Viện trưởng Khuất vốn dĩ vẫn đang rơi nước mắt, bị cú đẩy cửa của Tần Hoài dọa cho nước mắt khô cong, bà luống cuống tay chân muốn đeo găng tay vào cho Khuất Tĩnh. Nhưng vừa cầm găng tay lên lại cảm thấy việc cấp bách lúc này là phải kéo tay áo xuống.
Vì quá cuống quýt nên dùng sức hơi mạnh, viện trưởng Khuất lỡ ấn trúng vào miếng băng gạc trên tay Khuất Tĩnh, đau đến mức Khuất Tĩnh phải rụt tay lại, viện trưởng Khuất hoảng hốt vội vàng buông tay ra.
Sau một phen lóng ngóng, cuối cùng viện trưởng Khuất cầm chiếc găng tay len đủ màu đang đan dở trên tay, cả người tiến lên phía trước một bước, cố gắng che chắn cho Khuất Tĩnh ở phía sau.
Trái ngược với dáng vẻ hốt hoảng vội vàng làm đủ thứ của viện trưởng Khuất, lúc thì hận không thể mọc ra tám cái tay, lúc lại hận mình không cao 2 mét 2, nặng 140kg để có thể đứng sừng sững như một bức tường che chắn kín mít cho Khuất Tĩnh ở phía sau, Khuất Tĩnh lại chẳng hề có phản ứng gì.
Ngay khoảnh khắc Tần Hoài bước vào, cô theo bản năng rụt tay ra sau lưng, nhưng khi phát hiện ánh mắt của Tần Hoài đã rơi thẳng vào người mình, căn bản không thể giấu giếm được nữa, cô liền cam chịu cúi gằm mặt xuống và thu tay lại.
Còn Tần Hoài thì phát huy kỹ năng diễn xuất xuất sắc nhất trong cuộc đời mình.
Tần Hoài giả vờ như thật sự vào tìm viện trưởng Khuất rồi vô tình bước nhầm vào, đầu tiên tỏ vẻ hơi sốc, nhưng lại che giấu rất tốt, không để lộ biểu cảm quá mức kinh ngạc liếc nhìn cánh tay Khuất Tĩnh một cái. Sau đó hắn nhanh chóng dời tầm mắt, làm ra vẻ như chưa có chuyện gì xảy ra, bình tĩnh tự nhiên chờ viện trưởng Khuất diễn xong màn lúng túng vừa rồi, chậm rãi lên tiếng.
"Viện trưởng Khuất, nguyên liệu bên cháu chuẩn bị xong hết rồi, chỉ đợi tụi nhỏ sang cùng gói bánh bao thôi, cháu qua tìm cô tiện thể lấy tập tài liệu luôn."
Tần Hoài kéo dài từng chữ một, nghe cứ như thể là một lời phát biểu đã qua suy nghĩ cẩn trọng kỹ càng.
Viện trưởng Khuất thấy Tần Hoài bằng lòng giả ngốc thì thở phào nhẹ nhõm, bà hơi lo lắng liếc nhìn Khuất Tĩnh một cái, chần chừ vài giây, như thể đã hạ quyết tâm nào đó.
"Để cô đi gọi tựi nhỏ, tài liệu đợi lát nữa lúc nào cháu về cô sẽ đưa cho, đỡ phải mang túi hồ sơ đi làm bẩn."
"Tĩnh Tĩnh... con giúp mẹ tiếp đón Tiểu Tần một chút, đi... đi... đi rót cho cậu ấy cốc trà... À không, là... là... là mẹ đi gọi người, con giúp mẹ tiếp đón cậu ấy nhé."
Nói xong viện trưởng Khuất liền rời đi.
Bước chân nhanh thoăn thoắt, đi mà không thèm ngoảnh đầu lại, cứ như thể sợ mình chỉ chần chừ một giây thôi là sẽ không ra khỏi được căn phòng này vậy.
Trong văn phòng chỉ còn lại Khuất Tĩnh và Tần Hoài.
