"Cũng có thể, nhưng tôi đoán người thợ mà La tiên sinh mua công thức và sư công của tôi chắc là cùng một phái." Trịnh Tư Nguyên nói, "Thời đó thông tin khép kín, công thức mà giống nhau thì chứng tỏ cùng một môn phái, truy ngược lên trên không chừng lại do cùng một sư phụ dạy ra ấy chứ.”
Trịnh Tư Nguyên đặt điện thoại xuống: "Tiếc là công thức này mua từ tận sáu mươi năm trước, nếu không còn có thể hỏi dò xem sư môn của vị sư phụ bán công thức này là ai."
Trịnh Tư Nguyên bắt đầu nhào bột.
An Du Du thấy bên Tần Hoài không nói chuyện phiếm nữa mà đã bắt đầu làm việc, vội vàng bưng một chậu nhân thịt lớn đã băm xong tới, hỏi: "Tiểu Tần sư phụ, Tiểu Trịnh sư phụ, thịt băm đến mức này đã được chưa ạ?"
Trịnh Tư Nguyên nhìn lướt qua, gật đầu: "Được rồi."
An Du Du lạch bạch chạy về tiếp tục làm việc.
Trịnh Tư Nguyên đảo mắt nhìn một lượt những người trong bếp.
An Du Du vừa về tới bàn bếp liền tiếp tục gói bánh bao, Tần Tòng Văn đang trộn nhân, Trần An đang nhào bột, Triệu Dung đang thái rau, còn Tần Hoài thì đang lười biếng trốn việc.
Nói là trốn việc cũng không hẳn, rốt cuộc thì trên lý thuyết Tần Hoài đã làm xong việc của mình rồi.
Vào giờ này, Tần Hoài không chỉ hấp xong mẻ bánh bao Tam Đinh và bánh bao Ngũ Đinh đầu tiên, mà còn nhào xong cục bột để làm bánh bao Tửu Nhưỡng, thậm chí còn trộn xong cả nhân tôm tươi cho món Giải Xác Hoàng, hoàn toàn là hoàn thành nhiệm vụ vượt mức mong đợi.
Trịnh Tư Nguyên liếc nhìn đồng hồ, 6 giờ 10 phút, cậu cũng đâu có đến muộn.
"Hôm nay cậu đến sớm à?" Trịnh Tư Nguyên hỏi.
"Không đâu, hôm nay tôi còn đến muộn hơn mười phút ấy chứ. Anh không biết đâu, đêm qua tôi nằm mơ thấy mình đang xào nhân, cái thứ nhân tôi xào ra ấy, độ bóng bẩy trên bề mặt, khả năng kiểm soát độ ẩm, cách thu nước cốt ở những giây cuối, quả thực chính là... tuyệt cú mèo!" Tần Hoài say sưa nhớ lại giấc mộng đêm qua, "Sáng nay ngủ dậy vẫn còn lưu luyến quá nên mới ra khỏi nhà muộn."
Trịnh Tư Nguyên chỉ đành dùng dấu ba chấm để bày tỏ sự cạn lời của mình.
"Sao tôi cảm thấy hôm nay tiến độ làm việc của mọi người đặc biệt nhanh vậy?" Trịnh Tư Nguyên hỏi tiếp.
Bình thường vào giờ này, Trần An, Tần Tòng Văn và Triệu Dung lẽ ra vẫn đang gói bánh bao, nhưng nhìn tình hình thì rõ ràng là họ đã gói xong một mẻ và đang làm nhân cho mẻ tiếp theo rồi, tiến độ có thể nói là nhanh hơn hắn một khúc.
"À, chắc là do Du Du tới đấy." Tần Hoài đáp, "Mẹ tôi kể là hôm nay ngày đầu tiên Du Du làm phụ bếp, em ấy phấn khích đến mức không ngủ được, 2 giờ 30 sáng đã đến làm việc rồi."
