Đương nhiên, nghỉ ngơi chỉ là cái cớ, chủ yếu là do bản thân Trịnh Tư Nguyên không thích làm Diện Quả Nhi cho lắm. Bình thường dạy cho Tần Hoài học thì chỉ cần làm vài cái là được, một khi nhận đơn hàng là mỗi ngày phải có lượng hàng xuất ra cố định, nó sẽ rút ngắn thời gian để anh làm mấy món yêu thích như Tô Bính, Định Thắng Cao, Tiên Nhục Nguyệt Bính và Xảo Quả.
Trịnh Tư Nguyên hoàn toàn không cảm nhận được nỗi bi thương của Trần tổng.
"Trần tổng, nếu các món trong hộp quà đã được chốt xong. Đợi ấn định ngày giao hàng, anh chỉ cần mỗi ngày phái người tới lấy hàng là được." Trịnh Tư Nguyên nói, "Xin hỏi anh còn có thắc mắc gì khác không?"
"Hôm nay tôi có thể mua 20 cân Tô Bính về được không?" Trần Anh Tuấn bi thương hỏi.
Đối diện với ánh mắt đầy dấu chấm hỏi của Trịnh Tư Nguyên, Trần Anh Tuấn lập tức đổi giọng: "10 cân cũng được."
"À không, 5 cân."
"3 cân, 3 cân thì Tiểu Trịnh sư phụ kiểu gì cũng phải chia cho tôi chứ, nhà tôi có tận 3 người cộng thêm 2 con mèo cơ đấy!"
Trịnh Tư Nguyên chậm rãi đáp: "Cho dù anh không bàn chuyện hợp tác, thì với tư cách là khách hàng, anh muốn mua bao nhiêu đều là quyền tự do của anh, chỉ có điều hôm nay..."
"Tôi không làm Tô Bính."
"Điểm Tâm làm buổi sáng cũng đã bán hết sạch rồi, bây giờ trong tiệm chỉ còn Bánh Bông Lan do Trần sư phụ làm thôi."
Trần An đã tan làm về nhà từ sớm, đang ngồi xem tivi bỗng hắt xì một cái, đưa tay lên xoa xoa mũi.
Trần Anh Tuấn chỉ cảm thấy bầu trời như sụp đổ.
Cuối cùng, Trần Anh Tuấn đành ôm một nỗi bi thương, xách một hộp Diện Quả Nhi gói mang về cùng hai cân Bánh Bông Lan lủi thủi đi về nhà.
Sau khi Trần Anh Tuấn rời đi, Trịnh Tư Nguyên cũng không về ngay, mà ngồi lại trong bếp nói chuyện phiếm với Tần Hoài.
Tần Hoài vẫn đang nặn Bánh Bao Nhân Đậu Đỏ hình động vật.
"Kỹ năng tay của cậu không đúng rồi." Trịnh Tư Nguyên lên tiếng nhắc nhở, "Ngón tay của cậu đừng sợ dùng sức, lúc cần ấn thì phải ấn, lúc cần nhấc thì phải nhấc. Khi cậu tạo hình cho Điểm Tâm, trong đầu cậu phải mường tượng ra một bố cực đại khái, theo lẽ thường thì cậu phải nặn nháp trong đầu một lượt trước rồi mới bắt tay vào làm.”
Trịnh Tư Nguyên nhìn cục bột hoàn toàn không ra hình thù gì trong tay Tần Hoài, thở dài một hơi: "Tôi phát hiện cậu thực sự rất kỳ lạ."
"Hả?" Tần Hoài mờ mịt ngẩng đầu lên. Vừa phải vật lộn với cục bột, vừa phải nói chuyện với Trịnh Tư Nguyên, Tần Hoài hơi không phân tâm ra nổi.
"Lúc mới bắt đầu làm Bình Quả Diện Quả Nhi, tôi thấy cậu có thiên phú về kỹ năng tay cực kỳ cao, đã đạt đến trình độ không cần thầy dạy cũng tự hiểu, quả thực là chuyện xưa nay hiếm thấy."
"Nhưng về sau lúc cậu làm nho, táo đỏ, đào, nhãn, tôi lại thấy thiên phú của cậu cũng chỉ ở mức bình thường, hệt như một người mới học việc tiêu chuẩn."
