"Lùi lại một vạn bước mà nói, cho dù em có kể cho Tiểu Khuất nghe mà cô ấy tin đi chăng nữa, thì đây cũng bị coi là hành vi gian lận nghiêm trọng, sẽ khiến khả năng độ kiếp thành công của cô ấy từ 1% rớt thắng xuống còn 1 phần 10.000."
"Hả?" Tần Hoài kinh hãi, "Tỷ lệ thành công thấp vậy sao chị?"
Trần Huệ Hồng gật đầu: "Thực tế thì xác suất 1% vẫn là chị nói vống lên rồi đấy, nếu Tinh Quái đến kiếp sống cuối cùng rồi mà vẫn không độ kiếp thành công, chứng tỏ tâm ma đã ăn sâu bén rễ, cơ bản là không còn khả năng thành công nữa."
"Ông trời sẽ thả xuống một cọng rơm cứu mạng cuối cùng, nhưng phần lớn là sẽ không nhìn thấy."
"Muốn giúp một Tinh Quái cầm chắc cái chết nghịch thiên cải mệnh đâu có đơn giản như vậy, Thảo Mộc Tinh Quái như chị đây thậm chí còn chẳng có đủ điều kiện. Loại Tất Phương như La Quân nếu chấp nhận hy sinh toàn bộ thần lực của mình thì may ra mới có thể giúp đồng loại độ kiếp thành công, nhưng làm thế đồng nghĩa với việc bản thân sẽ tan biến, có ai lại ngốc đến mức trả cái giá đó để giúp đồng loại độ kiếp thành công chứ?"
"Trừ phi gặp được một số ít ỏi những kẻ có năng lực cực kỳ đặc thù, nhưng loại Tỉnh Quái này còn hiếm gặp hơn cả Tất Phương, mà bọn họ cũng chưa chắc đã chịu giúp."
"Chị giải thích nhiều với em như vậy cốt chỉ để nói cho em biết, độ kiếp thất bại là chuyện như cơm bữa, thành công mới là kỳ tích. Cho dù em không hoàn thành được nhiệm vụ của Tiểu Khuất thì cũng chẳng sao, đừng tự tạo áp lực tâm lý cho mình, em nhìn La Quân xem, tâm lý của ông ấy cực kỳ tốt đấy thôi."
"Trần Huệ Hồng, tôi nhịn cô lâu lắm rồi đấy nhé." La Quân nghiến răng nghiến lợi nói, "Có biết ăn nói không hả? Không biết nói thì ngậm miệng lại."
"Vậy bây giờ phải làm sao đây?" Tần Hoài quay sang cầu cứu hai vị Tinh Quái.
Một vị là Thảo Mộc Tinh Quái tỉnh lại một cách mơ mơ màng màng, một vị là Tất Phương cái gì cũng biết nhưng kiên quyết không chịu tỉnh.
Hai vị Tỉnh Quái này nhìn kiểu gì cũng thấy chăng đáng tin cho lắm.
"Cố gắng hoàn thành thôi." Trần Huệ Hồng nói, "Chúng ta cũng chỉ có thể cố gắng hết sức để giúp Tiểu Khuất tỉnh lại, nhưng nhìn tình hình của Tiểu Khuất hiện tại... e là khó tỉnh lắm."
"Ý chị là sao?" Tần Hoài cứ có cảm giác Trần Huệ Hồng vẫn còn giấu giếm điều gì đó chưa nói với hắn.
"Lúc nãy chị chẳng nói rồi sao? Tinh Quái độ kiếp chủ yếu vẫn phải dựa vào chính bản thân mình, Tiểu Tần, trường hợp của em bây giờ thuộc loại sự cố cực kỳ hiếm gặp nên mới có thể giúp một tay, nhưng sự giúp đỡ này cũng có giới hạn của nó."
