Tần Hoài còn chưa tới thang máy, đã nghe thấy tiếng bác sĩ Chu kêu lên oai oái: "La tiên sinh, sao ông lại đến một mình thế này? Tiểu Tần sư phụ đâu? Bác sĩ Khuất đâu? Hôm nay bọn họ đều bận hết rồi à???”
Nghe cái giọng điệu của bác sĩ Chu, có cảm giác như giây tiếp theo anh ta sẽ gọi thẳng cho cảnh sát để báo cáo nhân khẩu mất tích vậy.
Tần Hoài đi thẳng tới khoa Nội thần kinh.
Buổi chiều Khuất Tĩnh không có ca khám bệnh, sau khi xác nhận với y tá trực ban là Khuất Tĩnh đang ở trong văn phòng, Tần Hoài liền đi thẳng tới văn phòng bác sĩ.
Cửa văn phòng đang đóng, nhưng hiệu quả cách âm không được tốt cho lắm, có thể là người nói chuyện vừa khéo đứng ngay sát cửa mà không để ý.
"Sáng nay lại nhận được khiếu nại của hai bệnh nhân, nói cô trời nóng thế này mà vẫn đeo khẩu trang, đeo găng tay, quàng khăn kín mít. Một người bảo bộ dạng cô kỳ quái quá nhìn không thoải mái, người kia thì bảo cô không tôn trọng bệnh nhân.”
"Mọi người đều biết tình trạng của cô, nhưng dị ứng tia cực tím cũng chẳng phải là bệnh nan y khó chữa gì, cô khám ở bệnh viện bên ngoài bao nhiêu năm nay mà vẫn chẳng thấy hiệu quả, có muốn cân nhắc sang khoa Da liễu của bệnh viện mình khám thử xem sao không? Trưởng khoa Hoàng nghiên cứu về mảng này khá sâu đấy."
Tay đang định gõ cửa của Tần Hoài khựng lại.
"Tôi biết rồi thưa trưởng khoa, tôi khám ở bệnh viện bên ngoài nhiều năm nay thực ra cũng đã đỡ hơn rất nhiều rồi, lần sau tôi sẽ chú ý không quàng khăn nữa."
"Tôi cũng không có ý trách cứ cô, nhưng dù sao bệnh nhân đã phản ánh thì bệnh viện chúng ta vẫn phải đặc biệt coi trọng vấn đề này, cô cũng nên thông cảm một chút."
Tần Hoài gõ cửa.
"Vào đi, cửa không khóa." Giọng vị trưởng khoa vọng ra.
Tần Hoài đẩy cửa bước vào, Trưởng khoa Trương của khoa Nội thần kinh có biết Tần Hoài.
Kỹ năng giành giật Trần Bì Trà của khoa Nội thần kinh quá cùi bắp, cơ bản đều phải dựa vào việc Tần Hoài thiên vị lén chừa phần cho Khuất Tĩnh thì Trưởng khoa Trương mới được ké một ly.
"Tiểu Tần sư phụ, sao hôm nay cậu rảnh rỗi qua đây thế? Người nhà muốn đăng ký khám bệnh à? Tôi nhớ dạo trước bố cậu đến bệnh viện chúng ta khám sức khỏe, hình như thắt lưng không được tốt cho lắm."
"Tôi đến tìm bác sĩ Khuất." Tần Hoài chỉ vào Khuất Tĩnh: "Hôm nay La tiên sinh nổi hứng muốn đến làm vật lý trị liệu, ban nãy tôi gọi điện cho bác sĩ Khuất nhưng cô ấy không bắt máy..."
Trưởng khoa Trương lập tức hiểu ra: "La tiên sinh đến rồi đúng không, vừa hay ca khám bệnh của bác sĩ Khuất cũng xong rồi. Tiểu Khuất, cô mau qua dỗ dành La tiên sinh đi."
"Tiểu Tần sư phụ, nếu bố cậu đến khám thắt lưng thì cứ bảo tôi một tiếng, tôi khá thân với bên khoa Chỉnh hình đấy."
"Dạ vâng, cảm ơn Trưởng khoa Trương, lần sau tới tôi sẽ mang Trần Bì Trà cho chú."
