"Sư phụ Giang Vệ Minh, thật không ngờ lại có người gọi ông là Minh Minh đấy." Liễu Đào bật cười.
Giang Vệ Minh đặt đứa bé xuống, đút thêm một miếng cà rốt sợi vào miệng nó: "Là con nhà hàng xóm bên cạnh, cứ thích chạy sang chỗ tôi chơi. Hôm qua bố nó còn đùa với tôi, bảo nó bây giờ học theo cách nói chuyện của tôi, mở miệng ra toàn giọng miền Bắc."
Nói đến đây, ánh mắt Giang Vệ Minh có phần ảm đạm: "Đứa bé này trạc tuổi cháu trai tôi, cũng không biết anh cả, chị dâu và cháu tôi bây giờ đang lưu lạc phương nào."
"Cứ từ từ dò hỏi, chắc chắn sẽ có tin tức thôi." Liễu Đào nói, "Tôi muốn bàn với ông một chút về món Diện Quả Nhi ngày mai."
"Ngày mai ông có thể tiếp tục làm Diện Quả Nhi cà rốt được không? Nhưng đừng nặn thành hình cà rốt nữa, làm thành hình quả táo tàu, quả hạnh, quả táo hay quả lê đều được, miễn sao nhân bên trong là cà rốt."
Nghe Liễu Đào nói vậy, Giang Vệ Minh vô thức đưa mắt nhìn ra ngoài. La Quân chê nhà quá thấp bé nên ăn xong là đi ra ngoài luôn, trên bàn ngoài kia vẫn còn nguyên nửa đĩa cà rốt xào ăn đở.
"Ông La hình như không thích ăn cà rốt cho lắm." Giang Vệ Minh nói.
"Anh ấy không thích ăn thật, cứ chê cà rốt có mùi lạ." Liễu Đào mỉm cười, "Nhưng ngày nào anh ấy cũng ở nhà cắm cúi đọc báo đọc sách. Căn nhà hiện tại chúng tôi đang ở lại không có đèn điện, chỉ có thể thắp nến."
"Ánh nến rất hại mắt. Tôi nhớ hồi nhỏ trong làng có một bà thợ thêu, hồi trẻ vì mải chạy cho kịp hàng nên toàn thắp đèn thêu hoa vào ban đêm, kết quả chưa tới ba mươi tuổi mắt đã mù tịt."
"Tôi nghe bác sĩ Lưu nói ăn cà rốt rất tốt cho mắt, tôi cũng biết anh ấy không thích ăn. Thế nên tôi mới muốn hỏi xem, liệu ông có thể chế biến cà rốt thành hương vị mà anh ấy thích ăn được không, hoặc ít ra nặn thành hình dáng mà anh ấy ưng mắt cũng được."
"Tôi biết vì sao anh ấy lại mua nhà ở khu này. Anh ấy biết tôi sống trong mấy tòa lầu kiểu Tây ở những nơi khác không quen. Mấy chỗ đó thì cái gì cũng tốt, chỉ là... người ta đều không xem trọng tôi cho lắm.”
"Thực ra tôi cũng quen với chuyện đó rồi, nhưng đúng là tôi rất thích nơi này."
"Tôi không muốn anh ấy vì thắp nến đọc báo mà làm hỏng mắt, nên đành phải tìm cách để anh ấy ăn chút cà rốt thôi."
Giang Vệ Minh ngẫm nghĩ một lúc rồi đáp: "Để tôi... thử xem sao."
"Thực ra tôi cũng không giỏi làm Diện Quả Nhi cho lắm. Hồi còn ở Bắc Bình, bố tôi mời một sư phụ người Tô Châu đến dạy cho anh hai tôi, tôi cũng tiện thể học lỏm được chút ít. Quanh đi quẩn lại cũng chỉ biết làm mấy kiểu đó thôi, để tôi... nghiên cứu thêm xem sao nhé?"
"Cảm ơn ông nhiều lắm." Liễu Đào cực kỳ vui vẻ, "Vậy sáng mai tôi sẽ qua lấy Diện Quả Nhi sớm. Phiền ông làm phần vỏ cứng hơn một chút nhé, chồng tôi toàn ăn món này như điểm tâm lót dạ lúc đọc báo vào buổi chiều, anh ấy thích ăn kiểu hơi cứng một chút."
