"Đương nhiên là chưa ăn." Tần Hoài không chút do dự đáp, "Nhưng mà tôi và Hoàng sư phụ sao có thể so sánh với nhau được.”
"Đạo lý cũng giống nhau cả thôi." Trịnh Tư Nguyên liếc nhìn Tần Hoài, "Giang Mễ Niên Cao cậu làm hay tôi làm?"
"Anh làm đi, anh làm ngon hơn tôi, đằng nào cũng để ngày mai mới bán, nếu buổi chiều có thời gian tôi sẽ làm thêm một mẻ."
Trịnh Tư Nguyên hỏi tiếp: "Vậy Giải Xác Hoàng đều do cậu làm à?"
"Ừ, Giải Xác Hoàng và Bánh Nướng để tôi làm luôn, đợi đến 11 rưỡi mới bắt đầu nướng. Nhưng phần thịt băm chắc phải nhờ anh xào giúp, bây giờ tay nghề xào thịt băm của tôi vẫn..." Tần Hoài nói được một nửa thì ngậm miệng lại, bởi vì hắn phát hiện mình hơi lo bò trắng răng rồi.
Ở Hoàng Ký Tửu Lâu, còn phải lo Nhục Hãm không có ai xào sao.
Những người đang ăn Tứ Hỉ Giảo và Hoành Thánh ở đây, ngoại trừ Hoàng An Nghiêu ra, có ai xào thịt băm kém hơn hắn đâu?
"Được, vậy Tảo Nê Sơn Dược Cao tôi cũng làm một phần, tối qua cậu nghĩ thế nào vậy? Gửi cho Hoàng Gia cái danh sách dài ngoằng như thế, cho dù có người phụ giúp thì cậu cũng làm không xuể đâu, sức tiêu thụ của Hoàng Ký Tửu Lâu khủng khiếp hơn cậu tưởng tượng nhiều đấy, mỗi lần sư bá gọi tôi đến phụ giúp là tôi đều phải cày từ sáng đến tối mịt."
"Tôi chỉ nghĩ đây là mấy món tôi làm khá tốt, viết nhiều một chút cũng chẳng sao, chắc chắn sẽ có món được khách ưa chuộng." Tần Hoài giải thích, "Danh sách anh viết là gì vậy?"
"Tiên Nhục Nguyệt Bính và Định Thắng Cao." Trịnh Tư Nguyên đáp.
"Hết ế Xx* 6é trồi À?”
"Hết rồi." Trịnh Tư Nguyên mặt không cảm xúc, "Đợi đến trưa cậu sẽ hiểu lý do vì sao."
Tần Hoài còn chưa biết nguyên nhân, nhưng rất nhiều người trong bếp thì đã biết tỏng rồi, bởi vì Tứ Hỉ Giảo đã được thổi nguội, mọi người đều đã ăn thử.
Cứ nói thế này đi, ngay khoảnh khắc sủi cảo đưa vào miệng, trong lòng Hoàng An Nghiêu chỉ có duy nhất một ý nghĩ.
Nếu như bây giờ hắn gào khóc túm chặt lấy cánh tay Tần Hoài cầu xin hắn ở lại Hoàng Ký Tửu Lâu thường trú, trả cho hắn mức lương cao ngất ngưởng đồng thời chia luôn một phần tư cổ phần cho hắn, thì liệu có giữ chân được Tần Hoài hay không.
Cứ nghĩ đến chuyện tối qua lúc ăn cơm Tần Hoài bảo hắn biết làm ít nhất 120 loại Điểm Tâm, nếu như món nào cũng đạt đến trình độ của Tứ Hi Giảo trước mắt này.
Hoàng An Nghiêu sẵn sàng chia luôn một nửa cổ phần cho hắn.
Không thể cho nhiều hơn được nữa, nhiều hơn nữa thì bố hắn sẽ đánh chết hắn mất.
Hoàng An Nghiêu cảm thấy, nếu mỗi sáng đều có thể ăn Điểm Tâm do Tần Hoài làm, 120 loại Điểm Tâm, mỗi ngày ăn một món, 4 tháng không hề trùng lặp. Vậy thì việc kế thừa tửu lâu, tham gia kinh doanh, giao thiệp với nhà cung cấp và khách hàng cũng chẳng có gì là phiền phức cả.
