Tần Hoài và Hoàng An Nghiêu không thân quen gì, chỉ mới chạm mặt nhau đôi lần qua video. Nhưng buổi chiều, chính những lời tâng bốc của Hoàng An Nghiêu lại mượt mà và xuất sắc nhất, khiến Tần Hoài ấn tượng sâu sắc, có cảm giác như mới gặp đã thân.
"Eo của Hoàng sư phụ xuống bếp thật sự không sao chứ?" Tần Hoài cũng có chút lo lắng.
"Không sao đâu." Hoàng An Nghiêu rất bình tĩnh nói: "Đứng bếp lâu thì chắc chắn là không được, nhưng thỉnh thoảng xuống bếp xào vài món thì không vấn đề gì. Hai hôm trước bố tôi chạy ra ngoài câu cá, ngồi lâu không vận động nên eo mới bị đau lại, giờ hoạt động một chút thật ra lại tốt cho eo của ông ấy."
"Hoàng sư huynh phản ứng gay gắt như vậy là vì trước đây bố tôi cứ hay lấy cớ xào hai món, nhưng xào một lúc là hăng lên không dừng được, rồi hôm sau lại kêu đau eo."
"Hoàng sư huynh?" Tần Hoài bắt được từ khóa.
"Hồi nhỏ tôi cũng từng học nấu ăn với bố, cho nên hay gọi mọi người là sư huynh, sư đệ." Hoàng An Nghiêu giải thích: “Nhưng tôi không có thiên phú tốt như Trịnh Tư Nguyên, bố tôi cũng không phải kiểu người nhất định bắt con trai phải kế thừa tay nghề của mình."
"Tôi không có năng khiếu về mảng này, cũng không chịu được cái khổ của nghề bếp, học một hai năm rồi thôi." Hoàng An Nghiêu cười cười, nhìn chằm chằm Hoàng Thắng Lợi trước bếp lò: "Ê, bố tôi đang làm món Tam Sáo Áp kìa!"
Hoàng An Nghiêu lại liếc nhìn nguyên liệu đã chuẩn bị sẵn bên cạnh, hai mắt sáng rực bắt đầu đọc vanh vách thực đơn.
"Cá quế sóc, đậu hũ gạch cua, gà Bát Bảo, Hưởng Du Thiện Hồ, tôm nõn Bích Loa, Sư tử đầu gạch cua, Đại Chử Can Ti, đầu cá mè hầm gỡ xương... Còn có tôm nữa." Hoàng An Nghiêu rất vô dụng nuốt nước miếng cái ực.
Anh đường đường là Thiếu Đông Gia của Hoàng Ký Tửu Lâu, sao lại giống hệt con em gái tôi, chẳng có chút tiền đồ nào thế?
"Tam Sáo Áp là món gì vậy?" Tần Hoài mù tịt hỏi.
"Là dùng vịt nhà, vịt trời, bồ câu, toàn bộ đều được rút xương để nguyên con, con nọ nhồi vào trong con kia, lồng thành ba lớp. Ở giữa các lớp nhồi thêm nấm hương, giăm bông, măng thái lát. Trong quá trình nhồi phải đảm bảo da của cả ba con không bị rách, sau đó mới cho vào nồi hầm nhỏ lửa. Nhìn từ bên ngoài sẽ thấy giống như một con vịt mọc ra ba cái đầu vậy."
"Món này ăn vào mùa thu đông để bồi bổ là hợp lý nhất. Ba loại thịt hòa quyện, một món ăn mà mang đến bảy tầng hương vị. Tam Sáo Áp từ trong ra ngoài, cả thịt lẫn nước dùng đều có hương vị khác nhau, tổng cộng có bảy mùi vị, cuối cùng hòa quyện lại thành một thể thống nhất. Món này nhất định phải ăn từ lớp ngoài cùng vào tận bên trong, thưởng thức từng tầng một, càng ăn càng thấy ngọt thịt." Hoàng An Nghiêu càng nói càng thèm thuồng: "Bố tôi từng nói, Tam Sáo Áp bắt buộc phải hầm lửa nhỏ liu riu, hầm đến khi hình dáng con vịt vẫn nguyên vẹn, nước dùng trong vắt, nhưng thịt bên trong thì đã mềm rục."
