Hơn nữa, để Khuất Tĩnh ngày nào cũng đến quán ăn mua chăng phải là để cô hình thành thói quen hay sao, ông xem thói quen bây giờ tốt biết bao, cô sắp hòa nhập luôn với hội các ông các bà trong quán rồi đấy.
Người không biết khéo còn tưởng Khuất Tĩnh tìm được chân làm thêm ở quán ăn, ngày nào cũng phải chạy qua chấm công ấy chứ.
"Cho nên... thực ra ông đã nhìn thấu từ lâu, mấu chốt để giúp Khuất Tĩnh độ kiếp chính là tìm ra bí mật của cô ấy ạ?" Ánh mắt Tần Hoài nhìn La Quân chớp mắt đã tràn ngập sự sùng bái.
Mặc dù La Quân tính khí tồi tệ, thích ăn vạ bệnh viện, lại còn hay mỉa mai Thảo Mộc Tinh Quái, nhưng đầu óc của Tất Phương đúng là đỉnh thật, nhìn nhận vấn đề cực kỳ nắm bắt đúng trọng tâm.
"Cái này còn cần phải nhìn nữa à? Đây là kiến thức cơ bản đó có hiểu không." La Quân khinh khỉnh lườm Trần Huệ Hồng một cái, "Cậu tưởng Tinh Quái nào cũng giống đám Thảo Mộc Tinh Quái bọn họ, cứ ngơ ngơ ngác ngác chẳng biết cái cóc khô gì chắc?"
Tần Hoài tiếp tục nhìn La Quân: "Cho nên thực ra ông rất rõ chấp niệm của mình... à không, phải là tâm ma mới đúng, ông có thể kể chỉ tiết hơn chút được không?”
La Quân trừng mắt lườm Tần Hoài, thầm nghĩ chẳng phải đang nói chuyện Khuất Tĩnh sao? Sao lại vòng vèo về người mình rồi?
"Không vội, tôi mới ở kiếp thứ nhất thôi, chết rồi đi đầu thai vẫn giữ được ký ức cơ mà. Đợi lúc tôi chết, tôi sẽ để lại toàn bộ di sản cho cậu, đợi tôi đầu thai xong có thể tự ra khỏi cửa thì sẽ đến tìm cậu, lúc đó cậu trả lại cho tôi một ít là được."
"Khuất Tĩnh đang ở kiếp cuối cùng rồi, cô ta mới là người đang gấp, cậu cứ giải quyết chuyện của cô ta trước đi."
"Vậy Diện Quả Nhi ông có ăn nữa không?"
"Ăn! Cậu có thể làm loại khác được không hả, ngày nào cũng Bình Quả Diện Quả Nhi tôi ăn đến phát ói rồi đây này, tôi đâu có khoái ăn táo đến thế.”
Đối mặt với yêu cầu của kim chủ ba ba hàng real, Tần Hoài lập tức bày tỏ:
"Làm, loại nào cháu cũng làm được! Ông xem, Hoa Mô cháu còn bắt đầu học nặn hình con cá rồi đây này, thế này thì khoảng cách tới việc làm các loại Diện Quả Nhi khác còn xa nữa sao?"
La Quân cúi xuống nhìn con cá đã bị gặm mất một nửa trong tay, trông nó y hệt con cá mà Trần Tuệ Tuệ dùng sáp màu vẽ ra hồi hai ba năm trước, chậm rãi nảy ra một dấu chấm hỏi to đùng trong đầu.
Cuối cùng, sau khi Trần Huệ Hồng đánh chén xong đĩa trái cây, cắn chóp chép thêm ít hạt dưa, rồi thuận tay cuỗm luôn chỗ Kẹo Vừng, Bánh Nhân Mứt Táo Hạt Thông và Bát Trân Cao ế của hai ngày nay, La Quân liền đuổi cổ cả hai người ra khỏi cửa, dặn Tần Hoài chiều mai ông phải đến bệnh viện làm vật lý trị liệu.
Ngày mai Khuất Tĩnh làm ca ngày.