"Cậu khách sáo quá." Trưởng khoa Trương cười tươi rói không khép nổi miệng.
Tần Hoài và Khuất Tĩnh đi về phía khoa Phục hồi chức năng.
Tần Hoài không nhắc gì đến cuộc đối thoại vừa nghe được ngoài cửa, cứ giả vờ như mình chẳng nghe thấy gì, chỉ âm thầm suy nghĩ trong lòng.
Trưởng khoa Trương bảo bao năm nay Khuất Tĩnh vẫn luôn chữa trị chứng dị ứng tia cực tím ở bệnh viện khác.
Thế nhưng Tần Hoài nhớ rất rõ, sáng hôm qua lúc Tào đại gia giới thiệu bác sĩ cho Khuất Tĩnh, ý của Khuất Tĩnh rõ ràng là cô đang chữa dị ứng tia cực tím ở chính bệnh viện của mình cơ mà.
"Khuất Tĩnh, hai ngày nay sắc môi của cô hình như không được tốt lắm." Tần Hoài lên tiếng.
Chắc là do lúc nãy phải nói chuyện với trưởng khoa nên Khuất Tĩnh không đeo khẩu trang.
Khuất Tĩnh sững người, vội móc khẩu trang trong túi ra đeo lên, đáp: "Chắc do hai ngày nay tôi ăn uống không được điều độ cho lắm, hơi tụt đường huyết chút thôi."
"Gần đây tôi đang viết một bài luận văn mới, gặp chút vướng mắc nên áp lực hơi lớn, cậu không nói tôi cũng chẳng để ý đâu."
Khoa Phục hồi chức năng đến rồi, hai người bước ra khỏi thang máy.
Trong phòng khám, La Quân đã bắt đầu giở bài ca truyền thống ra.
"Cậu cầm cái gì đấy? Thế nào gọi là thắt lưng tôi có vấn đề hả?? Tôi có vấn đề gì cơ?? Toàn thân tôi có chỗ nào có vấn đề hả????”
"Tần Hoài đâu? Khuất Tĩnh đâu?? Bác sĩ Chu đâu rồi???"
"La tiên sinh ngài đừng kích động, bác sĩ Chu đi lấy miếng dán điện cực rồi ạ." Giọng y tá từ phòng khám vọng ra.
"Miếng dán điện cực cái gì cơ? Tôi đã bảo là tôi không cần miếng dán điện cực rồi cơ mà!"
Ngay lúc Tần Hoài định dán tai lên cửa để nghe cho rõ hơn, thì bác sĩ Chu chạy chậm tới, trông thấy Tần Hoài và Khuất Tĩnh mà mừng như bắt được vàng.
"Tiểu Tần sư phụ, bác sĩ Khuất, hai người tới rồi, tôi còn tưởng hôm nay hai người không tới làm tôi sợ muốn chết." Bác sĩ Chu khoa trương vuốt vuốt ngực, lớn tiếng gọi vọng vào trong phòng khám: "Y tá Lưu, cô đừng đụng tay vào, cứ để tôi.”
Bác sĩ Chu đẩy cửa bước vào, một chân vừa bước vào phòng khám đã cười tươi quay đầu nói với Khuất Tĩnh: "Bác sĩ Khuất, nghe nói luận văn của cô đã được xuất bản rồi, chúc mừng nha."
Cửa đóng lại.
Khuất Tĩnh đứng ngoài cửa, trầm mặc nhìn chằm chằm cánh cửa vài giây, rồi chậm rãi mở miệng: "Gần đây tôi lại viết một bài mới."
Tần Hoài vội vàng phụ họa theo: "Cái độ cuồng công việc của cô chúng tôi thực sự không bằng nổi, tôi với Tư... chiều nay Tiểu Trịnh sư phụ cũng chuồn mất dạng luôn rồi, thực sự là chịu không nổi việc ngày nào cũng phải cắm mặt làm Điểm Tâm. Chứ bảo tôi ngày nào cũng đi làm, viết luận văn, nghiên cứu khoa học, thì tôi lại càng không chịu nổi."
Tần Hoài coi như ngộ ra rồi, hắn thì tính là bậc thầy nói đối cái quái gì, Khuất Tĩnh đây mới đích thị là bậc thầy nói dối hàng riu này.
LVQ8371