Thêm vào đó, bình thường Trịnh Tư Nguyên cũng chăng có biểu cảm gì, ánh mắt trống rỗng nhìn qua là biết đang ngẩn tò te, cộng thêm thói quen hễ gói Hoành Thánh là lại thẫn thờ, khiến cho khung cảnh gói Hoành Thánh trông cực kỳ ngầu lòi.
Tay Trần An cũng bất giác bắt chước theo.
"Tiểu Trần, đừng học nữa." Triệu Dung với tư cách là người từng trải, dạn dày kinh nghiệm nói, "Không học lỏm được đâu."
"Triệu tỷ." Trần An gật đầu, nhưng mắt vẫn dán chặt vào tay Trịnh Tư Nguyên, "Tiểu Trịnh sư phụ... trước đây là nhân viên của nhà ăn ạ? Sao em có cảm giác ai cũng quen anh ấy thế?"
"Tiểu Trịnh là bạn của Hoài Hoài, quen qua mạng ấy." Triệu Dung vừa nặn Bánh Bao vừa giải thích.
Trước khi Trịnh Tư Nguyên đến, tầm giờ này Triệu Dưng thường hay gói Hoành Thánh. Trịnh Tư Nguyên đến rồi, Hoành Thánh của Triệu Dung gói chẳng bán được cho ai nữa, dù sao lượng khách ăn sáng tại nhà ăn mỗi ngày cũng chi có ngần ấy, người gọi Hoành Thánh lại càng ít.
"Dạo trước Hoài Hoài luyện cái món Bánh Bao gì đó mãi không được, Tiểu Trịnh với bố cậu ấy là Trịnh sư phụ bèn tới đây ở một thời gian để giao lưu học hỏi. Sau khi làm thành công món Bánh Bao đó thì bố con Tiểu Trịnh về lại. Có lúc cô cũng chẳng hiểu Hoài Hoài đang nghĩ gì nữa, tốn bao nhiêu công sức luyện món Bánh Bao đó, luyện xong lại bỏ xó không thèm làm." Triệu Dung lắc đầu, "Cũng chẳng biết luyện để làm gì."
Trần An lại chẳng bận tâm, theo cậu, Ông Chủ luyện một món Điểm Tâm thì chắc chắn phải có lý do của mình.
"Triệu tỷ, em còn nghe nói chiều hôm qua Tiểu Trịnh sư phụ làm một món Điểm Tâm trông y hệt quả táo, trước khi cầm lên Lạc Lạc cứ đinh ninh đó là quả táo thật, chuyện này có thật không ạ?" Trần An hỏi tiếp.
"Đương nhiên là thật rồi, cậu không kết bạn WeChat với Lạc Lạc à? Ồ đúng rồi, cậu mới tới làm."
"Cô thấy Hoài Hoài cũng thật là, cô nghe Tiểu Trịnh sư phụ nói, cậu ấy lặn lội tới đây đợt này là để chuyên dạy Hoài Hoài làm cái món bánh trái gì đấy. Người ta là Tiểu Trịnh sư phụ tuy không thiếu tiền, nhưng cũng có tiệm riêng ở Cô Tô mà. Cô thấy đạo này Hoài Hoài học online cũng ổn phết, có gì mà không gọi video dạy được, cứ nằng nặc bắt Tiểu Trịnh sư phụ cất công tới đây một chuyến, thế chắng phải làm phiền người ta sao... ƠI"
"Tiểu Trịnh sư phụ, Hoành Thánh trong nồi chín rồi đúng không? Cô ăn trước một bát được không? Bận bịu cả buổi sáng mà chưa bỏ bụng được miếng nào, đói lả đi rồi đây."
Tần Tòng Văn thấy thế cũng lập tức hùa theo: "Ái chà, tự dưng chú cũng thấy hơi đói bụng rồi, Tiểu Trịnh sư phụ, cho chú một bát được không?"
Trần An còn chưa kịp load, thầm nghĩ hôm nay anh Tần với chị Triệu đói sớm thật, trong đầu vẫn đang mải cân nhắc xem chiều nay có nên tăng ca thêm vài tiếng để tận mắt chiêm ngưỡng cái thứ gọi là Diện Quả Nhi kia không, thì Triệu Dung và Tần Tòng Văn đã bắt đầu xì xụp ăn rồi.
