Trịnh Tư Nguyên: Đương nhiên nếu cậu hứng thú với kỹ năng tay thì luyện cũng được, dù sao trước đây cậu không có người chỉ dạy, mà kỹ năng tay lại đóng vai trò khá quan trọng trong rất nhiều loại Điểm Tâm.
Trịnh Tư Nguyên: Bố tôi bảo ông ấy mua cho tôi một căn hộ ở khu bên cạnh chỗ cậu rồi, đỡ phải ở khách sạn cũng tốt. Nếu cậu thực sự muốn học kỹ năng tay, tôi nán lại thêm một thời gian cũng được, tiện thể dạo này tôi cũng đang muốn tìm thợ sửa sang lại tiệm bánh, thay luôn một dàn máy móc mới.
Trịnh Tư Nguyên: Giờ cậu tính sao?
Tần Hoài: Ngày mai anh qua đây luôn được không?
Tần Hoài: Tôi vừa chốt cho anh một đơn hàng siêu to khổng lồ, anh có thể vừa chạy đơn vừa dạy tôi kỹ năng tay.
Tần Hoài: Đơn to lắm luôn
Trịnh Tư Nguyên: ...Được rồi, để tôi đặt vé máy bay sáng mai.
Tần Hoài đặt điện thoại xuống, quay sang bảo Trần Huệ Hồng: "Chưa nghe bao giờ cũng không sao, nếu không có gì bất ngờ thì ngày mai Hồng tỷ sẽ được nếm thử thôi."
"Nhiệm vụ lần này khoai quá, em phải gọi chi viện rồi."
Một chi viện cực kỳ đáng tin cậy.
Trần Anh Tuấn cũng là kiểu người nói được làm được.
Sang ngày hôm sau, hai con người phái hành động đã chạm mặt nhau tại Vân Trung Thực Đường.
Căn hộ mà Trịnh Đạt mua cho Trịnh Tư Nguyên ở khu bên cạnh đã được hoàn thiện nội thất, chỉ việc xách vali vào ở. Dọn dẹp nhà mới xong xuôi, Trịnh Tư Nguyên lập tức qua thẳng Vân Trung Thực Đường tìm Tần Hoài.
Không phải để đi làm, mà là để hỏi xem cái đơn hàng siêu to khổng lồ mà Tần Hoài nói rốt cuộc là cái gì, trên WeChat nói chưa rõ, sẵn tiện xem luôn trình độ hầm canh trực tiếp của Tần Hoài thay cho Hoàng Thắng Lợi và Trịnh Đạt.
Lúc Trịnh Tư Nguyên đến, bộ ba Trần Anh Tuấn, Trần Huệ Hồng và Tần Hoài đang ngồi quây quần bên bàn húp nước dùng. Trong nhà ăn không có các ông bà lão ngồi buôn chuyện, mọi người biết hôm nay Tần Hoài có việc chính sự nên đã lần lượt ra về hết.
"Tư Nguyên, anh đến rồi à." Tần Hoài thấy Trịnh Tư Nguyên xuất hiện thì vội vàng đứng dậy, "Để tôi múc cho anh bát canh nhé?”
Trịnh Tư Nguyên gật đầu, Tần Hoài liền vào bếp múc canh, còn Trần Huệ Hồng thì nhiệt tình chào hỏi Trịnh Tư Nguyên.
"Tiểu Trịnh sư phụ, đã lâu không gặp. Lúc nghe Tiểu Tần bảo cậu sắp qua giao lưu mà tôi còn không dám tin đấy, mọi người ai cũng ngóng trông Tiểu Trịnh sư phụ tới chơi! Đây là em trai tôi, Trần Anh Tuấn, nếu không chê thì cậu cứ gọi nó là anh Tuấn cũng được."
Trần Anh Tuấn lập tức đứng dậy: "Tiểu Trịnh sư phụ, tôi là fan cứng của cậu đấy! Tôi từng sai trợ lý lặn lội đến tận tiệm bánh của cậu ở Cô Tô để mua, không biết cậu còn nhớ không, tôi bảo cậu ta mua liền một lúc 40 cân Tô Bính luôn!"
"Có nhớ." Trịnh Tư Nguyên gượng gạo gật đầu.
Muốn quên cũng khó.
