Tần Hoài chỉ vào Trà Trần Bì trước mặt Trần An: "Đây là cái gì?"
"Trà Trần Bì."
"Vậy thực tế nó là cái gì?"
"Ừm... Canh Hạt Sen Ngân Nhĩ Trần Bì?"
"Thấy chưa, nhưng lúc tôi hỏi thì phản ứng đầu tiên của cậu vẫn gọi nó là Trà Trần Bì. Đồ chúng ta bán tên là gì chẳng phải đều do chúng ta tự quyết định sao?" Tần Hoài nhìn quanh, doanh số bán Trà Trần Bì cực kỳ khả quan, cơ bản cứ mười khách ăn thì có bảy người gọi món này, "Cậu xem, chỉ cần cậu giới thiệu với khách đây là Trà Trần Bì thì mọi người cũng chẳng ý kiến gì đâu."
Trần An ngộ ra rồi.
Hắn nhận ra tầm nhìn của mình vẫn quá hạn hẹp, thảo nào ở cái tuổi này hắn chỉ có thể đi làm thuê ở nhà ăn, còn sếp tuổi đời còn trẻ đã tự làm chủ.
Ế, hình như hồi còn trẻ hắn cũng từng tự làm chủ mà nhỉ.
Bỏ đi, không quan trọng.
Trần An lại cắm cúi ăn cơm.
Đang ăn đở, một nhân viên phục vụ khóe miệng vẫn còn dính nước canh, nhìn qua là biết chưa kịp lau miệng đã chạy lạch bạch về phía Tần Hoài: "Chị Tịch, Tiểu Tần sư phụ, trong øroup gom đơn vừa nổ bill, cộng lại tổng cộng là 36 cốc Trà Trần Bì ạ."
Lời vừa dứt, lại một nhân viên khác chạy ào tới: "Vừa gom thêm được 19 cốc nữa!"
Thấy có việc, Trần An buông đũa xuống: "Để tôi đi đóng gói."
An Du Du bị tinh thần làm việc cơm chưa ăn xong đã lo tăng ca của đồng nghiệp làm cho chấn động, ngơ ngác ngẩng đầu lên: "Vậy... em đi ship trước nhé?"
"Ăn trước đã." Tần Hoài ấn Trần An ngồi xuống, "Cũng chẳng vội một lúc này đâu."
Quả thực là không vội một lúc này.
Đợi Trần An và An Du Du ăn xong, số lượng Trà Trần Bì gom đơn ship đi đã lên tới 171 cốc.
Sợ tới mức Tần Hoài lập tức hô dừng, bảo Trần An đi đóng gói đếm xem hiện tại có bao nhiêu cốc, còn hắn thì đi nấu.
May mà Triệu Dung có tầm nhìn xa trông rộng đã ngâm sẵn rất nhiều nguyên liệu, quả nhiên gừng càng già càng cay.
Hai tiếng sau, Tần Hoài phát hiện Triệu Dung cũng chẳng nhìn xa trông rộng đến thế.
Triệu Dung ngâm đủ nguyên liệu cho một nồi, nhưng nấu thêm một nồi Trà Trần Bì nữa thì rõ ràng là vẫn không đủ.
Bởi vì không chỉ group gom đơn nhảy thông báo ting ting liên tục, mà một số thực khách nằm ngoài phạm vi giao hàng chẳng biết moi đâu ra thông tin Vân Trung Thực Đường bán Trà Trần Bì cũng thi nhau gọi shipper đi mua gom.
3 giờ chiều, số lượng shipper chầu chực đợi Trà Trần Bì ra lò trong Vân Trung Thực Đường còn đông hơn cả mấy ông bác bà thím đang ngồi buôn dưa lê.
Tần Hoài ngơ ngác luôn.
Nồi nước dùng hôm nay coi như toang rồi.
Chăng còn cái nồi nào cả.
Nhà ăn vốn không sắm nhiều nồi to đến thế.
Nồi đem đi nấu Trà Trần Bì hết sạch rồi.