Tần Hoài biết, thời khắc thử thách độ hảo cảm đã đến rồi.
Tần Hoài tin rằng đống Giang Mễ Niên Cao, Tảo Nê Sơn Dược Cao, Trần Bì Trà mà Khuất Tĩnh ăn uống suốt thời gian qua không hề uổng phí, mà những lúc buôn dưa lê với mấy ông bác cũng không phải là công cốc.
Khuất Tĩnh không nói gì, cũng không che cánh tay lại, hai người cứ thế im lặng đứng trong văn phòng, không khí hoàn toàn chìm vào tĩnh lặng, im ắng tĩnh mịch như tờ.
"Ngày mai cô có đến quán ăn không?" Tần Hoài chủ động lên tiếng hỏi, "Tôi làm Giang Mễ Niên Cao nhân củ mài táo đỏ, nhưng có lẽ cô phải đến muộn một chút, đợi tôi về làm Niên Cao, mẻ Niên Cao ngày mai chắc phải tầm tám chín giờ sáng mới ăn được."
"Hơn nữa khả năng cao là sáng mai tôi sẽ không dậy nổi, đành đi làm muộn chút vậy."
Khuất Tĩnh ngẩng đầu lên, muốn xem thử Tần Hoài đang cố tỏ ra bình tĩnh để chuyển chủ đề, hay là thực sự cảm thấy thoải mái như vậy. Cô nhìn chằm chằm vào biểu cảm của Tần Hoài ròng rã một hai phút đồng hồ, đôi môi run rẩy hỏi:
"Cậu không thấy đáng sợ sao?"
"Khá là đáng sợ đấy." Tần Hoài gật đầu.
Khuất Tĩnh rốt cuộc cũng thở phào nhẹ nhõm như vừa trút được gánh nặng, cô cắn chặt môi, khiến cho đôi môi vốn đã nhợt nhạt lại càng thêm trắng bệch.
"Tôi căn bản không hề bị dị ứng tia cực tím."
Tần Hoài đáp: "Tôi có thể đoán được, hơn nữa tôi đã đoán ra từ lâu rồi."
Khuất Tĩnh rót cho Tần Hoài một cốc nước, ra hiệu cho hắn ngồi xuống, rồi cô chầm chậm tháo chiếc găng tay còn lại ra, xắn tay áo lên để lộ vùng da bên dưới.
Cũng là một cánh tay chằng chịt vết sẹo, thương tích mới chồng chéo lên vết thương cũ.
"Từ lúc còn rất nhỏ tôi đã như vậy rồi." Khuất Tĩnh kể, "Cụ thể là ngày nào thì tôi không nhớ rõ nữa, tôi chỉ nhớ là hồi tiểu học có một lần thi toán không được điểm tuyệt đối, tôi đã rất tức giận, rất buồn bã và vô cùng hận bản thân mình."
"Tôi cũng chẳng biết tại sao mình lại buồn đến thế, đêm hôm đó tôi không ngủ được, lén lút chạy xuống bếp, lấy dao rạch một đường thật sâu lên cánh tay, máu chảy lênh láng khắp sàn."
"Đợi đến lúc tôi ý thức được mình vừa làm gì thì máu đã chảy ra rất nhiều rồi, tôi vừa lau sàn thì máu trên tay vừa nhỏ ròng ròng xuống, biết là không giấu được nên tôi đành chạy đi tìm viện trưởng Khuất."
"Mẹ đã đưa tôi đến phòng khám nhỏ để băng bó vết thương, còn mua kẹo cho tôi mong tôi vui lên một chút, nhưng căn bản là vô tác dụng. Từ đó về sau, cứ mỗi khi điểm thi không như ý, lúc làm bài tập không giải được, hay là cảm thấy không nhét nổi chữ vào đầu lúc học bài, tôi lại nhớ đến cảm giác lưỡi dao đâm vào cánh tay mình ngày hôm đó."
"Rất đau, nhưng cái đau đó lại khiến tôi tỉnh táo, khiến tôi vui vẻ, khiến tôi bình yên."
LVQ8371