"Hội tụ đủ các yếu tố mềm, dẻo, đậm đà, thơm, tơi xốp, tươi ngọt thành một thể, thì mới được xem là một món Tam Sáo Áp đạt chuẩn."
"Bây giờ món này đã không còn nằm trong thực đơn nữa rồi, công phu làm Tam Sáo Áp của đại sư huynh luyện chưa tới. Bố tôi bảo nấu ăn là không thể làm qua quýt, làm mấy món lớn, món ngon, món đắt tiền thế này thì lại càng không được lấp liếm. Không đạt là không đạt, thà không đưa vào thực đơn, không bán, chứ tuyệt đối không thể đem một món ăn nửa vời ra bán cho khách."
"Bố tôi thì vẫn làm được, nhưng làm Tam Sáo Áp quá tốn thời gian và công sức. Mỗi ngày làm một phần thì còn đỡ, chứ Tam Sáo Áp trước kia từng là món tủ của Hoàng Ký Tửu Lâu chúng tôi, hồi nhỏ ngày nào tửu lâu cũng bán ra cả bảy tám chục phần mà vẫn không đủ đáp ứng như cầu."
"Bây giờ chỉ những lúc sức khỏe bố tôi tốt, trùng dịp có khách quen đặt tiệc cưới hay tiệc mừng thọ thì ông mới làm Tam Sáo Áp, tôi cũng đã mấy tháng nay chưa được ăn rồi."
Có thể thấy, Hoàng An Nghiêu thèm thật sự.
"Thế à." Tần Hoài nghe mà chẳng hiểu gì sất, nhưng thấy Hoàng An Nghiêu miêu tả như vậy, hắn cũng cảm giác món này chắc là ngon lắm, bất giác chép chép miệng.
"May mà chiều nay tôi chưa ăn gì mấy." Tần Hoài bắt đầu thấy may mắn.
Hoàng An Nghiêu: ...
Chiều nay anh ta đã nốc một cái Bánh Bao Tửu Nhưỡng, hai cái Ngũ Đinh Bao, một cái Tam Đinh Bao và tận ba bát Trần Bì Trà rồi.
QAQ
Bố, bố căn bản chẳng thương con, bố nấu món ngon thế này mà cũng không thèm lén gọi con một tiếng.
Nếu mà nói ra, chẳng phải hắn đã uống ít đi hai bát Trần Bì Trà, để dành bụng ăn bữa tiệc lớn buổi tối rồi sao.
Tần Hoài không biết rằng, Tam Sáo Áp chẳng qua chỉ là món khai vị tối nay.
Mặc dù Tam Sáo Áp có độ khó cao, vô cùng đẳng cấp, nhưng cũng không phải là món Hoàng Thắng Lợi làm giỏi nhất. Món Hoàng Thắng Lợi am hiểu nhất thật ra là Hưởng Du Thiện Hồ, tiếp theo là Đầu cá mè hầm gỡ xương.
Đầu cá mè hầm gỡ xương cũng giống như Tam Sáo Áp, trên lý thuyết đều thuộc loại món canh. Đặc điểm chung của món canh là thời gian chế biến rất dài, không giống như Hưởng Du Thiện Hồ, lúc cho vào chảo chỉ xèo một tiếng là xong.
Hoàng Thắng Lợi gần như thao tác song song hai tay, Tam Sáo Áp bên kia vừa vào nồi, Đầu cá mè bên này đã chuẩn bị lên xửng hấp.
Hoàng An Nghiêu quả là một bình luận viên đạt chuẩn.
"Đầu cá mè hầm gỡ xương cũng là món tủ của bố tôi. Đầu cá phải chọn loại nặng ba cân, to quá thì thịt không đủ mềm, nhỏ quá thì nhiều xương đăm, gỡ ra rất phiền mà ăn cũng chẳng đã thèm."
LVQ8371