Tần Hoài chỉ có thể giúp Băng Băng Tử giải thích: "Không thay người, chẳng phải bản thảo đầu tiên ngài không hài lòng sao? Họa sĩ lại chưa từng thấy qua dáng vẻ của Liễu Đào, qua mấy năm ăn mặc như phụ nữ, thần thái giữa lông mày cũng có chút biến hóa, trong lúc nhất thời không bắt được thần vận là bình thường, ông phải cho cô ấy thời gian."
"Thật sự không được, ngày mai còn chưa nộp bản thảo thứ hai tôi lại thúc giục."
La Quân gật đầu bất đắc dĩ.
Trần Huệ Hồng bắt đầu ăn hạt mắc ca: "Không phải nói Khuất Tĩnh sao? Sao lại nói đến chuyện nộp bản thảo rồi. Tôi cảm thấy Tiểu Tần hôm nay làm rất đúng, ít nhất có thể để cho Tiểu Khuất sống thêm năm năm, nhưng mà bây giờ phải làm sao đây? Nhiệm vụ phụ của Tiểu Khuất kia không phải còn chưa có đầu mối sao?"
Tần Hoài cảm thấy mình đã có chút manh mối. Nhiệm vụ phụ tám chín phần mười chính là Niên Cao (bánh nếp), chắc chắn không sai. Nhưng Niên Cao có rất nhiều loại, cách làm cũng đa dạng, hơn nữa giới hạn độ khó cũng không thấp.
Trên đường trở về Tần Hoài vẫn luôn tự hỏi mình nên dùng cách liệt kê hết hay là bắt Giang Mễ Niên Cao làm tới chết.
Tần Hoài cũng nói về đột phá của Niên Cao.
La Quân không nhịn được xua tay: "Bây giờ nói những thứ này đều là hư ảo, cậu lại không làm được. Điểm Tâm của tôi, cậu có biết là cái gì không? Bánh quả nhi táo cấp B, cậu làm được không?"
Quá đáng, đâu chỉ có mỗi mình tôi không làm được, Trịnh Tư Nguyên cũng không làm được.
Loại án trắng bếp món mặn kéo căng này, Điểm Tâm quả thực chính là bug, nhà ai mà không có sư phụ Điểm Tâm là một bàn trắng giống như bếp món mặn kéo căng vậy.
Nhưng mà với hiểu biết của Tần Hoài về La Quân, nếu hắn đã nói những lời này, chứng tỏ trong lòng hắn đã có kế hoạch.
"Vậy ông cảm thấy kế tiếp nên làm như thế nào?" Tần Hoài làm ra vẻ khiêm tốn thỉnh giáo, làm cho La Quân phi thường hài lòng.
"Tôi đã nói từ sớm rồi, cách đơn giản nhất là để Trần Huệ Hồng bán cho tôi một căn hộ, tôi đưa thẳng cho Khuất Tĩnh, bảo cô ấy chuyển đến khu chung cư của chúng tôi. Gần nước hưởng trăng trước, nhiệm vụ gì mà chẳng dễ giải quyết."
"Cũng chính là Trần Huệ Hồng keo kiệt, vốn dĩ nên là cô ấy trực tiếp tặng Khuất Tĩnh một căn nhà."
Trần Huệ Hồng bình tĩnh lột hạt mắc ca không nói lời nào.
Tần Hoài đặc biệt muốn hỏi, thật sự không thể tặng hắn một căn nhà trước sao? Tần Hoài đã là người thừa kế di sản La Quân trên danh nghĩa công khai, có thể thừa dịp La Quân còn chưa đầu thai mà thừa kế một căn nhà hay không.
"Chuyện này cũng không hợp lý lắm đúng không? Mối quan hệ giữa chúng ta chắc không tốt lắm, có thể tặng bất động sản cho nhau." Tần Hoài nói: "Ông cũng không thể nói với Khuất Tĩnh, sau khi điều tra phát hiện cô ta và ông cũng có quan hệ họ hàng, ông chuẩn bị liệt cô ta vào người thừa kế hợp pháp di sản thứ hai."
