Hắn rất muốn dõng dạc hét lớn với nhân viên phục vụ, cho thêm 4 cái bánh bao nữa.
Nhưng lại chẳng thể thốt nên lời, vì quá đắt.
Bánh Bao Tửu Nhưỡng giá 18 tệ một cái còn có thể cắn răng mua làm bữa sáng, chứ Ngũ Đinh Bao 65 tệ một cái thì thật sự đắt không kham nổi.
Hắn có chút muốn khóc.
Sao hắn không phải là người có tiền cơ chứ, sao sếp của hắn không thể trả thêm chút lương nhỉ? Sếp ơi, sếp có biết nhân viên của sếp nghèo đến mức ngay cả bánh bao cũng không có tiền mua mà ăn không!
"Ợ." Hắn buồn bã ợ một tiếng.
No rồi.
Nhưng mà cái sủi cảo màu mè kia trông có vẻ rất ngon, thôi kệ, hy sinh cái dạ dày một chút ăn thêm một cái vậy.
Hắn vươn đũa ra.
Bố hắn còn vươn đũa nhanh hơn.
"Ăn no rồi thì đừng cố nhồi nhét, có phải trẻ con nữa đâu, chút sức tự kiềm chế cũng không có à?" Tiền Trung Hằng vô tình gắp chiếc Tứ Hi Giảo trong đĩa đi, đồng thời giật luôn cái Bánh Bao con bé cháu gái đang gặm dở một nửa, nhét Tứ Hi Giảo vào tay nó, "Nào, Mộng Mộng ăn cái này, ăn không hết thì đưa ông. Bánh Bao lát nữa hãng ăn, mình mang về tối ăn tiếp được không?”
"Dạ." Cô cháu gái cũng thấy chiếc sủi cảo màu mè này đẹp mắt hơn, vui vẻ cầm sủi cảo lên gặm, hoàn toàn không nhìn thấy vẻ mặt như bị sét đánh của bố ruột mình.
Hắn: Bố, con ăn được, con thật sự ăn được mà! QAQ
Có bàn của Tiền Trung Hằng ăn thử làm mẫu, các khách hàng khác trong sảnh cũng thi nhau gọi Tứ Hỉ Giảo và Ngũ Đinh Bao, đương nhiên số lượng gọi món không lớn như Bánh Bao Tửu Nhưỡng vừa nãy.
Dù sao thì mức giá cũng chình ình ra đó, cho dù bàn bên cạnh ăn có thơm đến mấy đi chăng nữa, cái bánh bao giá 65 tệ cũng không phải ai cũng chấp nhận được.
Thực khách của Hoàng Ký Tửu Lâu căn bản không phải đến vì món bánh Điểm Tâm, những người đến ăn cơm vào buổi trưa ngày thường đa phần đều là khách quen, ai nấy đều rõ trình độ làm bánh của Hoàng Ký.
Năm xưa khi còn thợ làm bánh, trình độ cũng chỉ ở mức trung bình của các tửu lâu trên thị trường, kém xa so với các đầu bếp món mặn.
Con người chỉ có một cái miệng và một cái dạ dày, tay nghề món mặn của Hoàng Ký lại vượt xa món bánh, ai rảnh rỗi không có việc gì làm mà bỏ qua đồ ăn ngon để đi ăn Điểm Tâm chứ.
Nhưng hôm nay có vẻ tình thế đã đảo ngược.
Những thực khách hùa theo gọi thử Bánh Bao Tửu Nhưỡng, Tứ Hỉ Giảo và Ngũ Đinh Bao đều chợt giật mình nhận ra, trình độ của vị thợ làm bánh không biết từ đâu chui ra này của Hoàng Ký hình như hơi bị cao.
Là mang theo tuyệt kỹ độc quyền đến đây.
Mấy món Tứ Hỉ Giảo và Ngũ Đinh Bao này, chẳng phải thực khách chưa từng ăn qua, nhưng chưa từng ăn món nào ngon như thế này.