"Thế nhưng quả lê cậu làm trông cũng tàm tạm."
"Còn bây giờ..." Trịnh Tư Nguyên mang vẻ mặt phức tạp liếc nhìn cục bột có hơi cạn lời, không biết là đang vật lộn với cái giống gì trong tay Tần Hoài, "Cậu đang nặn cái gì thế?"
"Doraemon đó." Tần Hoài đáp, "Cái này là nặn cho Lạc Lạc, ban nãy không phải anh bảo là phải mường tượng trong đầu trước một lượt sao? Trong đầu tôi chẳng có hình ảnh con vật cụ thể nào cả, chỉ có Doraemon, Snoopy, Hello Kitty, mèo Garfield với Hắc Miêu Cảnh Trưởng thôi. Tôi thấy Mèo Ú dễ nặn hơn, nên mường tượng trong đầu một lượt rồi bắt đầu nặn đây."
Thế có khả năng nào, cái mường tượng trong đầu một lượt mà anh ấy nói là mấy con động vật bình thường cơ bản không.
"Cậu bây giờ trông giống người mới học nghề hơn bất cứ lúc nào." Trịnh Tư Nguyên cảm thán, "Cậu thực sự rất kỳ lạ."
"Cậu nặn Bình Quả Diện Quả Nhì rất định, nhưng lại không nặn nổi một con thỏ nhỏ cơ bản. Cảm giác cậu mang lại cho tôi bây giờ không đơn thuần là học lệch nữa, mà giống kiểu cậu rất giỏi làm bài tập điền vào chỗ trống nhưng lại cực kỳ dốt phần nghe hiểu ấy."
Nghe là biết Trịnh Tư Nguyên căm thù dạng bài điền vào chỗ trống đến tận xương tủy rồi.
"Tôi cũng chẳng biết là thế nào nữa." Tần Hoài tiếp tục cố gắng nặn ra hình Mèo Ú, "Trước khi quen biết mọi người qua chỗ Vương đại gia, người làm Điểm Tâm giỏi nhất mà tôi biết là Tần sư phụ mở tiệm Tô Bính Hạt Dẻ ở cửa sau khu chung cư nhà tôi."
Thấy Trịnh Tư Nguyên lộ vẻ mặt mờ mịt, Tần Hoài giải thích: "Họ Tần ở chỗ quê tôi là họ lớn, hồi tiểu học lớp tôi có 57 đứa thì 17 đứa họ Tần, còn đông hơn cả họ Vương."
"Tô Bính Hạt Dẻ và Lục Đậu Cao của Tần sư phụ đó làm ngon cực, Lục Đậu Cao của tôi cũng là do ông ấy dạy đấy. Cơ mà dạy xong, phát hiện ra tôi làm Lục Đậu Cao còn ngon hơn cả ông ấy, thế là ông ấy dứt khoát không dạy tôi làm Tô Bính Hạt Dẻ nữa."
"Trước đây tôi chưa từng học qua đăm ba cái gọi là kỹ thuật, cũng chưa từng học bài bản về tỉ lệ pha trộn nguyên liệu, thậm chí còn chắng hiểu rõ về nguyên liệu nữa cơ. Mẹ tôi đi chợ thường chỉ mua mấy món quen thuộc, ngoài chợ rau cỏ nào rẻ thì nhà tôi ăn món đó.”
"Có thể anh thấy tôi lúc thì cực kỳ thành thạo, lúc lại nặn ra cái thứ quái dị thế này là rất kỳ lạ, nhưng đối với tôi mà nói, từ nhỏ đến lớn tôi vẫn luôn làm Điểm Tâm theo kiểu đó."
"Lúc làm Tứ Hỉ Giảo cực kỳ khó, tôi làm theo công thức trên mạng với thực đơn trong Điểm Tâm Đại Toàn mà kiểu gì cũng không đúng vị. Chẳng có ai dạy tôi về tính tương thích và cách kết hợp nguyên liệu cả, tôi nhớ hồi đó lúc thử công thức, đơn giản là ngoài chợ có cái gì thì tôi mua cái đó, dùng phương pháp thử nghiệm hàng loạt, cứ thử từng món từng món một."
LVQ8371