Tần Hoài là một sư phụ làm bánh ngọt kiểu Tô Châu, biết làm toàn bộ các loại Điểm Tâm kiểu Tô, biết làm Thuyền Điểm, biết làm Diện Quả Nhị, biết làm Điểm Tâm cưng đình, thậm chí còn biết làm cả Hoa Mô.
Lại còn biết hầm nước dùng, kỹ năng dùng dao cũng không tồi.
Tần Hoài cảm thấy Trịnh Tư Nguyên căn bản không có tư cách cảm thán hắn quá ảo ma, theo hắn thấy Trịnh Tư Nguyên mới là kẻ ảo ma thực sự.
"Đều là do bố tôi dạy cả đấy." Trịnh Tư Nguyên nói, "Mà bố tôi thì học được từ chỗ sư công của tôi."
"Tôi cũng thường thấy sư công mình quá toàn năng, ông ấy tinh thông bếp mặn, mà làm Điểm Tâm cũng chẳng kém cạnh ai. Tuy Hoàng sư bá rành nhất là ẩm thực Tô Bang và ẩm thực Hoài Dương, nhưng nghe nói sư công tôi còn biết cả ẩm thực Sơn Đông và Tứ Xuyên nữa. Chẳng qua hồi đó do hạn chế về mặt địa lý nên người ở khu vực chúng tôi ít khi ăn hai loại ẩm thực này, Hoàng sư bá không học được nhiều món đến thế, sư công cũng không dạy mấy."
"Bố tôi thì học được rất nhiều loại Điểm Tâm của các trường phái khác nhau, nhưng ông ấy chỉ học tạp chứ không tinh thông. Hồi nhỏ, bố và Hoàng sư bá cứ kể mãi cho tôi nghe Điểm Tâm do sư công làm ra trông như thế nào, hương vị ra sao, thế nhưng tôi lại chưa từng được tận mắt nhìn thấy vật thật, cũng chưa từng thấy qua ảnh chụp.”
"Bố tôi bảo sư công phiêu bạt nửa đời người, không con không cái, trên mặt có vết sẹo đến mức hủy dung, chân cũng có vết thương cũ nên đi lại luôn bất tiện. Hoàng sư bá kể thực ra sư công nói giọng miền Bắc, nhưng ông ấy chưa bao giờ nhắc đến chuyện quá khứ, cũng chưa từng bảo muốn về miền Bắc xem thử."
"Tôi chưa từng gặp sư công bao giờ, nhưng tôi cực kỳ sùng bái ông ấy." Trịnh Tư Nguyên nói.
"Tôi cũng rất sùng bái ông ấy." Tần Hoài gật gật đầu, chỉ vào bông hoa mình vừa mới kẹp ra, "Sao tôi cứ thấy bông hoa của tôi trông sai sai kiểu gì ấy nhỉ?"
"Ban nãy cậu dùng sức mạnh quá rồi, nới bớt ba phần lực rồi thử lại xem."
Hoa Mô của Tần Hoài cực kỳ đắt khách.
Dù Hoa Mô do hắn làm ra trông không giống Hoa Mô cho lắm, toàn là mấy mẫu tạo hình cơ bản đơn giản, màu sắc thì đơn điệu, đôi lúc trông còn kém xa Bánh Bao Nhân Đậu Đỏ hình động vật sản xuất hàng loạt bằng khuôn, nhưng bù lại tay nghề của Tần Hoài quá đỉnh.
Hoa Mô, bản chất vẫn là Bánh Bao.
Mà Tần Hoài làm Bánh Bao thì cực kỳ chuyên nghiệp.
Những thực khách từng có cơ hội thưởng thức các món bán ngẫu nhiên vào buổi chiều trong thời gian Tần Hoài luyện Bánh Bao Kiều Mạch đều biết, Tiểu Tần sư phụ hễ đã làm Bánh Bao, thì cho dù hắn có trộn cái quái gì vào bột đi chăng nữa, thành phẩm ra lò đều ngon tụt lưỡi!
