Vận dụng thủ pháp mạnh mẽ cùng kỹ năng xóc chảo để ép bớt một phần mỡ thừa trong nhân ra, sau đó chuyển sang lửa nhỏ để kiểm soát lượng mỡ một cách chuẩn xác. Giai đoạn đầu xóc chảo phải làm cho nhân tơi ra, giai đoạn sau kiểm soát mỡ thì phải đảo cho nhân thấm đều, quyện vào nhau mà không bị nát.
Trong lòng Tần Hoài đã vạch sẵn một kế hoạch hoàn hảo cho màn xào nhân hôm nay. Tần Hoài bảo đến cô nhi viện tìm cảm giác đương nhiên chỉ là lời bịa đặt để lừa Trịnh Tư Nguyên, nhưng chuyện hắn nấu ăn ở cô nhi viện cảm thấy tự tại như ở nhà thì lại là thật.
Bởi vì hắn biết đám trẻ ở cô nhi viện chắc chắn sẽ không kén ăn.
Tần Hoài cầm xẻng xào lên.
Tần Hoài cảm thấy mình đã tìm lại được phong độ chiến đấu trên sân nhà.
Một chậu nhân lớn được trút thắng vào chảo.
Xèo xèo.
Nhanh tay lật đảo.
Tần Hoài canh đúng thời cơ, định học theo động tác xóc chảo hôm qua của Trịnh Tư Nguyên để làm thử một đường.
Xóc...
Tần Hoài luống cuống vung vẩy chiếc xẻng xào, cố gắng lật đảo đám nhân trong chảo hết bên này sang bên kia.
Trịnh Tư Nguyên đứng bên cạnh âm thầm quan sát, vỗ vỗ khối bột, trong lòng chẳng hề có chút gợn sóng nào.
Vừa nãy thấy Tần Hoài cầm xẻng xào với vẻ mặt tự tin ngời ngời như vậy, trong lòng cậu lờ mờ còn có chút kỳ vọng, thầm nghĩ Tần Hoài là kiểu người chơi hệ cảm giác và thiên phú, biết đâu ở đây lại có màn thể hiện xuất thần thật.
Còn bây giờ.
Rốt cuộc thì cậu đang kỳ vọng cái quái gì chứ?
Cách Tần Hoài không xa, nhân viên cô nhi viện đang băm bắp cải lạch cạch cùng đồng nghiệp thái thịt bên cạnh xuýt xoa cảm thán: "Tay nghề của Tiểu Tần sư phụ đúng là đỉnh thật, thịt xào ngửi thôi đã thấy thơm nức mũi rồi!"
Đồng nghiệp thái thịt vô cùng đồng tình, gật đầu lia lịa: "Mấy ngày tới nhàn nhã rồi đây, bọn nhỏ ăn cơm kiểu gì cũng cực kỳ tự giác. Chị không thấy lúc nãy đâu, thằng bé Thông Thông bình thường nói năng còn chẳng rõ ràng, đợt này dù có được gửi đến trường chuyên biệt thì cũng đâu thể tiến bộ nhanh như vậy. Thế mà vừa nãy lúc chơi ngoài sân nhìn thấy Tiểu Tần sư phụ, nó gọi tiếng 'Anh Bao Bao' nghe rõ mồn một luôn!"
"Giá mà tôi có được tay nghề như Tiểu Tần sư phụ thì tốt biết mấy, về quê mở một tiệm bánh bao là ăn đứt mọi nghề rồi." Nhân viên thái bắp cải tỏ vẻ đầy ngưỡng mộ.
Thôi được rồi, con người ở đây quả thực vô cùng bao dung, Tần Hoài cố ý lặn lội đến đây đúng là có lý do cả.
Về phần Tần Hoài, phần nhân trong chảo sau màn lật đảo nhạt nhẽo đã chính thức bước vào giai đoạn ninh nhừ.
Chảo lớn hầm ninh, lại còn cho thêm nước dùng thượng hạng mà Tần Hoài cất công mang từ quán ăn tới, mùi thơm đậm đà của thịt lập tức lan tỏa khắp gian bếp.