Bánh Bao Tửu Nhưỡng thì một số khách quen lớn tuổi lại có thể nhận ra đây là tay nghề thuộc phái của Hoàng Thắng Lợi, tuyệt đối là Bánh Bao Tửu Nhưỡng cùng kiểu với Tỉnh sư phụ, tay nghề tuy không bằng Tỉnh sư phụ nhưng cũng giống đến bảy tám phần, quá ngon rồi.
Một vài vị khách cảm giác như mình đã đoán ra sự thật.
"Chắc không phải là lão Hoàng sức khỏe không tốt, mắt thấy tửu lâu làm ăn sa sút nên gọi Trịnh Đạt về cứu cánh đấy chứ?" Trong phòng VIP 888, một khách hàng trung thành của Hoàng Ký Tửu Lâu, người từng ăn tới ba bữa tiệc cưới của cùng một cặp vợ chồng tổ chức tại đây, suy đoán.
Suy đoán này lập tức nhận được sự đồng tình của hầu hết thực khách trong phòng VIP 888.
Mọi người đều là khách quen, đều từng ăn tiệc cưới ở đây, thậm chí ngày thường còn có người cất công đến tận tiệm bánh ngọt của Trịnh Tư Nguyên để mua đồ, nên vô cùng am hiểu tay nghề của Trịnh Tư Nguyên.
Tay nghề của Trịnh Tư Nguyên tuy không tệ, nhưng những món cậu ta làm xuất sắc cũng chỉ loanh quanh vài món, mấy món như Tứ Hỉ Giảo, Ngũ Đinh Bao hay Bánh Bao Tửu Nhưỡng chắc chắn không thể đạt đến trình độ này.
Một vị khách quen vừa gặm Tiên Nhục Nguyệt Bính vừa nói: "Cái bánh trung thu này chắc chắn là do Tiểu Trịnh làm, tiệm bánh của cậu ta đang sửa chữa lại, đóng cửa cả tháng nay rồi. Cũng chẳng biết tháng này cậu ta chạy đi đâu, giờ bị lão Hoàng gọi về phụ giúp cũng có khả năng lắm."
"Không ngờ Trịnh Đạt chuyển sang kinh doanh bao nhiêu năm nay mà vẫn giấu nghề đỉnh thế." Có người cảm thán.
"Ông tưởng sao. Ông đã ăn cỗ cưới lần đầu của vợ chồng lão Cung chưa? 28 năm trước, lúc Trịnh Đạt mới bắt đầu chuyển hướng kinh doanh ấy, mấy món Điểm Tâm dọn lên cuối bữa tiệc đều do một tay Trịnh Đạt làm hết, tay nghề đúng là miễn chê."
"Tiểu Trịnh so với bố cậu ta, quả thực vẫn còn kém một chút."
"Chuẩn luôn." Có người vừa ăn Tứ Hỉ Giảo vừa hùa theo, "Bàn về độ biến tấu thì vẫn không bằng bố cậu ta được."
"Trịnh Đạt đích thân xuống bếp, cơ hội hiếm có đấy, phải gọi thêm mấy món nữa mới được, phục vụ đâu!"
Nhân viên phục vụ bước vào, vị khách quen nhẩm tính số người: "Mấy món mới hôm nay, mỗi loại lấy năm mươi cái, gói mang về. Không cần vội, nhưng nhất định phải chừa đủ số lượng cho chúng tôi đấy."
“Dạ vâng." Nhân viên phục vụ quay ra ghi order.
Tình cảnh này gần như lặp đi lặp lại ở mọi phòng VIP, thậm chí còn có người gọi điện rủ rê bạn bè, báo tin Trịnh Đạt thế mà lại bị Hoàng Thắng Lợi lôi về bếp, dặn bọn họ đừng bỏ lỡ cơ hội, mau tới Hoàng Ký mua Điểm Tâm mang về, chậm chân là hết phần.
Trong chốc lát, lượng order bùng nổ.
Tần Hoài ngớ người ra.
Hắn nghi ngờ hệ thống gọi món của Hoàng Ký Tửu Lâu chắc bị lỗi gì rồi, để kiểm chứng suy đoán của mình, hắn thậm chí còn chạy ra ngoài sảnh ngó một cái, xem có kín chỗ không.
Căn bản là không hề kín chỗi
LVQ8371