Giang Vệ Minh đành gặm nhấm đống "cơm chó" này, tiễn Liễu Đào về rồi tiếp tục ăn cơm.
Lúc Liễu Đào đẩy cửa bước ra ngoài, bầu trời đã tối đen như mực.
Không có đèn đường, ánh trăng là nguồn sáng duy nhất trong đêm. Đa số nhà cửa đều tối om, chỉ có một số ít nhà khá giả mới thắp đèn dầu. Làn khói đen hòa quyện cùng ánh sáng vàng vọt, nhìn xa trông như những đốm lửa nhỏ nhoi.
La Quân vẫn giữ nguyên dáng vẻ như lúc mới đến, hai tay đút túi quần đứng trước cửa nhà. Ánh trăng hắt lên người ông, soi rõ nửa khuôn mặt sáng tối lập lòe, khiến đôi mắt ông trông vô cùng sâu thẳm.
"Anh không thích ăn cà rốt." La Quân lên tiếng.
"Em biết, thế nên em mới nhờ Giang sư phụ làm món cà rốt cho ngon hơn một chút." Liễu Đào đi đến bên cạnh La Quân, thuần thục khoác tay ông, hai người nép sát vào nhau cùng đi về nhà.
"Em nhớ lúc đầu anh cũng đâu có thích ăn rau xanh, nhưng rau xanh Giang sư phụ làm chẳng phải anh rất thích ăn đó sao?"
"Đó là vì ông ấy luộc bằng nước dùng gà, chứ cà rốt mà luộc bằng nước dùng gà thì cũng dở tệ." La Quân phản bác.
"Nhưng biết đâu có cách chế biến khác khiến cà rốt ngon hơn thì sao." Liễu Đào cười híp mắt nói, "Nếu Giang sư phụ làm vẫn không ngon thì sau này chúng ta không gọi món đó nữa."
"Báo đọc xong cả rồi, ngày mai anh định đọc gì? Sáng mai em sẽ soạn đồ ra trước cho anh."
"Đọc... 'Thục Sơn Kiếm Hiệp Truyện', mớ báo đó nhiều lắm em không biết anh muốn đọc từ đoạn nào đâu, sáng mai anh tự tìm là được."
"Vâng, cũng tại em không biết chữ." Liễu Đào thoáng chút buồn bã.
"Người không biết chữ thiếu gì, biết chữ cũng chưa chắc đã có tích sự gì." La Quân khinh khỉnh nói, "Thằng cha họ Sở kia biết lắm chữ đấy, tiếng Anh, tiếng Pháp, tiếng Đức, tiếng Nhật đều biết tuốt. Miệng thì leo lẻo từ nhỏ đã học Tứ Thư Ngũ Kinh, lớn lên lại học Tây học kiểu mới, tốt nghiệp trường danh giá, vào làm trong chính phủ mà rốt cuộc cũng chỉ biết múa bút phê duyệt văn kiện để vơ vét tiền bạc thôi."
"Tiền tệ các nước trong nhà hắn nhiều đến mức két sắt nhét không xưể, thế mà còn dám giở trò vòi vĩnh tống tiền đến tận đầu anh.”
Nghe La Quân nói vậy, Liễu Đào bèn hỏi: "Em nhớ trước khi chúng ta rời Thượng Hải, Sở bộ trưởng còn nhờ người tặng em hai chiếc nhẫn hồng ngọc. Hai năm nay em không nghe ngóng được tin tức gì của ông ta, ông ta còn làm việc ở Thượng Hải không?"
La Quân gật đầu: "Chắc thế, phỏng chừng đang bơi lội dưới sông rồi."
Liễu Đào nghiêng đầu, không hiểu lắm. Nhưng đời này những lời cô nghe không hiểu nhiều vô kể, cô cũng chẳng có thói quen đào sâu tìm hiểu, chỉ gật gật đầu rồi tiếp tục bước đi.
LVQ8371