"Tôi bắt đầu mất kiểm soát, chính tôi cũng chăng thể nào kiềm chế nổi bản thân mình, nhiều lúc tôi cảm giác lúc mình cầm dao là hoàn toàn vô thức, đến khi tôi nhận thức được mình đã làm øì thì trên tay đã toàn là máu."
"Lúc đầu viện trưởng Khuất còn đưa tôi ra phòng khám nhỏ, sau này mẹ không dám dẫn tôi ra đó nữa, mà tự mua một hộp y tế về học cách băng bó."
"Mẹ không hiểu thế nào là bệnh tâm lý, mẹ cứ tưởng tôi bị người ta bắt nạt ở trường, mẹ mua kẹo, mua bánh ngọt, mua búp bê, mua quần áo mới cho tôi. Mẹ đan cho tôi rất nhiều găng tay, mua rất nhiều áo dài tay, giúp tôi che đi những vết thương trên người. Mẹ còn gọi điện thoại lừa giáo viên rằng tôi không thể ra nắng, nên không cần học môn thể dục."
"Nhưng rồi vẫn bị người khác nhìn thấy, có một lần lúc tan học, tôi đeo găng tay không cẩn thận nên bị bạn học nhìn thấy vết sẹo trên tay, dọa cho cậu ta sợ nhảy dựng lên. Giáo viên biết chuyện cứ tưởng tôi bị bạo hành ở cô nhi viện, liền báo cảnh sát."
"Lúc đó tôi đã học cấp hai rồi, cảnh sát nói với viện trưởng Khuất rằng có thể tôi có vấn đề về tâm lý, viện trưởng Khuất liền dẫn tôi đi khám bác sĩ tâm lý."
"Có tác dựng không?” Tần Hoài hỏi.
Khuất Tĩnh lắc đầu: "Kê thuốc rồi, ngày nào cũng phải uống rất nhiều thuốc, nhưng tôi vẫn không thể khống chế nổi bản thân."
"Tôi không biết là vì sao nữa, tôi không thể giải thích rõ được, hồi cấp hai bạn bè đều bảo tôi là quái vật, sau đó tôi đã chuyển trường."
Khuất Tĩnh nhìn những vết sẹo trên tay mình: "Tôi rất vui vì cậu, Tần Hoài... cùng chị Hồng, La tiên sinh đã quan tâm tôi như vậy, sẵn lòng làm bạn với tôi. Suốt thời gian qua tâm trạng của tôi luôn rất ổn định, đã rất lâu rồi tôi không còn tự hành hạ bản thân nữa."
"Tôi cứ ngỡ là mình đã khỏi rồi."
"Nhưng mấy hôm trước lúc trực phòng khám tôi có gặp một bệnh nhân mắc chứng Alzheimer, bệnh tình của ông ấy đã rất nghiêm trọng rồi. Rõ ràng cháu gái ông ấy đã lên đại học, nhưng trong trí nhớ của ông ấy thì cháu gái vẫn còn là học sinh cấp hai, chiều nào ông ấy cũng gọi điện bảo con trai đi đón cháu gái tan học.”
"Trước đây ông ấy không điều trị ở bệnh viện chúng tôi, là con trai ông ấy cảm thấy người bệnh quá phiền phức nên cố tình đăng ký khám chỗ tôi, hỏi tôi xem có cách nào giúp bố anh ta khá hơn chút không."
"Tôi hoàn toàn bất lực."
"Tối hôm đó về nhà tôi vô cùng bứt rứt, tôi nhìn vào tài liệu luận văn trên máy tính mà chữ nào cũng không vào đầu nổi. Tôi căm hận sự bất tài của bản thân, căm hận sự vô dụng của chính mình, căm hận rõ ràng chuyên ngành của tôi là lĩnh vực này nhưng tôi lại chẳng thể chữa khỏi cho bất kỳ bệnh nhân nào, chỉ có thể kiểm soát không để bệnh tình tiến triển thêm."