"Ví dụ như nhiệm vụ của chị tương đối dễ hoàn thành, nhiệm vụ đầu tiên của La Quân cũng dễ, nhưng đến nhiệm vụ thứ hai thì em cũng bị kẹt lại rồi đấy thôi. Nhiệm vụ đầu tiên của Khuất Tĩnh vốn chẳng liên quan gì đến bản thân cô ấy, nhiệm vụ liên quan đến bản thân mà đã khó thế này, chứng tỏ khả năng độ kiếp thành công của cô ấy vốn dĩ đã rất thấp rồi."
"Nếu xác suất tinh lại của chị là 1%, thì Khuất Tĩnh có khi chỉ là một phần vạn, thậm chí là một phần mười vạn. Chấp niệm của chị là Huệ Nương, ông trời đã cho chị gặp được Tuệ Tuệ, thế nhưng với sự hiểu biết của chúng ta về Tiểu Khuất hiện tại, em căn bản không thể nhìn ra được chấp niệm của cô ấy là cái gì."
"Cô ấy không có người nào để bận tâm, cũng chẳng có chuyện gì để đoái hoài, cả con người nhìn qua cứ như vô dục vô cầu, điều này đối với một Tinh Quái đang ở kiếp sống cuối cùng mà nói vốn dĩ là vô phương cứu chữa nhất."
"Em thấy Khuất Tĩnh cũng đam mê công việc lắm mà." Tần Hoài âm thầm cà khịa một câu.
"Cho nên ban nãy chị mới nói với em, cho dù Tiểu Khuất độ kiếp thất bại thì em cũng đừng tự tạo áp lực tâm lý cho mình, độ kiếp là chuyện của Tinh Quái bọn chị, rào cản trong lòng thì phải tự mình vượt qua. Em đã giúp rất nhiều rồi, nếu kết quả cuối cùng không được như ý thì cũng chẳng liên quan gì đến em cả."
La Quân chậc miệng một tiếng: "Cô đang nói nhảm cái gì thế? Tôi đã bảo từ lâu rồi, cái bọn Thảo Mộc Tinh Quái mấy người toàn đầu óc lơ ngơ, chẳng được tích sự gì, hệ thống của Tiểu Tần đã gợi ý chấp niệm của Khuất Tĩnh từ tám hoánh rồi, chẳng lẽ hai người các người lại không nhìn ra tí nào à?"
Tần Hoài & Trần Huệ Hồng: ?
Cả hai người đồng loạt nhìn chằm chằm La Quân.
"Sự công nhận của Khuất Tĩnh đó." La Quân bày ra vẻ mặt kiểu 'không phải chứ, rốt cuộc ai mới là chủ nhân của hệ thống đây, sao lại có người còn lú lẫn hơn cả lão phu vậy', "Cậu đọc lại lần nữa xem nào."
Tần Hoài lật đến [Sự công nhận của Khuất Tĩnh] rồi đọc lại một lần.
"Hệ thống chẳng phải đã chỉ tận tay day tận trán cách để cậu hoàn thành nhiệm vụ rồi sao?" La Quân lại gặm thêm một miếng Hoa Mô, "Kết bạn với cô ta, để cô ta mở lòng với cậu, thăm dò bí mật mà cô ta đã cất giấu nhiều năm."
"Đến kiếp cuối cùng rồi mà vẫn không chịu tỉnh ngộ, làm sao có thể không có chút chấp niệm nào cho được? Các người không nhìn ra thì chỉ có thể giải thích là cái chấp niệm này bị giấu quá kỹ, cô ta không dám hé răng với bất kỳ ai, hoặc là do giao tình giữa mọi người chưa đạt đến mức độ đó."
"Đã bảo cậu tìm Khuất Tĩnh nói chuyện phiếm nhiều vào, tặng cho cô ta ít Điểm Tâm, sao cậu lại keo kiệt bủn xỉn y chang Trần Huệ Hồng thế hả, cứ nằng nặc bắt Khuất Tĩnh phải đến tận quán mua là sao."
Oan uổng quá đi, sáng nay hắn còn dúi cho Khuất Tĩnh một cái Diện Quả Nhi cơ mà, mặc dù đó là phần của Tần Lạc tặng.
LVQ8371