Trịnh Đạt lại càng hớn hở: "Làm tình nguyện tốt đấy, làm tình nguyện chứng tỏ con là người có lòng nhân ái. Dạo này bác Hoàng của con đang nhắm cho con một cô, cô ấy lại rất thích người có lòng nhân ái, người ta còn là đồng nghiệp của con, cũng là đầu bếp bạch án luôn. Đợi con về bố sẽ sắp xếp cho hai đứa gặp mặt ăn bữa cơm nhé.”
Trịnh Tư Nguyên bơ luôn lời bố: "Bố, chuyện con vừa nói với bố ấy, phần nhân xào ra rõ ràng con thấy đã đủ độ khô rồi, sao lúc hấp xong vẫn bị tươm mỡ? Lần thứ hai lúc xào con cố ý ép cho ra nhiều mỡ hơn, tuy không bị tươm mỡ nữa nhưng con thấy vị lại kém xa lần đầu."
Trịnh Đạt cũng bị kéo lại chủ đề chính: "Tư Nguyên, con có nghĩ tới việc vấn đề không nằm ở bước xào không?"
Trịnh Tư Nguyên lộ vẻ nghi hoặc.
"Bố đã xem công thức này rồi, rất táo bạo, bác Hoàng của con cũng nói người tạo ra công thức này chắc chắn phải là bậc thầy hồng án. Công thức viết rất chi tiết, sau khi xào xong thì thêm nước luộc gà vào ninh, thậm chí căn lửa lúc ninh thế nào, thời gian bao lâu, khuấy ra sao, đạt đến trạng thái nào là chuẩn nhất đều được ghi chép rõ ràng, chứng tỏ khâu ninh cũng cực kỳ quan trọng."
"Có khi nào bước xào con làm đúng rồi, nhưng lại xảy ra vấn đề ở bước minh không?” Trịnh Đạt hỏi.
Trịnh Tư Nguyên sững người.
"Lần trước bác Hoàng của con nói đùa, bảo Tiểu Tần có thời gian thì sang Hoàng Ký Tửu Lâu phụ làm Điểm Tâm. Bây giờ bác ấy xem xong công thức này, bác ấy thực sự muốn Tiểu Tần đến Hoàng Ký Tửu Lâu đấy. Bác ấy sẽ xào nhân, còn con và Tiểu Tần nhào bột."
"Nếu không phải dạo này lưng bác ấy trở chứng, không muốn tự hành xác lặn lội đi một chuyến, thì bố đoán bác ấy đã đích thân qua đó rồi."
"Bác ấy nói món Điểm Tâm làm từ công thức này chắc chắn sẽ cực kỳ ngon."
"Có điều sao cái tên Điểm Tâm này nghe cứ kỳ cục thế nào ấy, sao lại gọi là Quả Nhí?”
Trịnh Tư Nguyên: "... Tên của nó là vậy đấy, tại sao lại gọi như thế thì con cũng không rõ nữa."
"Dù sao công thức Tần Hoài nhận được cũng ghi như vậy." Trịnh Tư Nguyên kiên định nói.
Sáng hôm sau, các ông bác bà thím đang chuẩn bị tinh thần buổi chiều "khô máu" tranh mua Quả Nhi để đánh chén một bữa no nê, liền nhận được hung tin Tần Hoài và Trịnh Tư Nguyên chiều nay đi công tác.
Tức đến mức ông Hứa và ông Tào cũng muốn đến cô nhi viện làm tình nguyện viên luôn cho rồi.
Ông Hứa và ông Tào cay cú lắm. Trong bao nhiêu ông bác bà thím sáng chạy bộ, trưa buôn dưa lê, chiều chầu chực ở đây, chẳng có mấy người được nhớ mặt gọi tên.
Cái bà họ Đinh kia đúng là chướng mắt, ngày nào cũng xách theo túi bánh bao Tửu Nhưỡng đi rêu rao khắp nơi, trời thì nóng nực mà cứ lượn lờ dạo bước trong khu dân cư.
Lão già họ Vương kia lại càng đáng ghét, dăm ba bữa lại được ăn riêng một mẻ, tỷ lệ rớt ngẫu nhiên của Giải Xác Hoàng cũng sắp thành món cố định luôn rồi. Hở ra là "ôn lại chuyện xưa" đã đủ phiền phức rồi, đằng này lại còn bắt người ta vừa nghe lão lải nhải chuyện xưa vừa nhìn lão ăn đồ ngon.
Rõ ràng hai ông cũng có số có má ở đây, thế mà hai ông lại chẳng có suất ăn riêng nào!
Không có suất riêng thì thôi đi, Hứa Đồ Cường thầm nghĩ ông đây là cư dân của khu Vân Trung, quán ăn nằm ngay cửa nhà, có ưu thế chầu chực tranh mua.
Nhưng Tiểu Tần sư phụ đến cả cơ hội chầu chực tranh mua cũng chẳng cho, cậu ta trực tiếp bãi công đi công tác luôn!
Rốt cuộc trong cô nhi viện có cái gì cơ chứ? Đáng để Tiểu Tần sư phụ và Tiểu Trịnh sư phụ cùng nhau đi công tác sang đó làm Điểm Tâm sao? Mấy ông già lắm tiền nhiều của bọn họ gom góp quyên một khoản cho cô nhi viện có được không hả?
Tần Hoài đương nhiên không nghe được oán niệm của Hứa Đồ Cường, nếu mà biết thì chắc chắn hắn sẽ nói với ông Hứa rằng:
Ông Hứa à, để cháu gửi WeChat của viện trưởng Tần ở Cô nhi viện đường số 3 cho ông nhé!
Viện trưởng Tần thích nhất là những nhà hảo tâm nhiệt tình như ông đấy!
Để buổi chiều đi làm tình nguyện có thể làm được nhiều Quả Nhi nhất có thể, hắn và Trịnh Tư Nguyên đẩy nhanh tốc độ làm xong Điểm Tâm, tan làm từ sớm, tùy tiện ăn chút cơm chan bình thường của quán ăn rồi lái xe thăng đến cô nhi viện.
"Tại sao chúng ta phải cất công đến tận cô nhi viện để làm điểm tâm?" Lần này đến lượt Trịnh Tư Nguyên ngồi ghế phụ.
Tần Hoài tuân theo nguyên tắc mỗi lần lái xe đều phải có thu hoạch, với tâm lý lỡ đâu hôm nay Trịnh Tư Nguyên ngồi ghế phụ cũng có thể kích hoạt rơi ra nhiệm vụ phụ tuyến thì sao, nên hắn bắt đầu nghiêm túc bịa chuyện.
"Đến cô nhi viện làm điểm tâm sẽ có cảm giác hơn." Tần Hoài đáp.
"Chuyện là thế này, tôi từng kể với anh rồi đấy, hồi nhỏ không phải tôi lớn lên ở cô nhi viện sao?" Tần Hoài bắt đầu màn diễn xuất của mình.
Trịnh Tư Nguyên không hề mảy may nghi ngờ, gật đầu phụ họa: "Cậu từng nói rồi, tôi nhớ quán ăn sáng của nhà cậu nằm ngay đối diện cô nhỉ viện.”
"Tay nghề của tôi là do viện trưởng cô nhi viện dạy đấy. Cô nhi viện thiếu người nên trẻ con đều phải phụ làm việc, công việc của tôi lúc đó ngoài trồng trọt ra thì chính là làm bánh bao."
"Kể từ ngày tôi làm ra lồng bánh bao đầu tiên, toàn bộ bánh bao của cô nhi viện chúng tôi đều do một tay tôi làm."
LVQ8371