Mùi thơm của đồ ăn sáng là mùi gì? Bởi vì có quá nhiều món nên nhất thời chắng ai ngửi ra được cụ thể là mùi của món nào.
"Ăn sủi cảo không?" Tần Hoài vừa gói bánh bao vừa hỏi: "Tứ Hỉ Giảo đấy, ai muốn ăn bánh bao thì phải đợi thêm 10 phút nữa. Bên chỗ anh Trịnh Tư Nguyên có Hoành Thánh kìa, nhưng giờ anh ấy không có thời gian luộc đâu, mọi người tự túc luộc nhé."
Trịnh Tư Nguyên đang ăn Tứ Hỉ Giảo, dùng đũa nhấn nhấn phần ngân nhĩ đang ngâm để kiểm tra độ nở, đầu cũng không ngẩng lên, nói: "Bên trái là Hoành Thánh Trứu Sa, bên phải là Hoành Thánh Bong Bóng."
Mọi người đều đơ toàn tập.
Ngay cả Hoàng An Nghiêu, người hiếm hoi lắm mới xuất hiện ở Hoàng Ký vào buổi sáng, cố tình tạt qua để chào hỏi Trịnh Tư Nguyên và Tần Hoài cũng ngơ ngác.
Hoàng An Nghiêu mừng rỡ hỏi: "Tiệm chúng ta... bao luôn cả ăn sáng rồi à?!”
Ngủ trưa lố giấc, vừa mở mắt ra trời đã tối thui...
Tứ Hỉ Giảo, bốn ô vuông nhỏ, mỗi ô vuông đều bày các nguyên liệu khác nhau. Nấm hương thái hạt lựu, giăm bông thái hạt lựu, cọng rau chân vịt và trứng tráng mỏng đều được hấp rất đẹp, màu sắc tươi sáng, giống hệt như lõi rau xanh vừa được nhúng qua nước trong pha chút mỡ heo rồi vớt ra vậy.
Nhục Hãm nằm dưới lớp nguyên liệu là nhân sủi cảo truyền thống phù hợp với khẩu vị đại chúng.
Đương nhiên, cũng không hẳn là truyền thống như vậy.
Trước đây khi làm Tứ Hi Giảo, Tần Hoài vẫn luôn dùng Nhục Hãm làm từ thịt heo nấm hương trộn cà rốt thái hạt lựu. Nhưng đạo này không phải hắn làm Quả Nhi nhiều quá sao, ngày nào cũng làm Nhục Hãm bằng thịt heo măng tây thái hạt lựu trộn cà rốt xay nhuyễn, làm mãi làm mãi, Tần Hoài chợt cảm thấy cà rốt xay nhuyễn ngon hơn là thái hạt lựu.
Mùi của cà rốt xay nhuyễn không hăng như cà rốt nguyên củ, trộn lẫn trong Nhục Hãm lại càng thích hợp hơn, hơn nữa sau khi hấp xong có thể giúp Nhục Hãm khóa chặt nước thịt, ăn vào miệng sẽ ngon hơn.
Bởi vậy Tần Hoài liền thực hiện một chút thao tác cải biên thực đơn thông thường, sửa lại Nhục Hãm của Tứ Hỉ Giảo, đổi thành thịt heo nấm hương trộn cà rốt xay nhuyễn.
Hiệu quả vô cùng tốt.
Nhận được sự đồng tình nhất trí của toàn thể thực khách, ngoại trừ Âu Dương.
Về phần tại sao không nhận được sự đồng tình của Âu Dương — — con hàng này ăn uống quá mức trâu nhai mẫu đơn, lần đầu tiên ăn căn bản không nhận ra Tần Hoài đã sửa lại Nhục Hăm, làm Tần Hoài tức giận đến mức hủy bỏ luôn quyền lợi ăn thử của cậu ta.
Đương nhiên, có hủy bỏ hay không cũng như nhau, bởi vì vào ngày thứ ba sau khi Tần Hoài xác định được công thức thì hắn đã đến Cô Tô rồi, những người tham gia ăn thử cũng chỉ được ăn nhiều hơn Âu Dương có hai ngày.
Có thể nói, nếu như Tứ Hỉ Giảo trước đó do Tần Hoài làm là phiên bản cơ bản, thì Tứ Hỉ Giảo hiện tại tuyệt đối là phiên bản Plus đã được nâng cấp.