Trần Huệ Hồng vừa gặm Kẹo Vừng vừa bước vào thang máy, chìa cái túi ra trước mặt Tần Hoài hỏi hắn có muốn ăn thử một miếng không, đồ chùa ăn ngon cực.
Tần Hoài xua tay từ chối, mấy món này là hàng do quán ăn nhà hắn bán ra, vốn dĩ hắn ăn đã chẳng tốn đồng nào rồi.
"Hồng tỷ, chị thấy Khuất Tĩnh khó Giác Tỉnh hơn hay là La Quân khó Giác Tỉnh hơn?" Tần Hoài hỏi.
Trần Huệ Hồng ngẫm nghĩ một lát: "Chắc là La Quân."
Bắt gặp ánh mắt đầy nghi hoặc của Tần Hoài, Trần Huệ Hồng giải thích: "Đã đến kiếp cuối cùng rồi, Tiểu Khuất không cần phải triệt để xóa bỏ chấp riệm của cô ấy nữa, chi cần cô ấy có thể thông qua một cơ duyên nào đó nhớ lại được ký ức trước kia thì cũng coi như Giác Tỉnh thành công rồi."
"Về khoản này, Tiểu Tần, em vẫn có thể góp được một phần sức lực rất lớn đấy."
"Nhưng La Quân bây giờ là cái gì cũng biết, cái gì cũng rõ mười mươi, chỉ là tự ông ấy không muốn mà thôi. Có lẽ ông ấy có thể tỉnh lại ở kiếp thứ hai, kiếp thứ ba, chứ xác suất ở kiếp này là cực kỳ thấp."
"Thế nên rất nhiều Tinh Quái sau khi phát hiện mình độ kiếp thất bại, sẽ nhanh chóng kết liễu sinh mạng để bắt đầu một vòng đầu thai mới. Cái kiểu biết thừa là thất bại rồi mà vẫn cố chấp sống dai dẳng đến tận bây giờ như La Quân, quả thực rất hiếm thấy."
Trần Huệ Hồng nghĩ ngợi một hồi rồi chốt hạ: "Có lẽ là do thời đại bây giờ tốt quá, phim truyền hình công nhận là xem cuốn thật."
Đấy mà là trọng điểm à?
Đột nhiên Tần Hoài lại có sự đồng cảm sâu sắc với La Quân, tôi đúng là lạy cái đám Thảo Mộc Tinh Quái mấy người luôn đấy.
Mấy người ở trước mặt người quen đúng là bung lụa quá đà rồi đấy.
Lúc Tần Hoài quay lại quán ăn, Trần An đã ăn cơm xong rồi về trước, ngoài sảnh vẫn đang trong tình trạng kín bàn, hai đầu bếp phụ trách bếp mặn đang hì hục xóc chảo không ngừng lên món mới, Trịnh Tư Nguyên cũng đang nhào bột trong bếp.
Thấy Trịnh Tư Nguyên cũng bắt đầu phải tăng ca, Tần Hoài vội vàng thay quần áo rồi lao vào phụ một tay.
"Tần Hoài." Trịnh Tư Nguyên thấy Tần Hoài quay lại liền nghiêm mặt gọi giật hắn lại, vẻ mặt nghiêm túc đến mức khiến Tần Hoài bất giác đứng thẳng tắp, cứ như đang đứng trước mặt thầy chủ nhiệm nghe huấn thị vậy.
"Cậu thực sự chưa từng nghĩ đến việc tuyển thêm vài sư phụ làm Điểm Tâm sao?" Trịnh Tư Nguyên hỏi, "Tuy cậu mở quán ăn, không phải tửu lâu, càng không phải tiệm chuyên bán Điểm Tâm, nhưng lượng khách ra vào của cậu cũng chẳng hề kém cạnh mấy tiệm Điểm Tâm chuyên nghiệp đâu."
"Tuyển rồi chứ anh, chính vì tôi mở quán ăn nên mới đặc biệt khó tuyển sư phụ làm Điểm Tâm chuyên nghiệp đấy, Trần An đã là người giỏi nhất mà tôi có thể tuyển được rồi."
LVQ8371