Vì sao Tính Đinh lại khiến người ta ngứa mắt như vậy? Chăng phải là vì cô ta luôn dựa vào mối quan hệ của Hòe Hoa Mật để được xách cả một túi bánh bao Tửu Nhưỡng đi đạo quanh khu dân cư sao?
Xách một túi bánh bao Tửu Nhưỡng lượn lờ trong khu, bây giờ đợt nắng nóng cuối thu còn chưa dứt, trời nóng hơn 30 độ mà cô ta cũng không sợ chết ngốt.
Thế nên, vào ngày đầu tiên mở bán ăn thử Quả Nhi, trong khi mấy người ở khu dân cư bên cạnh chưa hiểu chuyện gì còn đang đứng ngó, thì cư dân của khu Vân Trung đã í ới gọi bạn bè đến xếp hàng tranh nhau mua rồi.
Cả buổi chiều, quán ăn xếp hàng rồng rắn, toàn là những thực khách trung thành đang háu đói chực chờ được ăn Quả Nhi.
Thật tình cờ, Khuất Tĩnh làm ca ngày vừa tan ca đúng giờ, lại vừa kịp lúc mẻ Quả Nhi cuối cùng ra lò.
Đồng thời cũng là mẻ ngon nhất.
Mấy mẻ nhân bánh trước đó đều do Tần Hoài xào, chưa đến mức thất bại thảm hại, nhưng ít ra cũng chỉ ở mức thường thường bậc trung.
Lúc Tần Hoài xào nhân cứ thấy sượng trân, là bởi bao năm qua hắn gần như chưa từng đụng tới cái xẻng xào. Cảm giác này giống hệt như việc mẹ bạn quanh năm dùng móc áo đánh bạn, nay đột nhiên đổi sang cây cán bột thì chắc chắn là không quen tay rồi.
Nhưng kỹ năng đánh đòn thì vẫn còn đó, chỉ cần thích ứng một chút, cây cán bột cũng có thể đánh ra được cảm giác của móc áo.
Cùng một lý do, kỹ năng hỏa hầu của Tần Hoài đúng là hàng thật giá thật đã luyện đến mức trung cấp. Tuy cấp bậc này không cao, nhưng ít nhất cũng giỏi hơn lúc còn ở sơ cấp. Hơn nữa ngày nào Tần Hoài cũng luyện hỏa hầu, dạo này luyện nhiều, không có chuyện thất bại thảm hại được.
Nếu có ai cảm thấy nhân bánh do Tần Hoài xào bị thất bại, thì chắc chắn là do người đó vừa mới ăn nhân do Trịnh Tư Nguyên xào.
Buổi chiều Tần Hoài luyện Quả Nhi là để luyện hỏa hầu và thủ pháp nặn bột, vì thế hắn thậm chí còn không thèm ninh nước dùng, cho lớp học mạng của Hoàng sư phụ leo cây luôn. Hoàng sư phụ cũng chẳng để bụng chuyện này, Trịnh Tư Nguyên đã đến tận nơi cầm tay chỉ việc rồi, lớp học mạng tạm nghỉ một bữa cũng chẳng sao, ông bèn vui vẻ xách cần đi câu cá.
Mấy mẻ Quả Nhi làm từ nhân do Tần Hoài xào ban nãy đều chỉ lẹt đẹt ở cấp D thảm thương, khá khẩm hơn chút thì được D+, chứ chẳng lết nổi lên cấp C.
Tuy điểm tâm cấp D có hơi bèo bọt, nhưng bản thân món Quả Nhi này có nền tảng rất tốt. Nó vốn mang nền tảng cấp B, chỉ vì kỹ thuật kém nên mới bị kéo xuống cấp D. Nó không phải là món cấp D bình thường, mà là một món cấp D cực kỳ ngon miệng.
