Để phòng hờ Trịnh Tư Nguyên không tin, Tần Hoài giải thích thêm: "Trước khi quen biết anh và Trịnh sư phụ tôi đã đăng tin tuyển dụng rồi, nhưng sau đó chắng phải anh và Trịnh sư phụ đã đến đây sao? Hồng tỷ, người phụ trách tuyển dụng giúp tôi, đã lấy lầm hai người làm tiêu chuẩn, kết quả là chẳng tuyển được ai cả, mãi sau này hạ tiêu chuẩn xuống mới tuyển được Trần An đấy chứ."
"Bây giờ lấy tiêu chuẩn của Trần An ra để tuyển người cũng chẳng có ai phù hợp, thậm chí đến học việc cũng chẳng tìm được người nào ra hồn."
"Nhiều lúc tôi cũng thấy kỳ lạ, tuyển một sư phụ làm Điểm Tâm khó đến thế sao? Rõ ràng sư phụ bếp mặn dễ tuyển lắm cơ mà."
Trịnh Tư Nguyên ngẫm nghĩ một lát rồi hỏi: "Hồng tỷ tuyển giúp cậu à?"
"Đúng thế." Tần Hoài gật đầu, "Nói chính xác thì là Trần tổng hỗ trợ tuyển dụng, anh ấy có công ty quản lý bất động sản mà? Công ty họ có hẳn một bộ phận HR chuyên nghiệp luôn."
Trịnh Tư Nguyên cạn lời: ”... Cậu làm vậy thì làm sao mà tìm được sư phụ làm Điểm Tâm chuyên nghiệp chứ? Sư phụ làm Điểm Tâm xuất sắc trên thị trường vốn đã hiếm, phần lớn đều luân chuyển giữa các nhà hàng lớn với nhau, cậu..."
"Cậu không có người quen nào trong nghề à? Mà thôi bỏ đi, cậu đúng là chẳng quen ai thật, tôi cũng chẳng quen ai cả."
"Để tôi nhờ bố tôi hỏi thăm xem có ai muốn nhảy việc không nhé. Còn về phần thợ học việc, thực ra cậu có thể hạ thấp yêu cầu xuống một chút, tay nghề của cậu sờ sờ ra đấy, cậu chỉ cần đánh tiếng là sẵn sàng chọn người xuất sắc trong số thợ học việc để nhận làm đồ đệ, tôi tin chắc sẽ có người muốn vào thôi."
"Cảm ơn anh nhé." Tần Hoài vô cùng cảm kích, nhưng cũng có chút tò mò, "Cơ mà Tư Nguyên này, sao tự dưng anh lại quan tâm đến chuyện này thế?"
Trịnh Tư Nguyên mang vẻ mặt chết lặng đáp: "quán ăn nhà cậu buôn may bán đắt quá rồi đấy."
"Tôi có cảm giác ngày nào mình cũng đang phải nai lưng ra gánh gấp ba lần khối lượng công việc."
Tần Hoài: _(:з」∠)_
Thú thực thì, quán đông khách chủ yếu vẫn là nhờ anh cả đấy.
Mọi người đều sợ anh chỉ mở bán ngẫu nhiên một thời gian rồi lại đi mất, nên ai nấy đều tranh thủ mua mang tính chất trả thù, thành ra số lượng mua tăng vọt gấp ba lần.
Trịnh Tư Nguyên lại là cái kiểu người hễ thấy Điểm Tâm bán hết sạch từ sớm, nhìn ánh mắt hụt hẫng của thực khách là y như rằng không kìm lòng nổi mà lại bắt tay vào làm tiếp, thế là lọt hố do khách hàng giăng ra luôn.
Ngày nào cũng tăng ca đến mức hoài nghi nhân sinh.
Mấy hôm nay Tần Hoài cứ nghi ngờ không biết có phải mấy ông bà cụ trong khu chung cư phát hiện ra chiêu này xài được, nên mới cố tình diễn nét mặt hụt hẫng trước mặt Trịnh Tư Nguyên hay không.
