"Cư dân sống quanh đây đa phần đều là khách quen của quán chúng ta. Dù tần suất họ đến ăn không cao, có khi cả tháng mới ghé một lần, nhưng họ đã ăn ở đây suốt bao nhiêu năm ròng. Có những vị khách, ví dụ như Tiền bá vừa rồi, trước kia bác ấy là kế toán xưởng dệt bông, sư phụ tôi kể từ bốn mươi năm trước khi Hoàng Ký vẫn còn là nhà hàng quốc doanh thì bác ấy đã sống ở đây rồi. Những người đó đều từng nếm thử tay nghề của sư công tôi.”
"Sư phụ tôi tự nhận chỉ học được sáu phần tay nghề của sư công, ông cảm thấy thế đã là làm mất mặt sư công lắm rồi, Trịnh sư thúc chắc cũng chỉ học được tầm năm sáu phần."
"Sư phụ bảo ông mở Hoàng Ký Tửu Lâu ngay trên nền đất cũ của nhà hàng quốc doanh, những người khách đến ủng hộ lúc đầu đều nể mặt sư công mà tới, nên ông tuyệt đối không thể làm mất mặt sư công được."
"Thế nên yêu cầu đối với đầu bếp khá khắt khe. Tửu lâu của chúng ta vốn đã tập trung vào món mặn, đầu bếp án trắng đến làm quả thực chẳng có tương lai gì, danh tiếng không có mà tiền bạc cũng chẳng kiếm được bao nhiêu, nên rất khó tuyển được người có trình độ giỏi thực sự."
"Ba năm trước, Trương sư phụ làm án trắng ở tửu lâu nghỉ hưu về quê, từ đó về sau sư phụ mãi không tìm được người nào ưng ý nên dẹp luôn khu án trắng, có việc gì cần thì nhờ Tư Nguyên ca đến giúp."
Nghe Đổng Sĩ kể vậy, Tần Hoài tự nhiên thấy căng thắng, suýt chút nữa thì đi nhầm tòa nhà.
"Vậy Hoàng sư phụ gọi tôi đến, phát thẳng đồng phục để giao lưu luôn, thế có phải hơi qua loa quá không?"
Tuy hắn không biết Tỉnh sư phụ là ai, nhưng những người như Trịnh Đạt, Hoàng Thắng Lợi và Trịnh Tư Nguyên đều rất tốt, bèo nước gặp nhau mà họ lại sẵn sàng dốc lòng truyền thụ cho hắn. Nếu hắn phát huy thất thường làm mất mặt Hoàng Ký, chẳng phải gián tiếp làm bôi nhọ thanh danh của Tỉnh sư phụ sao?
Đổng Sĩ hoàn toàn không hiểu ý: "Qua loa á? Đâu có, tay nghề của cậu giỏi thế cơ mà. Nếu không phải cậu đã có quán ăn ở Sơn Thị rồi, tôi còn muốn rủ cậu đến thẳng tửu lâu chúng tôi làm việc luôn ấy chứ."
"Tôi thấy tay nghề của cậu một chín một mười với Tư Nguyên ca, thậm chí có món Điểm Tâm cậu làm còn ngon hơn cả anh ấy nữa." Nói rồi, Đổng Sĩ chép miệng thòm thèm, "Ngày mai bữa ăn nhân viên cậu làm Bánh Bao Tửu Nhưỡng tiếp được không? Cậu nói nhỏ tôi nghe xem, cậu còn sở trường món Điểm Tâm nào nữa không?"
”... Bánh Nướng và Giải Xác Hoàng được không? Hai món Điểm Tâm này lúc nào cũng nhận được cơn mưa lời khen ở quán ăn của tôi đấy. Tôi có một người bạn, lần nào đến cũng ăn cả cân." Tần Hoài bị cú bẻ lái chủ đề của Đổng Sĩ làm cho đứng hình, hắn lấy chìa khóa ra mở cửa, đứng ngay trước cửa kéo chủ đề quay lại.
