Chị nhân viên cười nói: "Bao nhiêu đứa trẻ bước ra từ cô nhi viện chúng ta ngần ấy năm, chỉ có Tĩnh Tĩnh là giỏi giang nhất, cũng về thăm thường xuyên nhất. Viện trưởng Khuất à, chị đúng là nuôi được một cô con gái rượu đấy, đợi đến ngày Tĩnh Tĩnh kết hôn, kiểu gì chị chăng được ngồi ghế chủ tọa.”
Chị nhân viên vừa nói đùa trông chỉ tầm 35, 36 tuổi, lớn hơn Khuất Tĩnh vài tuổi, đoán chừng là không biết chuyện của Khuất Tĩnh hồi học cấp hai.
Viện trưởng Khuất nét mặt không đổi, cười đáp: "Đúng thế, đợi Tĩnh Tĩnh kết hôn, không chừng tôi lại được ngồi ghế chủ tọa thật."
Bên viện trưởng Khuất đang cười nói trêu đùa, còn bên Tần Hoài thì lại khá yên tĩnh.
Quả Nhi chỉ có Tần Hoài và Trịnh Tư Nguyên biết gói, những người khác hoàn toàn không xen tay vào được, xung quanh hai người cơ bản là khu vực cách ly. Ngoại trừ thỉnh thoảng có người mang nguyên liệu tới, thì hai người có nói nhỏ cỡ nào người ngoài cũng chẳng nghe được.
"Mấy giờ chúng ta về?" Trịnh Tư Nguyên hỏi.
"Chắc hơn 5 giờ, gói xong Quả Nhi thì về." Tần Hoài liếc nhìn số nguyên liệu còn lại, cảm thấy có khi chẳng cần đến 5 giờ.
Không phải chứ, Trịnh Tư Nguyên làm việc cũng nhanh quá rồi đấy?
Trong khoảng thời gian hắn đi vắng, rốt cuộc nhân viên cô nhi viện đã ồ lên bao nhiêu tiếng rồi? Lập team lừa gạt Tiểu Trịnh sư phụ đấy à?
"Hơn 4 giờ." Tần Hoài lập tức đổi giọng.
"Đống bánh bao kia..." Trịnh Tư Nguyên thậm chí còn hơi ngứa tay muốn gói bánh bao.
"Bánh bao thì người của cô nhi viện sẽ tự gói hết thôi." Tần Hoài nói, "Đây cũng coi như là hoạt động tập thể mà, anh xem bọn trẻ gói vui vẻ thế kia cơ mà."
Trịnh Tư Nguyên không nói thêm gì nữa, tiếp tục cắm cúi làm việc.
Không ngoài dự đoán của Tần Hoài, hơn 4 giờ tất cả Quả Nhi đã được gói xong. Trước khi rời đi, Tần Hoài đặc biệt tìm viện trưởng Khuất, dặn đi dặn lại bà rằng thời hạn bảo quản của Quả Nhi không được lâu như bánh bao, cho dù có cất vào ngăn đá cũng không thể để đông lạnh mười ngày nửa tháng được.
Càng không cần phải nói chi phí làm Quả Nhi rất cao, để đông lạnh càng lâu thì ăn càng dở, cách tốt nhất là nên ăn hết trong thời gian ngắn nhất.
Viện trưởng Khuất gật đầu ghi nhớ, dẫn Tần Hoài vào văn phòng lấy tài liệu.
Tần Hoài cảm thấy hôm nay hắn cũng coi như là ba lần vào ra văn phòng của viện trưởng Khuất rồi.
"Tiểu Tần, ban nãy Tĩnh Tĩnh kể hết với cậu rồi nhỉ?" Quả nhiên, vừa vào đến văn phòng, viện trưởng Khuất đã không nhịn được nhắc tới chuyện lúc nãy.
"Vâng, cô ấy kể rồi ạ."
"Cậu thật sự... không để tâm chứ?" Viện trưởng Khuất nhìn Tần Hoài.
"Cháu thật sự không để tâm." Tần Hoài thản nhiên nhìn viện trưởng Khuất.
Tần Hoài thì có gì mà phải để tâm cơ chứ, Khuất Tĩnh vốn dĩ đâu phải là người.
