"Viên Mộng Thiêu Bính!" Âu Dương mừng rỡ reo lên, cảm thấy công sức chờ đợi của mình quả nhiên đã được đền đáp, "Tần Hoài, cuối cùng cậu cũng chịu làm Viên Mộng Thiêu Bính rồi, tôi thèm chết mất thôi!”
"Lần trước tôi làm mì Du Thụ Bì, lần trước nữa làm Lục Đậu Cao, hai mươi mốt ngày trước làm đậu hũ hạnh nhân cậu cũng nói y chang vậy."
"He he." Âu Dương nở nụ cười thật thà, "Tại có mấy món Điểm Tâm cậu chả chịu làm bao giờ mà."
Nói xong, Âu Dương liền cầm lấy một cái Bánh Nướng, nhét đầy Nhục Hãm vào trong rồi cắn một miếng to, vẻ mặt cực kỳ thỏa mãn.
La Quân cẩn thận chỉ ăn Bánh Nướng không.
Trần Huệ Hồng khá hứng thú với Viên Mộng Thiêu Bính, bắt chước Âu Dương kẹp thử một cái ăn nếm.
Khuất Tĩnh ăn Quả Nhi no rồi nên không động đũa.
"Ngon quá!" Xử xong một cái, Âu Dương mới rảnh miệng để khen, "Vẫn là hương vị quen thuộc, thơm dã man!"
Tần Hoài cảm thấy vị giác của Âu Dương hết thuốc chữa rồi.
Nhưng phiên bản Viên Mộng Thiêu Bính này chắc chắn ngon hơn trước, dù sao lần trước Tần Hoài làm bản hoàn chỉnh thì hỏa hầu mới ở mức sơ cấp, nhân xào ra quả thực chả ra làm sao.
"Sao tôi thấy Nhục Hăm này ăn quen quen nhỉ, giống như là..." Trần Huệ Hồng vừa nhai vừa ngẫm nghĩ, "Tiểu Âu, cậu không thấy sao..."
"Tần Hoài, La tiên sinh, Hồng tỷ, trưa mai mọi người có rảnh không?" Khuất Tĩnh đột nhiên lên tiếng.
Trần Huệ Hồng thôi không nghĩ về Nhục Hãm nữa, gật đầu: "Đương nhiên là rảnh rồi."
"Tôi định mời mọi người ăn bữa cơm." Khuất Tĩnh nói, "Tôi nghe nói chuyển nhà thì phải mời bạn bè đến nhà ăn cơm, tuy là nhà thuê nhưng cũng coi như là chuyển nhà rồi. Lần trước chuyển nhà có viện trưởng Khuất ở đó, lần này không biết mọi người có phiền không..."
"Đương nhiên là không phiền rồi, chuyển nhà chắc chắn phải ăn tiệc tân gia chứ!" Lúc này Trần Huệ Hồng đáp cực kỳ lẹ, chỉ sợ Khuất Tĩnh đổi ý.
"Cô biết nấu ăn à?” Tần Hoài hơi ngạc nhiên.
Trông Khuất Tĩnh thực sự không giống người biết nấu nướng, cô mang lại cảm giác là kiểu người ngày ba bữa ăn salad rau củ ăn kèm bánh mì khô, tay nghề bếp núc chắc cũng chỉ một chín một mười với Trần Huệ Hồng.
"Hồi nhỏ phụ giúp trong cô nhi viện nên cũng biết chút ít, toàn mấy món cơm nhà thôi." Khuất Tĩnh hơi ngượng ngùng nói.
"Rất mong ba vị trưa mai nể mặt đến dự."
"Nhất định rồi."
Căn nhà Trần Huệ Hồng cho Khuất Tĩnh thuê nằm ở phòng 1101 tòa E, là một căn hộ nhỏ một phòng ngủ được trang bị đầy đủ nội thất.
Khi Tần Hoài xách theo món quà tân gia vừa mua ở trung tâm thương mại gần đó sáng nay, chạm mặt Trần Huệ Hồng trong thang máy, hai người nhìn chằm chằm vào cái hộp trên tay đối phương, đưa mắt nhìn nhau.
Biết nói sao nhỉ, khá là ăn ý.