Lần này không chỉ nhân viên thái bắp cải và thái thịt chép miệng kinh ngạc, mà ngay cả viện trưởng Khuất cũng lộ ra vẻ mặt chưa trải sự đời, lén ló đầu sang hỏi Trịnh Tư Nguyên xem đây có đúng là nhân bánh bao không mà sao lại thơm đến thế.
Nhân thơm như vậy mà đem đi gói bánh bao thì uổng quá, hay là tối nay cho mọi người ăn mì trộn nhân thịt này luôn đi, phần bột đã nhào thì đem gói bánh bao thịt bắp cải. Bột nhào dư cũng chẳng sao, bình thường cô nhi viện vẫn hay làm bánh bao, để dành mai gói tiếp cũng được.
Trịnh Tư Nguyên chẳng biết phải trả lời thế nào, đành ngậm ngùi tiếp tục nhào bột.
Nhân ninh xong để nguội bớt một chút, liền bước vào giai đoạn nặn Quả Nhi đầy kích động.
Nghe Tần Hoài nói hắn và Trịnh Tư Nguyên sắp làm món mới của quán ăn, một loại điểm tâm đặc biệt có hình dáng như quả màu đỏ, mọi người trong cô nhi viện đều tò mò xúm lại xem.
Hôm qua nặn suốt cả một buổi chiều, Trịnh Tư Nguyên và Tần Hoài đã nắm vững thủ pháp nặn bột vừa nhanh vừa có lệ.
Chỉ cần trong tâm có quả táo, nặn ra cái quái gì cũng là quả táo.
Cái gì? Các người bảo tôi nặn cái này không giống quả táo, mà giống một cái trái cây tròn vo á?
Nói đúng lắm, đây căn bản đâu phải quả táo.
Những ngón tay của Trịnh Tư Nguyên và Tần Hoài thoăn thoắt tạo hình cho khối bột, gần như chỉ trong chớp mắt, một chiếc Quả Nhi hình tròn hơi méo mó, nhìn thì có vẻ hơi hơi giống quả táo nhưng nếu chỉ nhìn khối bột thì hoàn toàn không nhận ra, đã ra đời.
"Oa!" Đám đông vây xem rất phối hợp phát ra những tiếng trầm trồ như thể chưa từng va chạm sự đời, giá trị cảm xúc được kéo lên mức tối đa.
Trịnh Tư Nguyên mặt không biến sắc, nhanh tay nặn thêm một cái.
"Oa! Giống y hệt kìa!" Đám đông lại tiếp tục phát ra những âm thanh như thể chưa từng va chạm sự đời.
Trịnh Tư Nguyên phá vỡ quy trình, để Tần Hoài nặn trước, còn mình thì đi pha nước củ cải đường để quét màu cho Quả Nhi.
Cái Quả Nhi xấu ma chê quỷ hòn đầu tiên đã ra đời dưới bàn tay của Trịnh Tư Nguyên.
"Oa!" Tiếng xuýt xoa kinh ngạc vang lên không ngớt.
Trịnh Tư Nguyên cảm thấy chuyến công tác này đi rất đáng giá, có thể đi thường xuyên, đi cố định, đề nghị chủ nhật hàng tuần sẽ cố định đi công tác ở đây, nếu Tần Hoài chê đường xa thì cậu có thể lái xe.
Tần Hoài đứng nhìn ở một bên, suýt chút nữa thì không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
Trịnh Tư Nguyên quả thực là một vị sư phụ bạch án rất thích được thực khách khen ngợi trực tiếp tại trận.
Thảo nào cậu lại bị ánh mắt thất vọng của mấy ông bác bà thím trong khu dân cư lừa gạt, giờ đi làm ngày một sớm hơn, từ 7 giờ đẩy lên 6 giờ, giờ tan làm ngày một muộn hơn, từ 12 giờ trưa kéo dài đến tận lúc ăn cơm trưa xong, làm thêm một mẻ nữa rồi mới bắt đầu dạy học.
LVQ8371