Không giống với sự tất bật căng thăng của buổi sáng khi lượng khách đông nghẹt nhưng lại ít người ngồi ăn tại chỗ, cũng chắng giống sự nhàn nhã thong dong của buổi tối khi cư dân lười nấu nướng quanh vùng rồng rắn kéo cả nhà đến ăn cơm, buôn chuyện mở tiệc trà, Vân Trung Thực Đường buổi trưa là tình trạng chật ních và tranh thủ từng giây từng phút.
Thời gian nghỉ trưa quý giá khiến dân văn phòng quanh đó chỉ hận không thể bấm đồng hồ đếm giây để ăn cơm cho đạt hiệu suất cao nhất.
Cảnh ghép bàn, chờ chỗ, kê thêm ghế diễn ra như cơm bữa trong nhà ăn, chỉ cần khách không ngại, một chiếc bàn nhỏ 4 người thậm chí có thể nhét tận 7 người, mức độ cạnh tranh còn khốc liệt hơn cả nhà ăn đại học trong kỳ học quân sự.
Vào cái tầm mỗi một chỗ ngồi đều quý giá như vàng này, các ông bác bà thím sẽ không chiếm chỗ trong nhà ăn để nhàn nhã ăn uống buôn dưa lê đâu.
Mọi người đều rất tâm lý chọn cách "lệch pha" để tán gẫu, đợi qua một tiếng cao điểm ăn uống này mới bước vào ngồi buôn chuyện.
Rất nhiều thực khách đều chú ý tới việc hôm nay nhà ăn có món mới.
Thêm một món đồ uống là Trà Trần Bì, giá bán 15 tệ một bát. So với Suất Ăn rẻ bèo 25 tệ đã có một mặn hai chay thì cái giá này quả thực là chát chúa.
Nhưng Trà Trần Bì này lại do Tiểu Tần sư phụ nấu.
Tiểu Tần sư phụ dám bán cái giá này, lại còn dám treo hẳn thẻ tên món lên, thì Trà Trần Bì chắc chắn phải có điểm độc đáo riêng.
Không ít khách quen cắn răng, quyết định tin tưởng Tiểu Tần sư phụ một lần.
Các nhân viên ở quầy chia thức ăn thuần thục múc thêm một bát Trà Trần Bì nhỏ lên khay cho họ, đối mặt với ánh mắt sốc toàn tập của khách hàng vẫn bình tĩnh giải thích: Không sai đâu ạ, đây chính là Trà Trần Bì, Trà Trần Bì do Tiểu Tần sư phụ nhà chúng tôi làm ra chính là như vậy đấy!
Đám khách quen sau cơn chấn động ngắn ngủi lại bắt đầu ăn bữa cơm thường ngày.
Đối với phần lớn khách quen gắn bó với bữa trưa ở Vân Trung Thực Đường mà nói, ăn trưa ở đây ngoài việc đảm bảo tiêu chí tươi ngon, tốt cho sức khỏe, an toàn và rẻ ra, thì quan trọng nhất là còn có thể vung tiền mua chút ngọt ngào cho cuộc đời đi làm đầy bi thảm.
Bữa cơm bình dân giá rẻ cũng chẳng ảnh hưởng đến việc họ thưởng thức Điểm Tâm đắt tiền.
Vất vả cả buổi rồi, chẳng lẽ lại không được ăn chút gì ngon để tự khao bản thân sao?
Bánh Nướng Vỏ Cua thì tranh không nổi, Ngũ Đinh Bao thì ăn không kham, Bánh Bạch Ngọc Sương thì chưa từng thấy, Bánh Đậu Xanh Lạnh đến giờ vẫn chăng biết mặt mũi ra sao, thế thì Bánh Lừa Lăn kiểu gì cũng phải ăn chứ
Cắt, cắt miếng to vào! Đừng để người ngoài nhìn thấy lại tưởng chúng ta không có tiền ăn.
Ở những góc mà Tần Hoài không hề hay biết, Vân Trung Thực Đường đã sở hữu một lượng lớn fan cứng của Bánh Lừa Lăn, phương châm ăn uống của họ là kiểu gì cũng phải làm một miếng Bánh Lừa Lăn.