Về điểm này Âu Dương bày tỏ sự tán thành tuyệt đối. Không sai, đúng là như vậy đấy, cho dù Tiểu Tần sư phụ có đổ thêm nước ép Du Thụ Bì vào bột thì vẫn cứ là ngon nhức nách.
Đó là còn chưa kể lúc Trịnh Tư Nguyên dạy Tần Hoài làm Hoa Mô, thực ra hắn còn lén lút truyền thụ thêm bí kíp riêng, tiện thể dạy luôn cách pha màu và nêm nếm gia vị cho khối bột.
Hiện tại lịch trình mỗi ngày của Tần Hoài là sáng sớm làm đồ ăn sáng, giữa sáng làm Hoa Mô, buổi chiều hầm nước dùng tiện thể nặn thêm hai cái Diện Quả Nhi, toàn bộ Điểm Tâm trong tiệm đều giao hết cho Trịnh Tư Nguyên và Trần An thầu.
Đối với sự thay đổi công việc này, mọi người đều vui như trẩy hội.
Mặc dù tay nghề của Tiểu Tần sư phụ rất tốt, nhưng tay nghề của Tiểu Trịnh sư phụ lại càng đỉnh hơn.
Tô Bính Nhân Thịt Tươi, Tiên Nhục Nguyệt Bính, Trư Du Niên Cao, Xảo Quả toàn là mấy món phiên bản giới hạn, mãi mới được mở bán lại thì ngu gì mà không mua gom cho bằng sạch.
Khuất Tĩnh là trường hợp ảo ma nhất trong số đó, chỉ cần hôm nào làm ca đêm, là y như rằng cô sẽ ngồi chầu chực ở quán ăn từ 8 giờ sáng đến tận 12 giờ trưa, có bánh gì là mua bánh đó.
Hơn nữa tuy tính cô hơi lầm lì, không giỏi kết bạn với người cùng trang lứa, nhưng lại cực kỳ có khiếu giao tiếp với người lớn tuổi.
Khuất Tĩnh chầu chực ở quán ăn mấy ngày như vậy, lại thành ra thân quen luôn với Vương đại gia sống ở xa nhất.
Vương đại gia quanh năm bị bạn bè trêu là mắc bệnh Alzheimer, nguyên nhân là do trí nhớ của ông quả thực không được tốt, thường xuyên quên trước quên sau rồi bị bà lão nhà mình mắng té tát, mọi người còn biết thừa ông ấy không phải giả vờ quên để trốn việc.
Dù sao thì chỉ cần bạn có quen biết Vương đại gia, dăm bữa nửa tháng kiểu gì cũng nghe ông ấy kể về những năm tháng huy hoàng của mình, nhấn mạnh cái cốt cách kế toán 40 năm không thèm làm sổ sách giả của ông. Vì cái cốt cách này, ông ấy chắc chắn là quên thật chứ không phải cố ý.
Sau khi biết Khuất Tĩnh là bác sĩ khoa Thần kinh lại còn chuyên trị bệnh Alzheimer, Vương đại gia liền thấp thỏm nhờ Khuất Tĩnh tư vấn, kết quả được cô an ủi rằng đừng tự dọa mình, 80% bệnh tật đều là do tâm lý tự hù dọa mà ra.
Cái kiểu ra đường bảo mua hành gừng tỏi thì quên béng mất tỏi, rửa bát xong lúc nào cũng quên lau bếp của Vương đại gia không thể coi là chứng hay quên được, cùng lắm chỉ là do không để tâm nên căn bản là không nhớ được thôi.
Đương nhiên, nếu Vương đại gia thực sự lo lắng, ông cũng có thể đến bệnh viện của cô đăng ký khám chuyên khoa để kiểm tra kỹ lưỡng, Khuất Tĩnh hoàn toàn không ngại chạy thêm chút KPI cho bản thân.
Ngay trong ngày hôm đó, chẩn đoán của bác sĩ Khuất đã được truyền về nhà Vương đại gia. Sau một trận chiến tranh gia đình nổ ra, Vương đại gia không bao giờ quên lau bếp sau khi rửa bát nữa.
LVQ8371