"Tư Nguyên ca được chúng tôi công nhận là người đỉnh nhất về khoản Điểm Tâm án trắng trong thế hệ trẻ đấy. Tuy ngày nào anh ấy cũng ru rú ở tiệm bánh ngọt trước cổng khu chưng cư làm bánh, nhưng anh trai tôi cùng với đại sư huynh, tam sư huynh, lục sư huynh đều thấy Tư Nguyên ca lợi hại hơn đám đệ tử thân truyền của Tri Vị Cư nhiều."
"Càng khỏi phải nói Tư Nguyên ca vẫn đang trong thời kỳ thăng tiến. Tôi thấy chỉ vài năm nữa thôi, số người có trình độ án trắng trên cả nước mạnh hơn Tư Nguyên ca đếm trên đầu ngón tay là cùng."
"Nếu anh ấy chịu đến Hoàng Ký, Trịnh sư thúc bỏ chút tiền mua bài viết đánh bóng tên tuổi cho anh ấy, thì kỳ bình chọn Danh Trù Lục lần sau anh ấy tuyệt đối có tên trên bảng vàng!"
Tần Hoài cũng ngớ người, cái gì cơ, Trịnh Tư Nguyên lợi hại đến thế sao.
Thảo nào trước đây Trần Huệ Hồng lấy Trịnh Tư Nguyên và Trịnh Đạt làm tiêu chuẩn, tuyển mãi không được thợ Điểm Tâm nào, ngay cả người lọt vào mắt xanh cũng chẳng có. Hóa ra không phải do HR công ty Trần Anh Tuấn có vấn đề.
Vậy việc hắn bắt Trịnh Tư Nguyên làm trâu làm ngựa trong quán ăn có phải là hơi quá đáng với người ta rồi không?
Trong lúc Tần Hoài còn đang ngẩn tò te, Đổng Sĩ đã nhanh chóng nhảy sang chủ đề tiếp theo, hớn hở nói: "Dạo này eo của sư phụ không được khỏe, ít khi xuống bếp nên việc buôn bán của quán cũng giảm sút đôi chút, sư huynh cứ lo sốt vó mãi chuyện này."
"Giờ thì ngon rồi, cậu và Tư Nguyên ca đều đến tiệm giúp đỡ. Tiệm bánh ngọt của Tư Nguyên ca sửa sang lại, cộng thêm thời gian để bay hết mùi chắc cũng phải mất hơn hai tháng. Tần Hoài, nếu cậu có thể ở lại tiệm chúng tôi hai tháng, đợi sư phụ dưỡng eo cho khỏe lại, thì việc buôn bán của tiệm chắc chắn sẽ còn tăng lên một bậc."
"Đợi đến lúc ăn Tết, tôi nhất định sẽ nhận được một cái lì xì siêu dày cho xem!"
Tần Hoài cảm thấy nếu hắn thật sự ở lại Hoàng Ký hai tháng, thì chắc chắn sẽ có cơ hội chạm mặt cư dân của khu chung cư Vân Trung ngay tại Hoàng Ký Tửu Lâu.
Đổng Sĩ bày tỏ xong nổi khát khao với chiếc lì xì Tết liền vưi vẻ đi về. Tần Hoài ngồi trên sô pha suy nghĩ một lát, gửi Wechat cho Hoàng Gia, báo cho anh ấy biết thực đơn Điểm Tâm ngày mai do mình quyết định.
Hoàng Thắng Lợi rất hiểu thói quen nấu nướng của Tần Hoài, biết hắn là một vị sư phụ Điểm Tâm căn bản chẳng bao giờ làm theo thực đơn. Ông bảo Tần Hoài đến Hoàng Ký thì cứ như đang ở Vân Trung Thực Đường, cứ tự do phát huy, không cần lên kế hoạch trước, ngày hôm sau đến tiệm muốn làm gì thì làm nấy.
Dù sao thì bếp sau của Hoàng Ký cũng sẵn nguyên liệu, đồ nghề làm Điểm Tâm chẳng thiếu thứ gì. Nếu Tần Hoài cảm thấy thiếu người thì còn có phụ bếp, có thể nói là muốn gì được nấy.
