Mặc dù không giành được thẻ số, nhưng người qua đường vẫn rất tò mò không biết Quả Nhi giá 25 tệ và 10 tệ có gì khác nhau, nên vẫn ngồi trong tiệm xem người khác ăn.
Nhân viên phục vụ nhanh nhẹn cho từng cái Quả Nhi vào túi, đang đóng gói thì Khuất Tĩnh đẩy cửa bước vào.
Khuất Tĩnh cũng coi như người nổi tiếng trong số các thực khách, các ông bác bà thím hay đến đều biết cô. Thấy cô bước vào, mấy bác không giành được thẻ số liền nhiệt tình chào hỏi.
"Bác sĩ Khuất tới rồi à, buổi sáng không thấy cháu đâu."
"Dì Hoàng, hôm nay cháu làm ca ngày, nên sáng không tới ạ."
"Tiểu Khuất đến đúng lúc lắm, chiều nay Tiểu Tần sư phụ bán Điểm Tâm mới, nói là luyện quen tay rồi sau này sẽ bán cố định vào buổi sáng. Mấy mẻ trước đều bán 10 tệ, mẻ này bán tận 25 tệ đấy!”
Khuất Tĩnh nghe mọi người nói vậy liền rảo bước đến cửa sổ, tò mò nhìn vào trong một cái, liền thấy mấy cái Quả Nhi xấu xí.
Khuất Tĩnh: ...
Gu thẩm mỹ của Tiểu Tần sư phụ sao lại kỳ quái thế này, cái cục tròn tròn chỗ đỏ chỗ trắng này là cái gì vậy?
Quả màu đỏ à?
"Ây, Khuất Tĩnh, cô tới đúng lúc lắm. Tôi vừa nhắn tin cho La tiên sinh, bảo ông ấy gọi Trương Thục Mai tới lấy Điểm Tâm, nếu cô đã tới thì tiện thể mang qua giúp tôi luôn đi." Tần Hoài nói.
"Được." Khuất Tĩnh gật đầu, không ngại làm chân chạy vặt một chuyến, "Vừa hay hôm nay tôi còn chưa gặp La tiên sinh, ghé qua thăm ông ấy một chút."
Tần Hoài dúi vào tay Khuất Tĩnh hai cái Quả Nhi.
Mẻ cuối cùng hắn giữ lại 5 cái, Âu Dương một cái, Trần Huệ Hồng một cái, La Quân một cái, Lạc Lạc hai cái. Bánh khá to nên Tuệ Tuệ không cần phần riêng, con bé gặm chung với Trần Huệ Hồng là được.
Hiện tại Khuất Tĩnh tới vừa đúng lúc, hắn liền lấy một cái vốn định cho Tần Lạc chuyển sang cho Khuất Tĩnh.
"Đúng rồi, lần trước ở bệnh viện cô nói muốn ăn Giang Mễ Niên Cao vị củ mài nhân táo đỏ, hai ngày nay tôi hơi bận không có thời gian làm, đợi hai ngày nữa rảnh rỗi tôi sẽ nghiên cứu lại. Tôi nhớ ngày kia cô làm ca đêm đúng không, sáng ngày kia trước khi đến cô nhắn tin báo tôi một tiếng, tôi sẽ chuẩn bị trước." Tần Hoài nói.
Khuất Tĩnh nhận lấy túi Quả Nhi đã đóng gói, định lồng thêm một cái túi lớn hơn, trong lúc lồng túi thì Quả Nhi chạm vào khuỷu tay cô. Cho dù đang mặc áo dài tay, Quả Nhi lại còn bọc thêm một lớp túi giấy, Khuất Tĩnh vẫn bị bỏng rụt ngay tay lại, suýt nữa thì kêu thành tiếng.
"Đều là bánh vừa ra lò đấy, cẩn thận kẻo bỏng." Tần Hoài bị phản ứng của Khuất Tĩnh làm cho giật mình: "Có cần xả nước lạnh một chút không? Không bị bỏng chứ?"
Khuất Tĩnh hít sâu một hơi, khẩu trang che khuất hơn nửa khuôn mặt nên không nhìn ra biểu cảm, nhưng từ động tác và ánh mắt của cô thì chắc chắn là bị bỏng rồi.
