"Sau khi xào dậy mùi thơm thì phải hạ từ lửa lớn xuống lửa nhỏ, ban nãy Tiểu Tần sư phụ rõ ràng đã hạ lửa hơi chậm.” Trịnh Tư Nguyên nói.
Rất nhanh, một chảo nhân tuy không sánh bằng tay nghề của Giang Vệ Minh, nhưng lại vượt xa thành phẩm của Tần Hoài đã được ra lò.
"Tiểu Trịnh sư phụ, đây đã là trạng thái kiểm soát mỡ hoàn hảo rồi sao ạ?" An Du Du tò mò hỏi.
Trịnh Tư Nguyên thành thật lắc đầu: "Tôi cũng không chắc nữa, tôi chưa từng dùng loại nhân này để gói Diện Quả Nhi bao giờ."
"Hơi khô một chút." Tần Hoài nhận xét khách quan, "Trạng thái tốt nhất nhìn sẽ ẩm mượt hơn một chút, lớp dầu bóng bẩy nổi trên bề mặt, nhìn có vẻ nhiều dầu nhưng thực tế lại vừa vặn."
"Cậu từng thấy rồi à?" Trịnh Tư Nguyên hỏi.
Cái loại Diện Quả Nhi kỳ cục này, hắn không chỉ có công thức mà còn từng nhìn thấy cả nhân bánh luôn sao?
"Tối qua tôi nằm mơ thấy." Tần Hoài chân thành đáp, "Một giấc mơ vô cùng chân thực, cứ như thể kiếp trước đã từng nhìn thấy vậy."
Trịnh Tư Nguyên đã làm thay phần xào, phần ninh nhân Tần Hoài cảm thấy tự mình làm vẫn ổn.
Ninh nhân không dễ thất bại.
Sáng nào cũng ninh, có kinh nghiệm rồi.
Đó là chưa kể tối qua Tần Hoài đã ninh cả đêm trong mơ.
Ninh nhân là một quá trình rất tẻ nhạt.
Nó không đòi hỏi quá nhiều kỹ xảo, cũng chẳng cần thỉnh thoảng xóc chảo làm kinh ngạc toàn trường. Ninh nhân chỉ cần kiểm soát tốt hỏa hầu, chú ý khuấy đều, canh chuẩn thời gian, hơi để ý đến trạng thái nhân trong nồi một chút là sẽ không thất bại.
Còn về phần có thể ninh ngon đến mức nào, thì phải xem mức độ nắm vững hỏa hầu của đầu bếp.
An Du Du và Trần An đều đang nghiêm túc quan sát học hỏi, Tần Hoài lại hơi muốn lười biếng buôn dưa lê.
"Tư Nguyên, sao anh lại biết xóc chảo thế?" Tần Hoài bắt đầu hành động.
"Hồi nhỏ tôi từng luyện qua." Trịnh Tư Nguyên đáp.
"Chà." Tần Hoài thốt lên cảm thán trước năng lực chuyên môn của người được đào tạo bài bản.
Không phải Tần Hoài chém gió, trước khi lên cấp ba hắn còn chẳng biết xóc chảo là gì. Món xào nhà hắn làm gì có kỹ thuật cao cấp như vậy, ông chủ tiệm cơm bình dân 10 tệ sát vách thì có biết xóc chảo đấy, nhưng ông ấy xóc kiểu tùy tiện để ra món cho nhanh, thường xuyên xóc hỏng khiến rau chưa kịp chín.
Lên cấp ba, Tần Hoài biết đến xóc chảo cũng là nhờ đọc tiểu thuyết, trong tiểu thuyết viết rất chỉ tiết, mô tả kỹ thuật xóc chảo cực kỳ trâu bò. Nào là đại phiên chảo, tiểu phiên chảo, huyền phiên chảo, hoảng chảo, chuyển chảo, thủ chảo, lại còn phải luyện từ nhỏ, gọi là đồng tử công, có nền tảng vững chắc, người không biết lại tưởng đó là bí kíp võ công.
Lúc xem video hướng dẫn, Tần Hoài cảm thấy Giang Vệ Minh khi xào nhân hình như cũng có xóc chảo, nhưng hắn ít kiến thức, nhìn không ra đó là kiểu xóc chảo gì.