Tần Hoài vốn cũng định như vậy, nhưng hôm nay bị Đổng Sĩ phổ cập kiến thức cho một phen, đột nhiên hắn cảm thấy áp lực đè nặng. Tần Hoài ngẫm nghĩ cẩn thận, thậm chí còn cảm thấy có khi Đổng Sĩ đang chém gió lừa hắn, cố tình tâng bốc tay nghề của Trịnh Tư Nguyên lên, gián tiếp tâng bốc tay nghề của hắn, để hắn không bị áp lực tâm lý quá lớn.
Thôi thì cứ đánh trận nào chắc ăn trận đó vậy.
Lúc làm bữa ăn nhân viên thì cứ tùy hứng phát huy, nhưng ngày đầu tiên đi làm, phải mang đến cho các thực khách mới những món sở trường của mình mới được.
Tần Hoài gửi Wechat xong liền đi đánh răng rửa mặt rồi lên giường đi ngủ.
Ở đầu dây bên kia, Hoàng Gia nhìn tin nhắn Wechat Tần Hoài gửi tới mà mặt đầy dấu chấm hỏi.
Cái thực đơn này...
Có phải là hơi quá mức toàn diện rồi không?
Lục Đậu Cao kiểu Bắc Kinh, Viên Mộng Thiêu Bính, Bánh Bao Tửu Nhưỡng, Tứ Hi Giảo, Trần Bì Trà, Giải Xác Hoàng hai vị, Ngũ Đinh Bao, Giang Mễ Niên Cao, Tảo Nê Sơn Dược Cao và Bánh Bao Hoa Hòe.
Bánh Bao Hoa Hòe còn đặc biệt ghi chú thêm là cần dùng mật hoa hòe chưa qua xử lý.
Hoàng Gia suy nghĩ một chút, bèn gạch món Bánh Bao Hoa Hòe ra khỏi danh sách rồi gửi cho tổ trưởng phục vụ của Hoàng Ký, bảo cô ấy sửa lại thực đơn điện tử, đồng thời in gấp một loạt thực đơn án trắng mới trước giờ mở cửa buổi trưa.
Sau đó, anh ta mang theo sự tò mò không biết Bánh Bao Hoa Hòe rốt cuộc là loại bánh bao gì chìm vào giấc ngủ.
7 giờ sáng hôm sau, Tần Hoài quả thực không ngủ được nữa, đành lồm cồm bò dậy, lượn lờ tới lui nghịch điện thoại câu giờ đến 8 giờ. Thấy chán quá, hắn bèn đi sang quán đối diện đi làm.
Hoàng Ký đã mở cửa.
Thậm chí trong bếp còn có người.
Tần Hoài hơi ngạc nhiên, chẳng phải Đổng Sĩ bảo 9 giờ sáng Hoàng Ký mới vào ca sao, không ngờ ở Hoàng Ký cũng có "chúa tể chạy KPI", 8 giờ đã mò đến làm việc rồi.
Thay đồng phục xong bước vào bếp nhìn thử, hóa ra là Trịnh Tư Nguyên.
Trịnh Tư Nguyên đang nêm nếm gia vị cho nhân thịt. Phần nhân này Tần Hoài cực kỳ quen thuộc, chính là nhân thịt mà sáng nào Trịnh Tư Nguyên cũng làm cho món Hoành Thánh Trứu Sa và Hoành Thánh Bong Bóng.
Hai người nhìn nhau, đồng thanh cất lời:
"Không ngủ được."
"Quen tay rồi."
"Chi bằng đến sớm làm Điểm Tâm để trưa còn được nghỉ."
Thấy Trịnh Tư Nguyên đã làm tới bước nêm nếm nhân thịt rồi, Tần Hoài cảm thấy mình cũng không thể thua kém, xắn tay áo lên bắt đầu nhào bột.
Ưu tiên làm Tứ Hi Giảo trước.
Đừng hỏi tại sao, hỏi thì là do Tần Hoài vẫn chưa ăn sáng, hắn đang thèm.
9 giờ sáng, mọi người trong bếp sau của Hoàng Ký Tửu Lâu lục tục có mặt vào ca.
Tất cả những nhân viên bếp đi làm đúng giờ của Hoàng Ký Tửu Lâu đều hóa đá.
Cả gian bếp ngập tràn mùi thơm nức nở của đồ ăn sáng.
LVQ8371