệp Truyện" khoảng hai phút, Tần Hoài mới bước vào gian nhà thấp.
Giang Vệ Minh, Cẩu Đản và Liễu Đào đều ở trong bếp. Hộp thức ăn Liễu Đào mang đến được đặt trên chiếc bàn bên ngoài, cả cửa trước và cửa sau của phòng bếp đều mở toang. Ba người trong nhà, chỉ cần có một người chịu bước ra cửa sau hai bước, nhìn ra ngoài là thấy ngay La Quân đang đọc báo trong sân.
Nhưng ba người này chắc chắn sẽ không nhìn ra ngoài, ánh mắt của họ đều đang tập trung vào món điểm tâm.
Trên thớt để sẵn bột mì trắng đã nhào, cà rốt băm nhuyễn, thịt băm và nước củ cải đường.
"Diện Quả Nhi nhân thịt... thì có còn là Diện Quả Nhi nữa không?" Liễu Đào tuy không biết làm Diện Quả Nhi, nhưng làm phu nhân nhà giàu mấy năm nên về khoản ăn uống cô cũng coi như có chút kiến thức.
Giang Vệ Minh bị Liễu Đào hỏi một câu mà chỉ hận không thể đào cái lỗ chui xuống đất. Vẻ mặt này của ông Tần Hoài vô cùng quen thuộc, y xì đúc vẻ mặt của Trịnh Tư Nguyên khi đưa ra một quyết định có lỗi với tổ tông.
"Cái này... tôi... Đây là tôi..."
Giang Vệ Minh ấp úng nửa ngày, cuối cùng mới rặn ra được một câu: "Tôi chỉ có thể nghĩ ra cách này thôi."
"Mùi của cà rốt rất đặc biệt, nhất là sau khi hấp chín, rất khó dùng nguyên liệu khác để át đi mùi của nó, trừ phi cho thêm rất nhiều hương liệu."
"Nhưng làm Diện Quả Nhi mà cho nhiều hương liệu thì lại thành ra bỏ gốc lấy ngọn, mùi vị sẽ càng kỳ quái hơn."
"Tôi nấu cơm cho cô và La tiên sinh đã lâu như vậy, đại khái cũng hiểu một chút về khẩu vị của ông ấy. La tiên sinh không thích ăn rau, món không phải thịt mà ông ấy thích nhất là đậu hũ, bởi vì đậu hũ đem ninh với nước hầm xương, nước hầm gà sẽ có vị thịt."
"Tôi làm nhân thịt, trộn cà rốt băm nhuyễn vào thịt, thêm chút măng xắt hạt lựu và nấm hương xắt nhỏ, nhân đem xào sơ một lượt cho ra mỡ, rồi lại dùng nước hầm gà để ninh. Tôi biết loại nhân này rất lạ, vì đây là công thức làm nhân bánh bao mà bố tôi đã dạy."
"Nhưng đây là loại nhân duy nhất tôi biết có thể dùng cà rốt làm ra mà phù hợp với khẩu vị của La tiên sinh nhất."
"Diện Quả Nhi tôi sẽ nặn thành hình quả táo, có điều phiền cô hôm nay mang Diện Quả Nhi về tuyệt đối đừng nói với La tiên sinh đây là Diện Quả Nhị, cứ bảo là bánh bao hình quả táo. Nhắc ông ấy nhất định phải ăn lúc còn nóng, để nguội sẽ không ngon nữa. Nếu lỡ nguội rồi thì cô cho bánh vào lồng hấp khoảng ba phút, hương vị cũng không đến nỗi tệ."
Giang Vệ Minh bắt đầu năn nỉ.
Liễu Đào: ...
LVQ8371