Hai bát Hoành Thánh Bong Bóng, những viên Hoành Thánh căng phồng nổi lềnh bềnh trong bát trông vô cùng đáng yêu.
Nước dùng là do hôm qua Tần Hoài hầm, không ngon bằng nước dùng Trịnh Đạt hầm, nhưng dùng nấu Hoành Thánh thì dư sức.
Nước dùng ngọt thanh, vỏ mỏng nhân đầy, rắc thêm chút hành lá và tôm khô, dùng thìa khuấy nhẹ một vòng.
Triệu Dung và Tần Tòng Văn bắt đầu đánh chén.
Tần Hoài cũng đánh chén luôn.
Tần Hoài không biết làm Hoành Thánh Bong Bóng, muốn làm được thì phải chuyên tâm luyện làm vỏ Hoành Thánh. Dạo này thứ Tần Hoài cần luyện thực sự quá nhiều, lấy đâu ra thời gian dư thừa mà chia cho Hoành Thánh, muốn ăn Hoành Thánh Bong Bóng thì chỉ có thể tranh thủ lúc Trịnh Tư Nguyên ở đây để ăn nhiều thêm chút thôi.
"Tư Nguyên, anh không mở tiệm ăn sáng thì quá phí luôn." Tần Hoài vừa ăn vừa cảm thán, "Chỉ riêng cái tay nghề gói Hoành Thánh này của anh thôi đã là đỉnh của chóp rồi."
Thế có khả năng nào, người ta vốn là một đầu bếp làm Điểm Tâm chuyên nghiệp không?
Trịnh Tư Nguyên liếc nhìn Tần Hoài, kẻ cho đến tận bây giờ vẫn khăng khăng tự nhận mình là đầu bếp tiệm ăn sáng.
Thôi bỏ đi, nói lý với cái kẻ đam mê bán bữa sáng này cũng bằng thừa.
Cho đến tận bây giờ Trịnh Tư Nguyên vẫn không tài nào hiểu nổi, rõ ràng ngoài miệng Tần Hoài cứ leo lẻo là không muốn dậy sớm, nhưng cơ thể lại cực kỳ thành thật, ngày nào cũng 4 giờ sáng lục đục dậy làm việc.
Kẻ 6 giờ sáng mới dậy làm việc như Trịnh Tư Nguyên ngáp dài một cái.
Đợi đến lúc anh không mở tiệm bánh nữa, nhất định phải tìm một công việc buổi trưa mới bắt đầu đi làm mà vẫn được làm Điểm Tâm.
Ăn xong bát Hoành Thánh Bong Bóng, Tần Hoài tiếp tục nặn tạo hình cho Bánh Bao Nhân Đậu Đỏ.
Cùng ngày hôm đó, mọi thực khách như thường lệ đến Vân Trung Thực Đường mua Bánh Bao Nhân Đậu Đỏ hình động vật đáng yêu đều mang trong lòng một mối nghi hoặc ——
Khuôn đúc hôm nay bị hỏng rồi sao?
Sao Bánh Bao Nhân Đậu Đỏ hình động vật hôm nay lại xấu đau xấu đớn thế này?
Là do Lão Tần sư phụ làm ư?
Buổi chiều, Tần Hoài kinh ngạc phát hiện Trần An tan làm rồi mà vẫn chưa chịu về.
Âu Dương cúp làm, ngồi lì trong nhà ăn từ tận 2 giờ chiều.
Trần Huệ Hồng và Trần Anh Tuấn càng đến sớm hơn, xí ngay một chỗ ngồi đẹp cạnh cửa sổ, tự mang theo hạt dưa đồ ăn vặt, Trần Anh Tuấn thậm chí còn xách theo hai gói Lạt Điều.
Hội buôn dưa lê trà chiều do Hứa Ðồ Cường và Tào đại gia cầm đầu cũng có mặt đông đủ, Đinh Nãi Nãi cũng dắt theo bạn già nhập hội.
Hai ông cháu Vương Căn Sinh và Trần Quyên cũng dở hơi dở hồn chiều ra ngoài đi dạo, đi thẳng một mạch từ khu nhà mình sang tận Vân Trung Tiểu Khu rồi ngồi lì trong nhà ăn phục kích.
Đương nhiên, mấy chuyện này thực ra cũng chẳng thấm tháp vào đâu.
LVQ8371