Xem ra đã đến lúc đi đặt mấy cái nồi siêu to khổng lồ cỡ luộc được cả trẻ con rồi.
"Người anh em, hỏi cậu chuyện này chút." Tần Hoài đành xin nghỉ dạy khóa học online một ngày, nhoài người ra cửa sổ hỏi anh shipper đang ngồi ở bàn số 9 đợi Trà Trần Bì ra lò, "Cậu có thể tiết lộ chút xem khách gọi ship là ở đâu không?"
Anh shipper rất nhiệt tình đáp lời: "Anh là Tiểu Tần sư phụ đúng không, là bác sĩ Khuất gọi đấy ạ."
"Trong đơn hàng cô ấy còn note lại là bạn của anh, dặn nếu anh có hỏi thì cứ nói thẳng."
"Cô ấy bảo sáng nay có xách mấy cốc Trà Trần Bì về cho đồng nghiệp uống thử, đồng nghiệp khen ngon, cô ấy muốn ủng hộ việc buôn bán của nhà ăn nên mới gọi shipper gom một mớ. Sáng nay tôi tới một chuyến rồi đấy, chắc anh không để ý."
Nói xong anh shipper còn chỉ tay vào năm sáu người đang ngồi vui vẻ lướt điện thoại: "Đám này toàn là nhận đơn của bệnh viện đó hết, có đơn của bệnh nhân nội trú, cũng có đơn của bác sĩ trong khoa."
"Cái gã to con kia kìa, anh em của tôi đấy, nhận đơn của khoa chấn thương chỉnh hình."
"Còn thằng tóc vàng kia, nãy tôi mới đứng chém gió với nó lúc nhận đơn, nó nhận đơn của khoa cấp cứu, còn tôi nhận đơn của khoa thần kinh, lại là đơn của bác sĩ Khuất."
Nói xong, anh shipper còn cảm kích cười cười với Tần Hoài: "Người anh em, cảm ơn nhé, mấy cái đơn bự nhiều xèng này hiếm khi vớ được một mẻ ngon thế này lắm."
Hiểu rồi, bây giờ đi đặt mua ngay cái nồi to luộc được trẻ con thôi.
Sáng mai nấu 1314 cốc Trà Trần Bì trước.
Điều khiến Tần Hoài không ngờ tới là, sáng ngày thứ hai, La Quân lại đích thân đến nhà ăn ăn sáng.
Ngày thứ ba cũng vậy.
Ngày thứ tư cũng thế.
Suốt bảy ngày liền, sáng nào La Quân cũng đích thân ra ngoài ăn sáng, kiên trì đúng một bát Trà Trần Bì khai vị, hai cái Bánh Bao Ngũ Đinh lót dạ, thời gian đến cũng ngày một sớm hơn.
Ngày đầu tiên là hơn 9 giờ, ngày thứ hai là 9 giờ, ngày thứ ba chưa đến 9 giờ, ngày thứ tư là 8 giờ 40 phút, ngày thứ năm là 8 giờ 30 phút...
Đến ngày thứ bảy, 8 giờ 17 phút đã tới rồi.
Phen này La Quân thực sự trở thành điểm check-in hot rần rần của Vân Trung Thực Đường rồi.
Những người không biết La Quân đều ngỡ ngàng, càng không cần phải nói đến những người hiểu rõ ông.
Tần Hoài tự nhận bản thân được coi là người khá hiểu rõ La Quân trong số loài người.
Trong cuộc sống La Quân có ba sở thích lớn: một là gọi đồ ăn ngoài rồi đánh giá 1 sao, hai là thức khuya dậy muộn, ba là xem phim truyền hình/phim điện ảnh.
Còn có một thói quen nhỏ không ai hay biết, La Quân rất ghét những nơi đông người, ghét sự chen chúc.
Vân Trung Thực Đường lúc nào đông người nhất?
Không phải là giờ cao điểm ăn trưa lúc hơn 12 giờ, mà là giờ cao điểm ăn sáng lúc hơn 8 giờ.
LVQ8371