"Tôi cũng thấy mình sành ăn lắm." Hoàng An Nghiêu gật đầu: "Tuy tôi không thích nấu nướng, chẳng có thiên phú học nghề bếp, càng không chịu nổi cái khổ của nghề này, nhưng từ nhỏ tôi đã thích ăn đồ bố tôi nấu, còn có cả Điểm Tâm do sư thúc làm nữa.”
"Tư Nguyên có kể với cậu chưa, tôi sống ngay trong khu chung cư mà cậu ấy mở tiệm bánh ngọt đấy. Sáng nào tôi cũng ghé tiệm cậu ấy mua Điểm Tâm."
"Tôi cũng chẳng ngại nói thẳng với cậu, tôi căn bản không muốn kinh doanh tửu lâu, cũng chẳng muốn đi học thêm về quản lý. Tôi chỉ muốn đến tạp chí 'Tri Vị' làm một người viết bài tự do. Ước mơ của tôi là trở thành người giống như Hứa tiên sinh, đi khắp trời nam biển bắc để ăn uống, khám phá ẩm thực khắp nơi. Đợi đến lúc hơn 40 tuổi sẽ sáng lập một cuốn tạp chí ẩm thực của riêng mình, trở thành nhà bình luận ẩm thực danh tiếng trong giới." Hoàng An Nghiêu nói với vẻ mặt đầy khao khát.
Tần Hoài nghe mà chẳng hiểu chữ nào: "Tạp chí 'Tri Vị' là gì? Tạp chí ẩm thực à? Hứa tiên sinh là ai? Là một nhà bình luận ẩm thực nổi tiếng sao?"
Hoàng An Nghiêu: "?!"
"Cậu không biết 'Tri Vị?"
Tần Hoài lắc đầu.
"Cậu không biết Hứa Thành?!"
Tần Hoài tiếp tục lắc đầu.
Hoàng An Nghiêu hoàn toàn chấn động. Anh ta không ngờ một đầu bếp, một thợ án trắng có trình độ cao siêu, có thể làm ra Bánh Bao Tửu Nhưỡng, Tam Đinh Bao, Ngũ Đinh Bao và món Trần Bì Trà kỳ lạ xuất sắc như buổi chiều, vậy mà lại không biết Hứa Thành là ai.
Hoàng An Nghiêu biết Tần Hoài đi lên từ con đường tay ngang, nhưng không ngờ lại tay ngang đến mức này.
Thảo nào bố anh ta lại chủ động mời Tần Hoài đến Cô Tô, là để cho thế giới được chiêm ngưỡng hắn.
Hoàng An Nghiêu đành phải phổ cập những kiến thức cơ bản trong giới ẩm thực cho Tần Hoài.
"Tri Vị" là tạp chí ẩm thực nổi tiếng nhất trong giới. Vài năm đầu mới ra mắt thì mỗi tháng phát hành một kỳ, hiện tại thì hai tháng phát hành một kỳ.
Được lên "Tri Vị" là ước mơ của hầu hết mọi đầu bếp, bởi vì chỉ cần xuất hiện trên "Tri Vị" đồng nghĩa với việc nhận được sự khẳng định của nhà ẩm thực trứ danh Hứa Thành. "Tri Vị" được phát hành ở nhiều quốc gia trên thế giới, sức ảnh hưởng và tính uy tín cực kỳ lớn.
Bất kể bạn là đầu bếp nước nào, dù chỉ là đầu bếp của một quán via hè ở một quốc gia nhỏ bé vô danh, thì chỉ cần lên được "Tri Vị”, lập tức sẽ được thực khách trên toàn thế giới săn đón. Những fan trung thành của "Tri Vị” sẽ không chút do dự mua vé máy bay bay thăng đến quốc gia nhỏ bé đó, chỉ để thưởng thức món ngon ẩn giấu nơi hang cùng ngõ hẻm.
Sở dĩ Hoàng Ký Tửu Lâu được địa phương công nhận là một nhà hàng danh tiếng lẫy lừng, chính là vì Hoàng Thắng Lợi từng xuất hiện trên "Tri Vị" kỳ thứ 7. Tuy không được lên trang bìa, nhưng bài viết đó do đích thân Hứa Thành chắp bút, giá trị vô cùng cao.