Hôm nay các tín đồ của giáo phái Bánh Lừa Lăn đã chọn combo Bánh Lừa Lăn ăn kèm Trà Trần Bì.
Trà Trần Bì âm ấm, topping lại ngập tràn, khiến các thực khách của giáo phái Bánh Lừa Lăn ăn vào thấy ấm áp cả cõi lòng. Cảm giác bao nhiêu cục tức phải nuốt trong nửa ngày đi làm đều được bát Trà Trần Bì nhỏ xíu này chữa lành, đồng lương "phí tổn thương tinh thần" kiếm được có vẻ cũng bớt chua chát hơn.
Ngay cả tin nhắn trong group công việc xem ra cũng...
Thôi được rồi, tin nhắn trong group công việc vẫn khiến người ta muốn out nhóm như cũ.
Đánh bay bữa trưa với tốc độ ánh sáng, các tín đồ của giáo phái Bánh Lừa Lăn nhao nhao chọn mua mang về một cốc Trà Trần Bì để chiều lên công ty làm tiệc trà, đồng thời điên cuồng lăng xê cho đồng nghiệp.
Bánh Lừa Lăn cậu không thích ăn, nhưng Trà Trần Bì thì kiểu gì cũng phải uống thử chứ!
Cái gì? Cậu bảo Trà Trần Bì này là Canh Hạt Sen Ngân Nhĩ Trần Bì á, đừng có quan tâm ba cái lẻ tẻ đấy, cứ uống đi là biết.
1 giờ chiều, kết thúc nửa ngày làm việc vất vả, Tiểu Tần sư phụ lỡ tay đắt díu đồng nghiệp tăng ca thêm nửa tiếng đang cùng mọi người ăn cơm trưa.
Âu Dương có phần nấu riêng rồi, hôm nay hắn không ăn ở nhà ăn mà về nhà gặm Điểm Tâm.
Trần An, Hoàng Tịch, cô nàng An Du Du không sợ ăn cơm cùng sếp, và Tần Hoài ngồi chung một bàn.
Trần An ngồi cạnh Tần Hoài, lơ đãng và cơm, tranh thủ thời gian hỏi han.
"Hôm nay bà Đinh lại góp ý với tôi là bánh thuẫn hơi cứng, nhai có vẻ hơi khô. Tôi cũng muốn làm bánh thuẫn mềm xốp hơn, nhưng làm theo công thức hiện tại thì không thể nào mềm được." Hắn rất rầu rĩ.
Trần An cảm thấy mình đã thay đổi.
Trước đây khi đi làm thuê ở các tiệm ăn khác, hắn chưa từng bận tâm đến đánh giá của khách hàng, chỉ cần sếp không trừ lương của mình thì khách muốn ra sao thì ra.
Nhưng bây giờ...
Chỉ có thể nói là các ông bác bà thím trong khu chung cư quá nhiệt tình.
Quả bưởi bà Đinh dúi cho hôm kia đến giờ hắn còn chưa ăn xong, nếu không làm ra được chiếc bánh thuẫn mềm xốp vừa miệng người già, thì sao hắn có thể xứng đáng với quả bưởi đó cơ chứ!
"Thế thì đổi công thức đi." Tần Hoài rất có kinh nghiệm trong chuyện này, "Cậu cảm thấy làm theo cách hiện tại không thể xốp hơn được, chứng tỏ cách làm đó có vấn đề, đổi cách làm là xong.”
Trần An: ?
"Cụ thể đổi thế nào thì cậu có thể tham khảo Bánh Phát Hoa Quế tôi làm, hay Bánh Bao Rượu Nếp cũng được. Nếu cậu thấy hai cách này khó quá... thì lên mạng học lỏm xem mấy loại bánh mì nhỏ mềm xốp người ta làm thế nào."
Trần An hơi chần chừ: "Đổi theo mấy hướng này... thì làm ra có còn là bánh thuẫn nữa không?"
LVQ8371