Đều là máy lọc không khí, đã thế còn chung một hãng.
"Hồng tỷ." Tần Hoài lên tiếng phá vỡ bầu không khí ngượng ngùng, "Sao hồi trước chị lại nghĩ đến việc mua nhiều nhà trong khu chung cư này thế?"
Tần Hoài biết Trần Huệ Hồng có rất nhiều căn hộ ở Vân Trung Tiểu Khu, nhưng không ngờ lại đa dạng thiết kế đến vậy.
Căn Trần Huệ Hồng đang ở có cùng thiết kế với nhà La Quân, căn cho Tần Tòng Văn ở nhờ là căn hai phòng ngủ giống nhà Tần Hoài, giờ căn cho Khuất Tĩnh thuê lại là căn một phòng ngủ.
Tần Hoài còn chẳng biết hóa ra trong khu chung cư này có cả loại căn hộ một phòng ngủ, hắn cứ ngỡ nhà hắn là căn nhỏ nhất rồi chứ.
Hồi đó chủ đầu tư La Quân thiết kế kiểu gì vậy? Ý tưởng thiết kế các căn hộ trong khu là để tất cả mọi người đều có thể mua được kiểu nhà ưng ý à? Vậy sao không chịu giảm giá nhà xuống một chút?
"Hồi đó trong tay chị vừa hay có một khoản tiền nhàn rỗi, định bụng mua thêm vài căn sau này cho thuê để đầu tư." Trần Huệ Hồng nói, "Sau đó gặp phải mấy người khách thuê phiền phức với đám cò mồi bất lương, nên thôi dẹp luôn."
"Cái máy lọc không khí này của em mua bao nhiêu tiền đấy?" Trần Huệ Hồng hỏi.
"599 đồng."
"Đắt rồi, hồi trước chị gom hàng có hơn ba trăm thôi."
"Gom hàng?"
"Lần sau lại có người chuyển nhà tặng quà, em cứ lấy trực tiếp từ nhà chị, trong phòng chứa đồ nhà chị còn có bảy tám cái."
"Lần sau 4á?"
Trần Huệ Hồng rất bình tĩnh gật đầu: "Không phải trong tay chị còn mấy căn nhà sao? Lỡ như người tiếp theo mở khóa không phải là cư dân ở chung cư chúng ta, cứ dùng cách cũ cho họ dọn vào!"
"Em cảm thấy chắc chắn không phải là cư dân ở chung cư đâu, nếu chung cư chúng ta còn có Tinh Quái khác thì La Quân đã sớm nhìn ra rồi."
Nói xong, Trần Huệ Hồng ôm máy lọc không khí đi ra khỏi thang máy, Tần Hoài đi theo sau.
Bấm chuông cửa.
Khuất Tĩnh mở cửa, có thể là do đang ở nhà và người tới đều là người quen, Khuất Tĩnh rất hiếm khi không đeo khẩu trang, cũng không đeo găng tay.
Cô mặc một bộ đồ ngủ dài tay màu nhạt rộng thùng thình, môi nhìn qua có chút huyết sắc, tốt hơn rất nhiều so với hôm ở bệnh viện. Làn da trên mu bàn tay hoàn toàn để trần, vết sẹo cứ thế lộ ra ngoài không khí.
Trang trí trong phòng mang đậm phong cách Instagram, ghế sofa vải, rèm cửa màu nhạt, bàn ghế ăn màu trắng, trên tủ để đồ ăn còn đặt một chiếc bình không cắm hoa chẳng biết để làm gì.
La Quân đã đến, đang ngồi trên ghế sofa xem TV, trên tủ phòng khách đặt một chiếc máy lọc không khí chưa bóc vỏ hộp.
La Quân liếc mắt nhìn chiếc máy lọc không khí trên tay Tần Hoài và Trần Huệ Hồng, đắc thắng quay đầu lại tiếp tục xem TV.
Xem ra máy lọc không khí của ông đắt hơn.
Khuất Tĩnh lấy dép lê cho hai người, nói: "Cơm nước sắp xong rồi, phiền hai người ngồi chơi ở phòng khách một lát, xem TV nhé."
LVQ8371