Tứ Hỉ Giảo trước đó, Tần Lạc ăn một bữa chỉ có thể xơi 18 cái, hiện tại con bé có thể ăn 25 cái.
Về phần tại sao Tần Hoài biết Tần Lạc có thể ăn 25 cái...
Ngày ăn thử cuối cùng, nha đầu tham ăn này không biết sống chết mà tọng luôn 25 cái, kết quả no căng bụng đến mức cả đêm không ngủ được, ngày hôm sau chịu không nổi đành xin nghỉ học đi bệnh viện.
Mọi người đến làm việc ở Hoàng Ký Tửu Lâu hôm nay cũng gặp may, được trực tiếp ăn Tứ Hỉ Giảo phiên bản Plus đã cải tiến hoàn thiện.
Tần Hoài dùng xửng hấp lớn nhất trong bếp để hấp Tứ Hỉ Giảo, xếp kín mít một tầng, lúc mở nắp ra cảnh tượng vô cùng chấn động, sẽ khiến người ta có cảm giác mình vừa xuyên không vào thế giới của "Tiểu đầu bếp cung đình" vậy.
Hoàng An Nghiêu hiển nhiên cũng là người từng xem qua "Tiểu đầu bếp cung đình".
Sau khi Tần Hoài và Trịnh Tư Nguyên chỉ rõ sủi cảo và Hoành Thánh ở đâu, Hoàng An Nghiêu không chút do dự lựa chọn Tứ Hỉ Giảo có thể ăn ngay, tự mình mở nắp xửng hấp.
Tứ Hi Giảo xếp đầy một xửng hấp lớn với màu sắc tươi tắn, tạo hình đẹp mắt, mùi thơm nức mũi đã khiến Hoàng An Nghiêu sững sờ.
"Xíu... xíu mại tỷ lệ vàng!"
Hoàng An Nghiêu đã hoàn toàn quên béng việc vừa rồi Tần Hoài nói với hắn có món gì ăn, dùng kẹp cẩn thận gắp ra hai cái, không thèm đậy nắp xửng hấp lại, dù sao thì lát nữa chắc chắn còn có người đến lấy Tứ Hỉ Giảo, hắn bưng đĩa thổi phù phù vào Tứ Hỉ Giảo.
Không phải ai cũng có Thiết Chủy (miệng sắt) như Tần Lạc.
Hoàng Gia đã bắt đầu đếm Hoành Thánh rồi.
"Ai muốn ăn Hoành Thánh nào?" Hoàng Gia cao giọng hỏi.
Mặc dù trên lý thuyết bây giờ đã đến giờ làm việc, nhưng Hoàng Gia cảm thấy trong tiệm hiếm khi mới bao bữa sáng, vẫn nên ăn chút gì đó để tự khao bản thân trước đã.
Trịnh Tư Nguyên tự tay gói Trứu Sa Hoành Thánh và Phao Phao Hoành Thánh, không ăn thì quả thực là có lỗi với bản thân.
"Tôi tôi tôi!" Hoàng An Nghiêu bưng đĩa tích cực giơ tay, nhường đường ra để người khác đi gắp Tứ Hỉ Giảo.
Tần Hoài thấy mọi người đều tích cực chủ động ăn Hoành Thánh, ăn sủi cảo như vậy thì cảm thấy hơi kỳ lạ, quay đầu nhỏ giọng hỏi Trịnh Tư Nguyên: "Buổi sáng mọi người đều chưa ăn sáng à?"
Không đúng nha, Hoàng Ký Tửu Lâu bình thường đâu có bao ăn sáng, 9 giờ mới đi làm, vừa vào ca đã phải làm việc nặng nhọc, 1 giờ mới được ăn trưa, buổi sáng chắc chắn phải ăn nhiều một chút cho no chứ.
Trịnh Tư Nguyên dùng ánh mắt "kẻ no không biết nỗi khổ của người đói" liếc nhìn Tần Hoài một cái, hỏi: "Nếu như cậu vừa ăn tối xong, nhưng sư bá của tôi bảo với cậu là ông ấy sẽ đích thân xuống bếp nấu hai món ngon, hỏi cậu ăn cơm chưa, thì cậu ăn chưa?"
LVQ8371