Cộng thêm việc Tần Hoài bán rẻ, kích cỡ và khẩu phần của Quả Nhi rành rành ra đó, to bằng quả táo, bên trong ngập tràn nhân thịt, vừa hấp xong thơm nức nở. Vì là hàng luyện tập bán ăn thử ngẫu nhiên nên giá chỉ 10 tệ một cái, thực khách tranh nhau mua chẳng ai chê bai nửa lời.
Đương nhiên, mẻ cuối cùng không thể bán với cái giá sát gốc bèo bọt như thế được.
Mẻ cuối cùng là nhân do Trịnh Tư Nguyên xào, quả nhiên bánh còn nằm trong lồng hấp chưa mở nắp mà Tần Hoài đã nhìn thấy cấp bậc hiển thị rồi.
Không hổ danh là Trịnh Tư Nguyên, xuất thân trường lớp bài bản đúng là toàn năng.
Quả Nhi cấp C mà chỉ bán 10 tệ, thì đúng là có lỗi với phần nhân do chính tay Trịnh Tư Nguyên xào.
Tần Hoài nói với thực khách đang đợi ngoài cửa sổ: "Các vị, bây giờ là mẻ Quả Nhi cuối cùng rồi. Mẻ này giá hơi đắt một chút, 25 tệ một cái, tổng cộng có 35 cái. Xin mọi người xếp hàng mua. Tịch tỷ, chị phát số thứ tự giúp em nhé, từ số 36 trở đi thì không cần xếp hàng nữa."
Có một thực khách qua đường thực sự tạt vào xếp hàng mua lên tiếng thắc mắc: "Sao mẻ này lại đắt thế, vừa riãy chắng phải chỉ bán có 10 tệ thôi sao?”
Chẳng ai thèm trả lời người đó, mọi người đều ùa lên xếp hàng. Người nhận được số 35 là một anh nhân viên văn phòng to gan, nghe đồn chiều nay có món rớt ngẫu nhiên sắp đưa vào thực đơn cố định nên trốn việc chạy tới. Anh chàng suýt thì mừng rơi nước mắt, ôm khư khư cái thẻ số ngồi xổm xuống khóc rống lên.
Đương nhiên lý do anh ta khóc rống lên chỉ có một phần nhỏ là vì giành được thẻ số, nguyên nhân chính là vì vừa mới check điện thoại thì phát hiện chuyện trốn việc đã bị lộ, bị trừ mất 200 tệ tiền lương.
Đợi phát xong thẻ số, mới có thực khách không cam lòng vì không giành được số từ tốn giải thích cho người qua đường kia hiểu: "Điều này chứng tỏ mẻ Quả Nhi cuối cùng này đáng giá chừng đó tiền."
"Hả?" Người qua đường kia nghe không hiểu, chẳng phải đều bán cùng một món sao, đâu có nghe nói là đổi hương vị đâu.
"Mới tới à?" Bác gái không giành được thẻ số mang vẻ mặt hơi sầu thảm nhìn ra ngoài cửa sổ, "Tiểu Tần sư phụ làm món Quả Nhi này chính là ông chủ của tiệm, cậu ấy căn bản chắng biết định giá đâu. Bây giờ là giờ cậu ấy luyện làm điểm tâm, bán món gì cũng là ngẫu nhiên hết, tâm trạng tốt thì bán, tâm trạng không tốt thì giữ lại cho người nhà ăn.”
"Cậu ấy định giá lúc nào cũng tùy hứng, cùng là một món, làm ngon thì bán đắt một chút, bình thường thì bán rẻ, không ngon thì tặng miễn phí luôn."
"Còn có vụ tặng miễn phí nữa á!" Người qua đường mừng rỡ.
Bác gái gượng cười: "Đợi lúc cậu ăn được đồ tặng miễn phí thì sẽ biết thế nào gọi là của rẻ là của ôi."
"Bát canh thịt vịt mà Tiểu Âu uống, cả đời này tôi cũng không thể nào quên được."
Người qua đường: ?
LVQ8371