Miami vừa nóng vừa oi bức, những cơn gió từ đầm lầy thổi vào mang theo cả lũ muỗi, ngay cả buổi sáng cũng không tha.
"Chúng ta nên đi sớm thì hơn," Roger nói. "Anh phải đi kiếm chút tiền đã. Em có rành về xe cộ không?"
"Không rành lắm."
"Vậy em cứ xem mục quảng cáo rao vặt trên báo đi, tìm hiểu xem có loại xe nào đang được bán. Anh đi kiếm ít tiền rồi bảo họ chuyển đến Western Union ở đây."
"Anh có thể lấy được tiền theo cách đó sao?"
"Chỉ cần anh gọi điện sớm, bảo luật sư của anh chuyển tiền sang ngay là được."
Họ đang ở tầng mười ba của một khách sạn trên đại lộ Biscayne, người phục vụ vừa xuống lầu mua báo và vài thứ đồ đạc khác. Họ thuê hai phòng, từ phòng có thể nhìn xuống vịnh, thấy rõ công viên và xe cộ qua lại trên phố. Lúc đăng ký, họ đều dùng tên thật của mình.
"Em ở phòng góc này đi," Roger nói khi đó. "Phòng này chắc sẽ có chút gió. Anh ở phòng kia, gọi điện cho tiện."
"Em có giúp được gì không?"
"Em lấy một tờ báo, xem mục rao bán xe, còn tờ kia để anh xem."
"Tìm loại xe thế nào ạ?"
"Xe mui trần, lốp phải tốt. Cứ chọn loại tốt nhất có thể."
"Anh nghĩ chúng ta kiếm được bao nhiêu tiền?"
"Anh định hỏi xin năm ngàn."
"Tuyệt quá. Anh nghĩ họ sẽ cho anh nhiều thế sao?"
"Anh cũng không biết nữa. Anh gọi điện cho ông ta đây," Roger nói xong liền đi sang phòng bên. Nhưng cửa vừa đóng lại đã mở ra. "Em còn yêu anh không?"
"Em nghĩ chuyện đó không cần phải nói lại nữa đâu," cô đáp. "Tranh thủ lúc người phục vụ chưa về, hôn em đi."
"Được."
Anh ôm chặt cô vào lòng, hôn lấy hôn để.
"Thế mới đúng chứ," cô nói. "Tại sao chúng ta cứ phải ở hai phòng riêng biệt nhỉ?"
"Anh tính là lúc đi nhận tiền có thể họ sẽ kiểm tra giấy tờ tùy thân của anh."
"Vậy sao."
"Nếu chúng ta may mắn hơn một chút thì không cần phải ở lại đây qua đêm đâu."
"Thật sự có thể đi nhanh thế sao?"
"Nếu may mắn."
"Vậy chúng ta có thể dùng tên vợ chồng Gilch không?"
"Vợ chồng Stephen Gilch."
"Hay là cứ gọi là vợ chồng Stephen Blatt-Gilch đi."
"Anh phải đi gọi điện đây."
"Đừng có đi lâu quá đấy nhé."
Họ ăn trưa tại một nhà hàng hải sản do người Hy Lạp làm chủ. Nhà hàng có máy lạnh, giữa thành phố nóng bức này chẳng khác nào ốc đảo giữa sa mạc. Đồ ăn đúng là làm từ hải sản thật, nhưng so với tiệm hải sản của Eddie thì chẳng khác nào đem mỡ thừa chiên đi chiên lại so với bơ tươi vừa chớm vàng. Tuy nhiên, chai rượu vang trắng Hy Lạp đó khá ổn, vị thanh khiết, tinh tế, lại mang theo mùi nhựa thông. Món tráng miệng họ gọi là bánh nhân mứt anh đào.
"Chúng ta đến Hy Lạp đi, ở đó có nhiều đảo lắm," cô nói.
"Em chưa đi bao giờ à?"
"Một mùa hè nọ em đã đến đó. Em rất thích nơi đó."
"Nhất định chúng ta sẽ đi."
Đến hai giờ chiều, tiền đã chuyển đến Western Union. Là ba ngàn rưỡi, chứ không phải năm ngàn. Đến ba giờ rưỡi, họ đã mua được một chiếc xe mui trần hiệu Buick, tuy là xe cũ nhưng nhìn đồng hồ công-tơ-mét thì mới chạy được sáu ngàn dặm. Xe còn được trang bị hai lốp dự phòng rất tốt, chắn bùn vẫn còn nguyên vẹn, có cả radio, đèn pha lớn, cốp sau rộng rãi, thân xe màu cát.
Đến năm giờ rưỡi, họ đã mua sắm đủ mọi vật dụng cần thiết, thanh toán xong xuôi và rời khách sạn, người gác cửa đang giúp họ chất túi xách vào cốp xe. Trời vẫn nóng khủng khiếp.
Roger mặc bộ quân phục dày cộp, mồ hôi nhễ nhại, mặc thứ này ở vùng cận nhiệt đới vào mùa hè cũng khó chịu chẳng kém gì mặc mỗi chiếc quần đùi ở Labrador vào mùa đông. Anh đưa tiền boa cho người gác cửa, lên xe, chiếc xe chạy dọc theo đại lộ Biscayne, rồi rẽ về hướng Tây, tiến vào con đường đi tới Coral Gables và "Tamiami Trail".
"Em thấy vui không?" anh hỏi cô gái.
"Vui lắm. Anh nói xem, đây không phải là mơ chứ?"
"Chắc chắn không phải là mơ, vì trời nóng muốn chết thế này, mà chúng ta hỏi xin năm ngàn lại chẳng được năm ngàn."
"Anh có nghĩ chúng ta mua chiếc xe này hơi đắt không?"
"Không đắt. Không hề đắt chút nào."
"Đã mua bảo hiểm chưa anh?"
"Rồi. Còn tham gia cả hội AAA nữa."