La Quân lắc đầu: "Phiền phức, các cậu chính là thích lo trước lo sau, nghĩ đông nghĩ tây, nghe tôi, nói thẳng."
Sau đó La Quân liền lấy điện thoại ra bấm số của Khuất Tĩnh, Tần Hoài cũng không ngăn được.
"Alo." Khuất Tĩnh bên kia gần như là bắt máy trong một giây.
"Tần Hoài và Trần Huệ Hồng đều ở nhà tôi." La Quân vừa mở miệng đã vào thăng chủ đề.
Khuất Tĩnh bên kia trầm mặc một chút, giọng điệu cũng không có ba động: "Vậy Tần Hoài hẳn là đã nói với các người, ngài và Hồng tỷ không bị tôi hù dọa chứ?"
La Quân hừ lạnh: "Tôi sống hơn 90 năm, cái gì chưa thấy qua, cô lúc này mới đến đâu? Tôi nói cho cô biết, dưới danh nghĩa của Trần Huệ Hồng còn có mấy căn phòng trong khu chung cư, có mấy căn không có người thuê, để trống cũng lãng phí. Tôi nhớ rõ nhà của cô cũng là thuê, ngày mai cô tới chọn một căn thích, trực tiếp chuyển qua ở."
"Có nghe thấy không?"
"Nghe... nghe thấy, nhưng như vậy không tốt lắm đâu? Tôi nhớ là giá nhà Vân Trung Tiểu Khu rất cao, tiền thuê cũng không rẻ, nhà của Hồng tỷ..."
La Quân cho Trần Huệ Hồng một ánh mắt.
Trần Huệ Hồng lập tức mở miệng, lớn giọng, dùng giọng nói nhiệt tình mang tính biểu tượng của cô ấy cắt ngang lời Khuất Tĩnh.
"Cái này có gì đâu, dù sao những căn nhà đó của tôi cũng trống không, ngày mai Tiểu Khuất cậu trực tiếp chuyển qua ở, xách túi vào ở, đều là sửa sang lại."
"Cậu qua đây ở đi, bình thường chúng tôi nói chuyện phiếm còn có thể nhiều thêm một người. Trong khu chung cư có thêm một bác sĩ mọi người cũng an tâm, tốt biết bao, cứ nghe theo La tiên sinh, ngày mai chuyển qua ở."
"Tôi... Tôi là bác sĩ thần kinh nội khoa, không phải..."
"Quyết định vậy đi, ngày mai tới đây ký hợp đồng." Trần Huệ Hồng cúp điện thoại.
Tần Hoài không biết nói cái gì, yên lặng giơ ngón tay cái với hai người.
Đỉnh thật!
Tinh Quái của Sơn Hải Kinh các người, thật sự là ai cũng là phái hành động.
Trần Huệ Hồng là một phái hành động, sau khi rời khỏi nhà La Quân, cô thuê nhân viên dọn dẹp dọn dẹp sạch sẽ mấy căn nhà trống trong khu chung cư, chờ ngày thứ hai Khuất Tĩnh xách túi vào ở.
Tần Hoài cũng không biết Trần Huệ Hồng và La Quân làm thế nào, ngày thứ hai Khuất Tĩnh thật sự xách túi vào ở.
Khi Khuất Tĩnh, La Quân và Trần Huệ Hồng đến phòng bếp, Tần Hoài và Trịnh Tư Nguyên đang hấp mẻ cuối cùng của Quả Nhi.
Đi công tác ở viện mồ côi ngày hôm qua, Trịnh Tư Nguyên cảm thấy mình lại có thu hoạch mới về nhân và nấu nhân, toàn bộ nhân bánh hôm nay đều do Trịnh Tư Nguyên làm ra, rất tốt xấu lẫn lộn.
Nhìn ra được Trịnh Tư Nguyên đang thử nghiệm điều chỉnh chế tạo nhân bánh, cả buổi chiều hôm nay hắn đều lật xe, lật xe đủ loại kiểu dáng, lúc xào cũng lật, lúc nấu cũng lật, thậm chí có lúc lật cả hai loại.
LVQ8371