"Đến lúc tôi bắt đầu cảm thấy khá hơn một chút, thì cánh tay lại thành ra thế này rồi."
Khuất Tĩnh nhìn Tần Hoài: "Có lẽ bạn học của tôi nói không sai, tôi đúng là một con quái vật."
Tần Hoài đành giữ im lặng, hắn không biết nên nói cái gì.
Tần Hoài có thể nói gì được đây? Tần Hoài biết sở dĩ Khuất Tĩnh làm như vậy, có lẽ là do chấp niệm của cô.
Cô đã quên đi ký ức trước kia và không nhớ được nguyên nhân vì sao mình lại làm vậy, nhưng cơ thể và ý thức của cô, hay nói đúng hơn là bản năng tự cứu lấy mình của một Tinh Quái, đang dùng cách này để nhắc nhở chính cô tìm đường tự cứu.
Nhưng đúng như lời Trần Huệ Hồng đã nói, người trong cuộc u mê, cho dù hắn có nói ra sự thật thì Khuất Tĩnh cũng sẽ không tin.
Tần Hoài cầm lấy đôi găng tay trên bàn đưa cho Khuất Tĩnh.
"Đi gói bánh bao thôi, đám trẻ trong cô nhi viện chắc đều đang bắt tay vào làm rồi, hai chúng ta cũng không thể lười biếng được."
Khuất Tĩnh nặn ra một nụ cười: "Cảm ơn."
"Cậu sẽ nói cho Hồng tỷ và La tiên sinh chứ?" Khuất Tĩnh hỏi.
"Cô muốn tôi nói cho họ biết sao?" Tần Hoài hỏi lại.
Khuất Tĩnh suy nghĩ một chút, gật đầu: "Nói đi, La tiên sinh thông minh như vậy, cậu có nói dối trước mặt ông ấy cũng không lừa được đâu."
"Hơn nữa nếu mẹ Khuất biết bạn bè đều đã biết bí mật của tôi mà không hề để tâm, chắc trong lòng mẹ sẽ vui vẻ hơn một chút."
"Mấy năm nay mẹ vẫn luôn tự trách mình, cảm thấy do mẹ không đưa tôi đi bác sĩ tâm lý ngay từ đầu nên mới làm lỡ dở bệnh tình, khiến tôi biến thành bộ dạng như bây giờ."
"Người tôi có lỗi nhất chính là mẹ, tôi không muốn mẹ phải buồn thêm nữa."
Khuất Tĩnh đeo găng tay vào, xắn tay áo xuống, đeo khẩu trang lên, khôi phục lại dáng vẻ như trước.
"Đi thôi, ra gói bánh bao nào.”
Nhìn thấy Tần Hoài và Khuất Tĩnh cùng nhau đi vào bếp, vẻ mặt lo lắng của viện trưởng Khuất mới biến mất, bà vừa gói bánh bao, vừa lặng lẽ nhìn Khuất Tĩnh.
Khuất Tĩnh đeo khẩu trang, khẽ mỉm cười với viện trưởng Khuất, phần mặt không bị khẩu trang che khuất gần như chẳng có chút thay đổi nào, chỉ là khóe mắt hơi cong lên.
Viện trưởng Khuất rất ăn ý nhận ra nụ cười của Khuất Tĩnh, lúc này mới hoàn toàn yên tâm gói bánh bao.
Sự tương tác ngầm giữa hai người, trong số những người có mặt ở đây chỉ có Tần Hoài chú ý tới, những người khác hoàn toàn không hề hay biết.
Nhân viên đứng cạnh viện trưởng Khuất ngạc nhiên hỏi: "Ơ, Tĩnh Tĩnh tới từ lúc nào vậy?”
"Vừa mới tới xong, con bé biết hôm nay Tiểu Tần sư phụ và Tiểu Trịnh sư phụ đến cô nhi viện làm tình nguyện, sợ thiếu người phụ nên cố ý xin nghỉ vài tiếng chạy qua đây."
LVQ8371