Tần Hoài thầm nghĩ, với tư cách là một nhân vật chính mang hệ thống, bên cạnh hắn đã có một Tất Phương một lòng chờ chết, một ông Bạch vắt cổ chày ra nước, một chim Loan hiến dâng bản thân đến mức không còn kiếp sau, giờ có thêm một sinh vật không rõ danh tính mang khuynh hướng tự hành hạ bản thân nghiêm trọng thì cũng rất hợp lý thôi.
Có gì mà không chấp nhận được chứ?
Ngay cả Lạc Lạc nhà hắn, một người bình thường, từ hồi học mẫu giáo đã chấp nhận sự thật rằng anh trai mình là một nhân vật chính có hệ thống rồi.
Dù bây giờ Lạc Lạc không chịu chấp nhận cho lắm.
"Viện trưởng Khuất, cháu cũng lớn lên ở cô nhi viện mà." Tần Hoài nói, "Cô không thể đòi hỏi mọi đứa trẻ trong cô nhi viện đều là người bình thường được, nếu không phim kinh dị đã chẳng suốt ngày lấy chúng cháu ra làm đề tài."
Viện trưởng Khuất đưa tập tài liệu cho Tần Hoài: "Tĩnh Tĩnh có thể kết bạn với người như cậu, tôi thực sự rất vui."
"Chuyện lần trước cậu nói muốn giới thiệu đối tượng cho Tĩnh Tĩnh, tôi thấy cứ từ từ đã." Viện trưởng Khuất nói, "Con bé đã có những người bạn có thể dốc bầu tâm sự, tôi thấy như vậy là quá tốt rồi."
Tần Hoài cảm thấy nên gửi WeChat của viện trưởng Khuất cho Trịnh Đạt, để viện trưởng Khuất trao đổi chút kinh nghiệm không giục cưới với chú ấy.
Như thế khéo Trịnh Tư Nguyên lại cảm động quá, quyết định ở lại Vân Trung Thực Đường cống hiến hắn hai năm cũng nên.
"Viện trưởng Khuất." Tần Hoài nhận lấy tập tài liệu, "Từ nhỏ Khuất Tĩnh có đặc biệt thích ăn món gì không ạ?"
Viện trưởng Khuất không ngờ Tần Hoài lại chuyển chủ đề nhanh như vậy, ngẫm nghĩ một chút rồi đáp: "Niên Cao có tính không?"
Tần Hoài sửng sốt, không ngờ Khuất Tĩnh lại thích ăn Niên Cao thật, hơn nữa còn thích từ nhỏ. Vậy củ mài thì sao? Tảo Nê Sơn Dược Cao thất sủng rồi à?
"Hồi Tĩnh Tĩnh còn rất nhỏ, chắc tầm ba bốn tuổi gì đó, mùa đông năm ấy cô nhi viện có nấu món Canh Niên Cao. Vì từ nhỏ Tĩnh Tĩnh đã rất ngoan, chuyện ăn ngủ chưa bao giờ khiến chúng tôi phải bận tâm, mẻ Canh Niên Cao lần đó lại thái từng miếng rất nhỏ, nên lúc cho bọn trẻ ăn chúng tôi cũng không để ý Tĩnh Tĩnh lắm, con bé cứ tự cầm cái thìa nhỏ xúc ăn."
"Kết quả ăn nhiều quá, đầy bụng đau dạ dày, dọa chúng tôi sợ hết hồn phải đưa con bé đến bệnh viện ngay trong đêm. Cứ tưởng trẻ con ăn nhiều bị chừa một vố rồi thì sau này sẽ không dám đụng tới Niên Cao nữa."
"Ai dè một tháng sau nấu Canh Niên Cao, Tĩnh Tĩnh lại tì tì làm một bát to, dạo đó thím Trương chăm sóc Tĩnh Tĩnh từ nhỏ vẫn chưa nghỉ hưu, nếu không nhờ thím ấy phát hiện kịp thì chắc lại đau dạ dày phải đi viện rồi."
"Sau này lúc Tĩnh Tĩnh đi học, chỉ cần con bé thi điểm cao là cô nhi viện lại làm Niên Cao, loại Niên Cao nào con bé cũng thích. Niên Cao hoa quế, Canh Niên Cao, Niên Cao chiên, chẳng có món Niên Cao nào mà con bé không ưng."
LVQ8371