"Hồi nhỏ bố anh còn bắt anh luyện cái này à?"
"Không phải bố bắt tôi luyện, là bác Hoàng dạy tôi đấy." Trịnh Tư Nguyên nhìn nhân bánh trong nồi, "Hồi nhỏ tôi luyện kỹ năng cơ bản ở tửu lâu của bác Hoàng, kỹ năng cơ bản nào cũng phải luyện, kỹ năng dùng dao, hỏa hầu, nhào bột, tôi đều học hết."
"Bố tôi và bác Hoàng đều cho rằng, dù sau này tôi có theo con đường bạch án, thì kỹ năng cơ bản của hồng án cũng không thể bỏ bê. Nắm chắc, luyện vững kỹ năng cơ bản thì không bao giờ thừa, cách luyện của nhà tôi rất truyền thống, ban đầu chỉ là treo bao cát bình thường để luyện sức mạnh, luyện sức mạnh đạt tiêu chuẩn rồi mới luyện những thứ khác."
An Du Du rút điện thoại ra bắt đầu tra xem bao cát giá bao nhiêu tiền.
"Tôi thấy cậu cũng thần kỳ thật đấy." Trịnh Tư Nguyên nhìn Tần Hoài, "Cậu tuy chưa từng luyện kỹ năng cơ bản, nhưng những thứ cần có cậu đều có cả."
Tần Hoài ngẫm nghĩ một lúc: "Có lẽ là vì hồi nhỏ, tôi có rất nhiều cách luyện sức mạnh tốt hơn cả việc treo bao cát."
"Hồi nhỏ, đằng sau cô nhi viện có một mảnh vườn trồng rau rất lớn, viện trưởng Tần và hai dì khác làm không xuể, nên trong cô nhi viện chỉ cần là đứa trẻ nào trí tuệ bình thường, cơ thể khỏe mạnh có thể trồng trọt thì đều phải ra phụ giúp."
"Dù sao thì rau ăn hàng ngày đều trông cậy hết vào mảnh vườn đó, trồng nhiều còn có thể đem ra ngoài bán, bán lấy tiền cải thiện bữa ăn và mua đồ ăn vặt."
"Rất tiếc là, trẻ em trí tuệ bình thường, cơ thể khỏe mạnh trong cô nhi viện chúng tôi không nhiều, đặc biệt là đến năm tôi được nhận nuôi, những bé trai trí tuệ bình thường, cơ thể khỏe mạnh, thích hợp trồng trọt mà vẫn chưa được nhận nuôi chỉ có đúng hai đứa, đứa kia mới 2 tuổi, vừa tới được một tháng.”
"Nói thật với anh, tôi tuy không có năng khiếu hội họa hay âm nhạc gì, nhưng khoản trồng trọt thì tôi giỏi lắm đấy."
"Nhất là trồng mấy loại rau ăn lá, tôi trồng từ bé luôn!"
"Bà nội tôi còn khen tôi là đứa trẻ ngoan rất hợp với việc đồng áng, nhà tôi ở dưới quê còn mười mấy mẫu đất, nếu có ngày không trụ lại được trên thành phố thì tôi vẫn có thể về quê làm ruộng."
An Du Du bắt đầu tiếc nuối vì mình lớn lên ở thị trấn, không có cơ hội làm ruộng nên không luyện được kỹ năng cơ bản.
Trần An:...
Không hiểu sao, cứ có cảm giác cô đồng nghiệp mới chuyển bộ phận này đang nghĩ ngợi mấy thứ kỳ kỳ quái quái.
Nhân trong nồi đã bắt đầu sôi lăn tăn, Tần Hoài tiếp tục khuấy, không có ý định tắt bếp.
"Chắc được rồi đấy." Trịnh Tư Nguyên nhắc nhở.
"Phải đợi thêm nửa phút nữa, đợi đến khi bọt nhỏ sôi lên đủ dày đặc mới được." Tần Hoài nói.
Nửa phút sau, tắt bếp.
Khối bột trên thớt đã ủ xong từ lâu, chỉ đợi Tần Hoài và Trịnh Tư Nguyên ngắt thành từng viên nhỏ, nặn thành hình quả táo.
LVQ8371