"Tay nghề của Tư Nguyên... được tính là rất giỏi sao?"
Tần Hoài biết tay nghề của Trịnh Tư Nguyên chắc chắn thuộc dạng khá trong thế hệ trẻ, Trịnh Tư Nguyên cũng từng tự nhận như vậy. Nhưng theo suy nghĩ của Tần Hoài, đầu bếp càng lớn tuổi thì tay nghề càng cao, những người xuất sắc trong lứa trẻ mà đem so với những bậc thầy thực sự trong nghề thì cũng chỉ là những người bình thường chẳng có gì nổi bật mà thôi.
Dù sao thì Tần Hoài cũng có phán đoán riêng về tay nghề của Trịnh Tư Nguyên, xét về thực lực tổng thể, Trịnh Tư Nguyên mạnh hơn hắn.
Có điều Trịnh Tư Nguyên lại hơi học lệch, chỉ giỏi mỗi Điểm Tâm kiểu Tô Châu. Những món Điểm Tâm sở trường thì có thể đạt tới cấp A, bình thường phát huy thì dao động giữa cấp B và C, còn món nào làm không quen tay mà lật xe thì rất dễ rớt thẳng xuống cấp D.
Cơ mà Trịnh Tư Nguyên cũng chăng mấy khi làm những món mình không quen tay, cậu ta chỉ thích làm mấy món sở trường thôi.
Vậy những công thức Tần Hoài có được thông qua ký ức thì ở đẳng cấp nào?
Món Bánh Bao Hoa Hòe Giang Thừa Đức dùng để dỗ em gái: Cấp S.
Món Trường Thọ Diện bị lật xe do phụ bếp lơ đễnh lúc canh lửa: Cấp A.
Bánh Bao Tửu Nhưỡng của Tần Uyển: Cấp B.
Đầu bếp món mặn Giang Vệ Minh cố chấp làm án trắng, bó tay không thể nhồi nhân vào Bình Quả Diện Quả Nhi: Cấp B.
Tính trung bình như vậy, các công thức Điểm Tâm án trắng mà Tần Hoài nhận được có đẳng cấp trung bình là cấp A.
Tần Uyển chỉ là một người phụ nữ bình thường, căn bản không phải đầu bếp mà cũng có thể làm ra Bánh Bao Tửu Nhưỡng cấp B. Điều này dẫn đến việc trong ấn tượng của Tần Hoài, Điểm Tâm cấp B chắc hẳn chỉ là trình độ trung bình của các nhà hàng lớn.
Kiểu không đạt được cấp B thì ngại chẳng dám vác mặt ra đường ấy.
Về phần Tri Vị Cư, nơi được đồn đại là hội tụ nhiều bậc thầy án trắng hàng đầu cả nước nhất, thì chắc hẳn tùy tiện chọn một vị sư phụ nào đó bước ra cũng có thể làm được Điểm Tâm cấp A thậm chí cấp S. Bùi Hành và Lý Hoa chỉ đơn thuần là quá gà mờ, cho nên mới bị Tri Vị Cư loại thẳng tay đuổi về quê.
Ở đâu mà chẳng có thành phần trà trộn cho đủ số, Tần Lạc chẳng phải cũng đang học ở trường trung học phổ thông Song Hải đó sao.
Tần Hoài cảm thấy cách hiểu và phán đoán của hắn không có bất cứ vấn đề gì.
Đổng Sĩ lại cảm thấy có thể Tần Hoài hơi điên thật rồi.
Vẻ mặt Đổng Sĩ đờ đẫn, dùng ánh mắt như nhìn thấy thần tiên mà nhìn Tần Hoài: "Đương nhiên rồi."
"Nếu sư phụ mà tuyển được đầu bếp án trắng có trình độ như Tư Nguyên ca, thì tiệm chúng ta cũng chẳng đến nỗi ba năm trời không có thợ án trắng nào."
LVQ8371