Ai bảo cái hội người già có tiền có thời gian rảnh rỗi này, diễn xuất của ông bà nào cũng đỉnh chóp quá cơ chứ.
Theo gợi ý của Trịnh Tư Nguyên, Tần Hoài bảo Hoàng Tịch lấy danh nghĩa Vân Trung Thực Đường đăng tin tuyển dụng thợ học việc, tiện thể dán luôn một tờ thông báo tuyển dụng lên cửa kính bên ngoài.
Ngay chiều hôm đó, đã có người tới ứng tuyển.
Mà người ứng tuyển lại chính là nhân viên cũ của quán.
"Cô muốn làm thợ học việc hả?" Tần Hoài nhìn An Du Du đang mang vẻ mặt thấp thỏm lo âu, lục lọi lại trong đầu bản CV xin việc phụ bếp của cô.
Rất tốt, hoàn toàn chẳng nhớ ra được cái gì.
Ấn tượng của Tần Hoài về An Du Du chỉ gói gọn trong vài chữ: Người Kiềm Châu, chịu thương chịu khó, tuổi còn nhỏ vừa mới thành niên, mới học hết cấp hai, là một lao động giá rẻ chất lượng cao.
Hồi đó chọn trúng An Du Du cũng là vì thấy cô làm việc quá hời so với mức lương.
An Du Du gật đầu cái rụp.
"Lương thợ học việc khéo còn chẳng cao bằng lương hiện tại của cô đâu." Tần Hoài tưởng An Du Du nghĩ làm thợ học việc lương sẽ cao hơn, bèn lên tiếng nhắc nhở, "Thợ học việc là để học làm Điểm Tâm, học nghề, bao ăn nhưng không bao ở, lương rất thấp. Nếu có thiên phú tốt thì có thể được nhận làm đồ đệ, đương nhiên là nếu cô không chê bái tôi làm thầy."
"Nhưng... chắc là cũng không nhận người chưa có tí nền tảng nào đâu nhỉ?" Vừa nói câu này, Tần Hoài vừa quay sang nhìn Trịnh Tư Nguyên.
Trịnh Tư Nguyên: ... Nhìn tôi làm cái gì, có phải tôi tuyển thợ học việc đâu.
Trịnh Tư Nguyên đành phải gật gật đầu với Tần Hoài.
Anh chưa tuyển thợ học việc bao giờ, bố anh cũng chưa từng nhận đồ đệ, nhưng sư bá Hoàng Thắng Lợi của anh lại nhận không ít đồ đệ. Đó đều là kiểu nhận đồ đệ theo lối truyền thống bài bản, phải bưng trà rót nước cho sư phụ, dâng trà dập đầu bái sư đàng hoàng, được coi như nửa đứa con trong nhà.
"Thế nên tôi mới muốn hỏi xem tôi có thể vừa làm phụ bếp, vừa làm thợ học việc được không." An Du Du ngại ngùng nói, "Tôi vừa muốn học nghề, lại vừa muốn kiếm tiền."
Một ước muốn thật nhỏ nhoi, một lời bộc bạch thật thẳng thắn.
"Cô có nền tảng không?" Nể tình An Du Du là người quen biết rõ gốc gác, Tần Hoài hỏi thêm một câu.
"Có chứ, tôi biết nhào bột, cũng biết băm nhân luôn!" An Du Du nhấn mạnh từng chữ, "Nhà tôi mở tiệm ăn sáng trên trấn đấy!"
"Vậy tại sao cô lại ra ngoài làm thuê?” Tần Hoài hơi thắc mắc, nhà hắn cũng mở tiệm ăn sáng. Nếu không phải được thừa kế di sản, chắc bây giờ hắn vẫn còn đang ở nhà bán bánh bao.
LVQ8371