"Tuy kỹ thuật nhào bột của em ấy không giỏi, thậm chí còn kém hơn cả bố tôi, nhưng được cái làm việc nhanh nhẹn, biết nhiều việc. Từ rửa rau thái rau, băm thịt, trộn nhân, gói bánh bao, gói sủi cảo cho đến gói xíu mại em ấy đều biết làm. Lúc tôi đến vào sáng nay, toàn bộ nguyên liệu cần chuẩn bị cho các món điểm tâm mà hai chúng ta làm sáng nay đã được em ấy sơ chế xong xuôi hết rồi." Tần Hoài nói, dứt lời lại chỉ tay về phía Trần An.
"Trần An chắc cũng bị năng lượng của Du Du lây nhiễm rồi, hiệu suất làm việc hôm nay cực kỳ cao."
"Tôi thật sự rất lo bọn họ gói nhiều bánh bao quá rồi bán không hết đây này."
Trịnh Tư Nguyên chỉ biết lắc đầu, tỏ vẻ không thể hiểu nổi cái vụ 2 giờ 30 sáng đã đi làm này.
Đều tại cái đám làm đồ ăn sáng này, khiến một kẻ 6 giờ mới đến làm như cậu trông thật lạc lõng, chẳng ăn nhập gì với mọi người cả.
Trịnh Tư Nguyên không hề bị ảnh hưởng bởi hiệu suất làm việc của "thánh cày" mới tới, cậu vẫn giữ nguyên nhịp độ của mình, làm hoành thánh trước rồi mới làm điểm tâm, đâu ra đấy, tuyệt đối không tham gia vào cuộc chiến bào sức này.
Ngày đầu tiên An Du Du chuyển sang làm phụ bếp, lúc ngồi ăn hoành thánh bong bóng cùng mọi người vẫn còn hơi rụt rè.
Mặc dù Vân Trung Thực Đường bao ăn ba bữa, nhưng suất ăn của nhân viên nhà bếp, đặc biệt là đầu bếp chuyên làm đồ ăn sáng như Trần An, lại khác hẳn so với nhân viên phục vụ bên ngoài.
Bữa sáng của Trần An có thể là bánh bao Tam Đinh, bánh bao Ngũ Đinh, hoành thánh bong bóng hoặc hoành thánh Trứu Sa. Buổi sáng làm việc mệt còn có thể xin đểu Tần Hoài một hai cái điểm tâm lót dạ. Nhân viên phục vụ bên ngoài thì không được đãi ngộ tốt như thế, bữa sáng thường chỉ là bánh bao do Trần An hoặc Tần Tòng Văn gói. Thỉnh thoảng Tần Hoài làm món mới sẽ gọi mọi người nếm thử, chứ ngày thường mà muốn ăn điểm tâm thì khả năng cao chỉ được ăn bánh bông lan nướng mà quán ăn bán ế thôi.
Đây là lần đầu tiên An Du Du được ăn hoành thánh Trứu Sa do Trịnh Tư Nguyên làm vào buổi sáng.
Vì quá kích động, cô nàng quất liền một lúc ba bát, ăn no căng rốn, đến mức không nhét nổi hoành thánh bong bóng vào bụng nữa.
Hối hận đến mức An Du Du chỉ hận không thể tự vả cho mình hai cái.
Tần Hoài vẫn nhớ ngay từ đầu An Du Du đã muốn làm học việc, hắn cũng chẳng ngại bỏ thêm chút thời gian để bồi dưỡng một nhân viên xuất sắc.
"An Du Du." Đợi An Du Dư ăn xong hoành thánh và tự giác đi rửa bát, Tần Hoài gọi cô lại, "Trước đây ở nhà em cũng chỉ làm chân chạy vặt thế này thôi à?”
An Du Du gật đầu: "Cơ bản là bố mẹ em bận việc gì không xuể thì em làm việc đó, thỉnh thoảng còn phải đi giao hàng, mua thức ăn nữa."
"Vậy em có muốn học món gì không?" Tần Hoài hỏi.
LVQ8371