Giấc mơ trở thành nhà bình luận ẩm thực cũng chẳng còn quan trọng đến thế, rốt cuộc thì con người vẫn phải sống thực tế, đặt trọng tâm vào những gì trước mắt.
Đặt vào Tứ Hi Giảo ngay trước mắt đây này.
Hoàng An Nghiêu lại cắn thêm một miếng.
Ngon tuyệt.
Ngay cả Hoàng An Nghiêu, người ăn đồ ăn do Hoàng Thắng Lợi nấu từ nhỏ đến lớn cũng không nhịn được phải khen ngợi, món sủi cảo này thật sự rất ngon.
Kể từ khoảnh khắc nuốt miếng Tứ Hỉ Giảo xuống bụng, Hoàng An Nghiêu cảm thấy Tần Hoài chắc chắn là anh em ruột khác cha khác mẹ của mình.
Người anh em ruột khác cha khác mẹ trước đó của hắn chính là Trịnh Tư Nguyên.
Bởi vì mối quan hệ của thế hệ trước, từ nhỏ Hoàng An Nghiêu đã rất thân thiết với Trịnh Tư Nguyên, tuy hắn lớn hơn Trịnh Tư Nguyên một tuổi, nhưng từ bé hắn lại giống như em trai của Trịnh Tư Nguyên hơn, suốt ngày lẽo đẽo theo sau mông Trịnh Tư Nguyên để chờ Điểm Tâm ăn.
Hiện tại...
Thành thật xin lỗi Trịnh Tư Nguyên, tuy tay nghề của cậu cũng rất đỉnh, một chín một mười với Tần Hoài, nhưng những món cậu thạo lại quá ít, Tần Hoài biết làm tận 120 món cơ đấy!
Khác với Hoàng An Nghiêu đang miên man suy nghĩ vớ vẩn, thậm chí còn cân nhắc xem có nên dùng một nửa cổ phần để giữ chân Tần Hoài hay không, Hoàng Gia sau khi ăn xong Tứ Hỉ Giảo thì không hề do dự, đi thẳng đến tìm Vương Tuấn.
Vương Tuấn là đồ đệ thứ sáu của Hoàng Thắng Lợi, mặc dù thời gian nhập môn khá muộn, nhưng kỹ năng cơ bản vô cùng vững chắc.
Hắn không giống với phần lớn các đệ tử do đích thân Hoàng Thắng Lợi nhận, nhà Vương Tuấn mở một quán ăn nhỏ, vốn đã có chút nền tảng, 16 tuổi đã đến Hoàng Ký Tửu Lâu làm tạp vụ. Sau hai năm chạy việc vặt trong bếp và học lỏm được chút bản lĩnh thì chuyển sang khu bồn rửa để xử lý đồ tươi sống, làm ở khu bồn rửa một năm, Hoàng Thắng Lợi cảm thấy chàng trai này rất khá, tuy thiên phú bình thường, kỹ năng cơ bản hơi kém, nhưng bù lại rất chịu thương chịu khó, làm việc đâu ra đấy không bao giờ lười biếng, lúc này mới thu nhận làm đồ đệ.
Hiện tại Vương Tuấn vẫn là Phụ bếp sơ chế, chủ yếu phụ trách việc phụ giúp lặt vặt trong bếp.
"Lão Lục, hôm nay cậu qua phụ giúp Tần Hoài, tiện thể chọn thêm hai người có nền tảng làm bánh trong bếp đi cùng. Tần Hoài chưa quen việc gì đâu, các cậu giúp đỡ cậu ấy nhiều một chút, cái gì làm được thì làm hết đi, thiếu người thì bảo tôi để tôi điều thêm hai người qua. Hôm qua cậu ấy vừa tới, hôm nay mới coi như là ngày đầu tiên chính thức đi làm, đừng để người ta mệt quá." Hoàng Gia nhỏ giọng dặn dò, liếc Đổng Sĩ một cái, "Đổng Sĩ thì bỏ qua đi, cậu ta không quản được cái miệng, chắc chắn sẽ tìm Tần Hoài để buôn dưa lê, Đại Đổng thì được."
LVQ8371