Ba người hàn huyên vài câu, Trần Huệ Hồng với tư cách là người trung gian liền giới thiệu sơ qua về nội dung chi tiết của đơn hàng. Lúc này Tần Hoài cũng bưng nước dùng đi tới.
Trịnh Tư Nguyên bưng bát lên, trước tiên lấy thìa khuấy nhẹ vài cái, dường như để xem nước dùng có trong hay không, sau đó mới húp thử một ngụm nhỏ.
"Độ lửa của cậu quả thực tiến bộ rất nhiều, bát canh này uống thực tế còn ngon hơn so với lúc nhìn qua video." Trịnh Tư Nguyên trước nay chưa từng keo kiệt lời khen, "Vớt bọt rất sạch, nhưng thời gian để lửa to hơi lâu, thành ra nước dùng chưa được trong lắm. Cho dù không phải hầm nước trong, thì độ thanh khiết của nước dùng cũng là một trong những yếu tố then chốt quyết định đến hương vị và cảm giác khi ăn."
"Nhưng vẫn ngon hơn bát canh gà cậu nấu dạo trước nhiều."
Trần Anh Tuấn hơi ngơ ngác, rõ ràng là không hiểu tại sao Tiểu Trịnh sư phụ vừa húp canh xong đã bắt đầu đạy học.
Trịnh Tư Nguyên cũng chỉ nói đơn giản vài câu, hắn đặt bát xuống, nghiêm mặt nhìn Trần Anh Tuấn: "Yêu cầu của Trần tổng lúc nãy tôi đã nghe rõ rồi, tôi muốn hỏi một chút, anh có yêu cầu cụ thể gì với các món Điểm Tâm trong ba mức hộp quà không?"
"Không có, tôi hoàn toàn tin tưởng vào tay nghề của Tiểu Trịnh sư phụ và Tiểu Tần sư phụ." Trần Anh Tuấn chỉ thiếu điều viết hẳn mấy chữ "tôi là Giáp Phương tốt hiếm có" lên mặt.
"Nếu hộp quà chia làm ba mức, vậy mức thấp nhất sẽ để các loại Điểm Tâm cơ bản, mức trung bình để Hà Hoa Tô, còn mức cao cấp thì để Diện Quả Nhi, anh thấy sao?" Trịnh Tư Nguyên đề nghị.
"Diện Quả Nhi?" Trên mặt Trần Anh Tuấn hiện lên vẻ ngơ ngác y hệt Trần Huệ Hồng ngày hôm qua.
"Là một loại Điểm Tâm có rất nhiều tạo hình, hôm nay tôi vừa hay định làm. Nếu anh không ngại thì cứ ngồi đây đợi vài tiếng, nhưng những loại Diện Quả Nhi tôi biết làm đều là mẫu cơ bản nhất."
"Hôm nay... làm hình quả táo đi." Trịnh Tư Nguyên đã chuẩn bị bắt tay vào làm, dùng hành động thực tế để chứng minh hắn đúng là người của phái hành động.
Trần Anh Tuấn hơi mờ mịt nhìn Trần Huệ Hồng, Trần Huệ Hồng liền đưa mắt ra hiệu cho hắn, ý bảo đừng hỏi nhiều, lát nữa cứ chờ ăn là được, nếu không hôm nay chị gọi em tới làm gì?
Trần Anh Tuấn đã hiểu.
Hai người kéo ghế đến bên cửa sổ, đứng ngoài xem, Tần Hoài và Trịnh Tư Nguyên thay quần áo xong thì vào bếp bắt đầu làm việc.
Tần Hoài đã chuẩn bị sẵn nguyên liệu, tối qua Trịnh Tư Nguyên đã lên một danh sách gửi cho hắn.
Trịnh Tư Nguyên bắt đầu nhào bột, Tần Hoài xách một cái ghế đẩu nhỏ ra ngồi bên cạnh xem.
"Nói thật lòng, tôi không khuyến khích cậu học Diện Quả Nhi lúc này đâu." Trịnh Tư Nguyên nói, "Nếu Lạc Lạc muốn ăn, tôi làm cho con bé vài lần, nó ăn xong sẽ thấy Diện Quả Nhi thực ra cũng chỉ đến thế thôi, cảm giác mới mẻ sẽ nhanh chóng qua đi."
LVQ8371