Khuất Tĩnh lắc đầu: "Không cần đâu, chắc không bỏng đâu, do bản thân tôi chịu đau kém thôi, đâu phải nước sôi sao mà bỏng được chứ? Tôi đi giao Quả Nhi đây, lát nữa quay lại lấy Điểm Tâm với Trần Bì Trà sau."
Nói xong, Khuất Tĩnh liền rời đi.
Tần Hoài nhìn lướt qua những người khác, có người vì thèm quá không chờ nổi đã bắt đầu ăn, vừa ăn vừa xuýt xoa, khoa trương hơn chút còn vừa ăn vừa nhảy tưng tưng.
Quả Nhi vừa ra lò mới để được một hai phút chắc chắn là rất nóng.
Nhưng cũng không đến mức khoa trương như vậy, chạm vào khuỷu tay một chút mà làm như bị tạt nước sôi vậy.
"Sao thế?" Trịnh Tư Nguyên phát hiện Tần Hoài đang ngẩn người: "Dọn dẹp rồi tan làm thôi, mẻ nhân vừa rồi tôi thấy lúc xào vẫn có chút vấn đề, về nhà tôi phải nghiên cứu lại mới được."
"Không có gì.” Tần Hoài lấm bẩm, "Tôi chỉ đang nghĩ, thật sự có người sợ đau đến mức này sao?”
Trịnh Tư Nguyên dọn dẹp đồ đạc xong liền vui vẻ tan làm về nhà.
Tần Hoài trong lòng vẫn vương vấn chuyện sao Khuất Tĩnh lại bị hai cái Quả Nhi vừa ra lò làm bỏng đến mức đó, hắn dùng điện thoại tìm kiếm xem có Tinh Quái Sơn Hải Kinh nào đặc biệt sợ nóng hay không, nhưng không có kết quả, dứt khoát ngồi trong tiệm chờ Khuất Tĩnh quay lại lấy Điểm Tâm, định bụng sẽ cố bắt chuyện thêm vài câu.
Lúc Khuất Tĩnh trở lại, hắn ngửi thấy trên người cô có mùi thuốc mỡ nhàn nhạt.
Đây là bị bỏng thật à?!
"Cô không sao chứ?” Tần Hoài chỉ vào căng tay phải bị bỏng của Khuất Tĩnh: "quán ăn chúng tôi có hộp sơ cứu, có cần tôi bảo Tịch tỷ lấy tới cho cô không? Cô tự xử lý đi, tôi tin cô chắc chắn chuyên nghiệp hơn người trong quán chúng tôi.”
"Không sao." Khuất Tĩnh nhẹ nhàng đáp, "Tôi đã bảo là do tôi hơi nhạy cảm với cơn đau mà. Vừa nãy lúc giao Quả Nhi tôi có nói chuyện với dì Trương một lúc, dì ấy bảo dạo này giờ giấc sinh hoạt của La tiên sinh rất điều độ, mỗi tối tầm một hai giờ là ngủ rồi, sáng 8 giờ dậy, đến quán ăn uống Trần Bì Trà cực kỳ đúng giờ."
"Hai năm qua tôi nói gãy cả lưỡi cũng không làm La tiên sinh sinh hoạt điều độ lên chút nào, thế mà một bát Trần Bì Trà này của Tiểu Tần sư phụ lại giúp La tiên sinh hình thành thói quen tốt ngủ sớm dậy sớm, vẫn là cậu tài ba thật đấy." Khuất Tĩnh cười nói.
"Đâu có đâu có, là nhờ hai năm qua cô xây dựng nền tảng tốt đấy chứ." Tần Hoài bắt đầu khách sáo giả lả: "Ăn Quả Nhi rồi à?"
Tần Hoài chú ý thấy lúc Khuất Tĩnh quay lại trên tay không còn cầm Quả Nhi.
Khuất Tĩnh gật đầu: "Ta tiên sinh nói công thức Quả Nhi này là ông ấy đưa cho cậu, món Điểm Tâm này phải ăn lúc còn nóng, nguội rồi hoặc để nguội hấp lại thì không còn hương vị như ban đầu nữa, nên tôi ăn luôn rồi."
LVQ8371