Trong bài viết của mình, Hứa Thành đã dành một thời lượng lớn để ca ngợi Tam Sáo Áp và Hưởng Du Thiện Hồ của Hoàng Thắng Lợi, khiến hai món này trở thành món tủ xứng đáng của Hoàng Ký Tửu Lâu. Cho đến tận bây giờ, rất nhiều thực khách khi nhắc đến Hoàng Ký Tửu Lâu, phản ứng đầu tiên sẽ luôn là:
Đến Hoàng Ký Tửu Lâu đương nhiên phải ăn Tam Sáo Áp và Hưởng Du Thiện Hồ do đích thân Hoàng Thắng Lợi sư phụ làm rồi, đó là món mà Hứa tiên sinh từng khen ngợi trên tạp chí "Tri Vị" đấy.
Qua đó đủ thấy sức ảnh hưởng của "Tri Vị" khủng khiếp đến mức nào.
Mà bản thân Hứa Thành, ngoài thân phận là người sáng lập "Tri Vị”, nhà bình luận ẩm thực danh tiếng, thì đồng thời anh ta cũng là một cậu ấm vô cùng bình thường. Vừa kinh doanh "Tri Vị”, anh ta vừa quản lý khối tài sản khổng lồ do các bậc cha chú để lại.
Thế mới thấy, muốn làm nhà bình luận ẩm thực và người viết bài tự do thì vẫn cần có tiềm lực tài chính chống lưng.
Dù sao đi chăng nữa, ăn sập toàn cầu đâu phải chuyện chỉ cần một cây bút, một cái ba lô là làm được, mà còn cần một tấm thẻ quẹt mãi không hết tiền nữa.
Nghe Hoàng An Nghiêu phổ cập kiến thức xong, Tần Hoài cảm thấy Hoàng An Nghiêu quả là một người rất có ước mơ.
Tần Hoài vừa mới lên mạng tra thử khối tài sản của Hứa Thành. La Quân mà so với Hứa Thành, thì cũng chẳng qua chỉ là một con chim Tất Phương bình thường không có gì nổi bật mà thôi.
"Làm nhà bình luận ẩm thực nghe có vẻ không tồi, nhưng Hoàng sư phụ liệu có đồng..."
Tần Hoài còn chưa nói dứt câu đã nghe thấy một tiếng xèo chói tai.
Thơm!
Mùi thơm nức mũi!
Mùi tỏi, mùi dầu thơm, mùi măng, mùi tơ lươn, tất cả hòa quyện vào nhau phả thẳng vào mặt.
Tần Hoài đã chăng còn tâm trí đâu mà buôn chuyện nữa.
Bởi vì bám ngay phía sau là đủ các loại mùi thơm nức nở.
Mùi thịt, mùi cá, mùi ngòn ngọt, mùi mằn mặn...
Lần đầu tiên Tần Hoài hiểu được thế nào gọi là "bởi vì chưa từng thấy qua, nên đại não không thể render nổi hình ảnh".
Giọng nói đầy nội lực của Hoàng Thắng Lợi vang lên: "Hưởng Du Thiện Hồ ra lò rồi đây! Mấy giờ rồi? Ây da, đã 8 giờ 10 phút rồi cơ à. Thức ăn làm xong hết rồi đúng không, Tiểu Tần đâu? An Nghiêu đâu? Gọi bọn họ tới đây, dọn cơm thôi!"
"Nào, Tần Hoài, hoan nghênh cậu tới Cô Tô, tôi thay mặt sư phụ kính cậu một lyl”
"Ừm ừm." Tần Hoài lấy lệ nâng ly nước ép trái cây lên.
"Tần Hoài, tôi cũng thay sư phụ kính cậu một ly!"
"Ừ ừ ừ." Tần Hoài lại lấy lệ nâng ly lên lần nữa.
"Để ăn mừng bố tôi đích thân xuống bếp, chúng ta cùng cạn ly nào!"
Tần Hoài vừa nhai nhồm nhoàm vừa nâng ly.
Không phải Tần Hoài thiếu lịch sự, mà thật sự là do hắn chưa từng trải sự đời.
LVQ8371