Khuất Tĩnh đeo khẩu trang che khuất hơn nửa khuôn mặt, chỉ cần ánh mắt không xao động, giọng điệu vẫn đều đều, thì lúc nói đối căn bản là chẳng ai nhìn ra được sơ hở.
Kể cả bị bạn bè vạch trần thì cũng có thể lươn lẹo đắp vá lại được ngay trong vòng một nốt nhạc.
"Tôi nghe nói bác sĩ các cô muốn xét duyệt chức danh thì phải cần đủ số lượng bài luận văn." Tần Hoài bắt đầu cố rặn ra chuyện để nói, "Trên phim truyền hình toàn bảo thế."
Khuất Tĩnh gật đầu: "Đúng là có yêu cầu về cả số lượng lẫn chất lượng luận văn, đồng thời cũng phải xét đến thâm niên và thành tích nữa."
"Số lượng luận văn của tôi thực ra đã đủ rồi." Khuất Tĩnh nói, "Hơn nữa với độ tuổi của tôi, đạt được chức danh hiện tại đã là rất tốt rồi. Tôi chẳng có nhu cầu xét duyệt chức danh gì đâu, chỉ đơn thuần là đam mê viết luận văn thôi."
Cái lý do này so với việc hồi đi học nghe mấy học bá bảo mình chỉ đơn thuần đam mê học tập còn ảo ma Canada hơn.
"Chắc Tần Hoài cậu là hiểu rõ nhất, mấy hôm nay tôi nghe Tào tiên sinh kể thực ra 12 giờ trưa là cậu đã tan làm rồi, nguyên buổi chiều đều vùi đầu vào nghiên cứu Điểm Tâm mới."
"Lúc trước là Bánh Bao, bây giờ... cũng lại là Bánh Bao. Mọi người đều bảo cậu có niềm đam mê mãnh liệt với Bánh Bao, Bánh Bao Tửu Nhưỡng bán buổi sáng cũng là do cậu luyện tập vào buổi chiều hôm trước rồi sáng hôm sau mang ra bán."
"Tôi tin chắc Tần Hoài cậu cũng đặc biệt đam mê làm Điểm Tâm."
Tần Hoài: Cái đó thì không có đâu.
Thú thật với cô, chiều nào tôi cũng phải nai lưng ra tăng ca là vì có một cái hệ thống giao Nhiệm Vụ Phụ, có ti tỉ món Điểm Tâm phải học, không cày không được.
Nếu cô đã thấy tôi vất vả như vậy, thì xin hãy rủ lòng thương nói toẹt ra cho tôi biết hương vị trong ký ức của cô rốt cuộc là cái giống gì đi.
Giữa lúc Tần Hoài đang vắt óc suy nghĩ xem làm thế nào để bẻ lái cái chủ đề chết tiệt này, thì giọng nói bất mãn của La Quân từ bên trong vọng ra.
"Hai người các người có thể nói chuyện gì mà người bình thường nghe hiểu được không hả? Các người đến đây để đi làm vật lý trị liệu cùng tôi cơ mà, tôi không thích chủ đề vừa rồi, đổi cái khác đi."
Khuất Tĩnh ghé sát vào cửa, cười híp mắt hỏi: "Vậy La tiên sinh muốn nghe chuyện gì nào?"
La Quân đỡng dạc nói: "Cần đây ngày nào Tần Hoài cũng nặn mấy cái thứ quái quỷ gì đâu, toàn hoa lá chim muông cá mú, tôi mà thích thì tự ra chợ mua đồ sống về ngắm chẳng hơn à? Tiểu Khuất cô chọn một món Điểm Tâm cô thích đi, chọn cái nào Tần Hoài chưa từng làm ấy, bắt cậu ta học, làm ra món gì mới mẻ chút coi.”
Không hổ là ông!
Cái kiểu lươn lẹo để hoàn thành nhiệm vụ đỉnh cao thế này mà ông cũng nghĩ ra được, ông đúng là cao tay thật.
Khuất Tĩnh bất đắc dĩ đáp: "La tiên sinh, bình thường ông làm khó tôi thì cũng đành đi, sao đến cả Tần Hoài ông cũng lôi vào hành hạ thế, cậu ấy đâu có ăn lương của bệnh viện chúng ta."
"Cậu ta ăn lương của tôi rồi." La Quân lý lẽ hùng hồn nói, "Cậu ta là cháu họ xa của tôi, sau này di sản của tôi đều để lại hết cho cậu ta, bắt làm vài món Điểm Tâm mới thì có làm sao?"
Khuất Tĩnh không nhịn được, vô thức đưa mắt nhìn sang Tần Hoài.
La Quân, cái món hời chiếm tiện nghi vai vế này ông không nhận không được à?
Tần Hoài gian nan gật đầu cái rụp.
Khuất Tĩnh ngẫm nghĩ một lát: "Nhưng tôi cũng chẳng có món Điểm Tâm nào đặc biệt thích ăn cả, tôi thấy Giang Mễ Niên Cao Tần Hoài làm đã cực kỳ ngon rồi, Tảo Nê Sơn Dược Cao cũng ngon xuất sắc."
"Chắc chắn là có, cô chịu khó suy nghĩ kỹ lại xem."
Khuất Tĩnh cố vắt óc suy nghĩ, rồi rụt rè lên tiếng: "Giang Mễ Niên Cao vị Tảo Nê Sơn Dược được không?"
Trịnh Tư Nguyên ngàn lần xin lỗi anh, vì cái Nhiệm Vụ Phụ này, tôi bắt buộc phải làm ra một món ăn đi ngược lại với lời răn dạy của tổ tông nhà anh rồi.
"Giang Mễ Niên Cao vị này... nghe có hơi kỳ cục quá không?" Khuất Tĩnh hơi ngại ngùng nhìn Tần Hoài.
Tần Hoài cố nặn ra một nụ cười, kiên định lắc đầu cái nguậy: "Không kỳ cục, hoàn toàn không kỳ cục chút nào!"
Sau khi La Quân trị liệu xong, Khuất Tĩnh tiễn hai người xuống tận bãi đỗ xe tầng hầm, đứng nhìn hai người lên xe rời đi.
Đợi đến khi xe chạy ra khỏi bệnh viện, La Quân ngồi ở ghế lái phụ mới lạnh lùng lên tiếng: "Tại sao ngay từ đầu Khuất Tĩnh lại phải giải thích chuyện luận văn với cậu?”
Tần Hoài thầm cảm thán La Quân quả nhiên là có khứu giác nhạy bén, hắn liền kể lại một lượt những cuộc đối thoại mà mình nghe được ở cửa văn phòng cũng như nội dung cuộc nói chuyện phiếm với Khuất Tĩnh trên đường đi tới đây.
La Quân tựa lưng vào ghế, nhìn ra ngoài cửa sổ: "Cậu có suy nghĩ gì?"
"Cháu nghi ngờ Khuất Tĩnh căn bản không hề bị dị ứng tia cực tím, cô ấy trùm kín mít như vậy là muốn che giấu thứ khác." Tần Hoài nói, "Thứ bị che giấu này, chắc hẳn là cái bí mật mà ông từng nói."
La Quân khẽ gật đầu: "Thông minh hơn Trần Huệ Hồng nhiều."
Tần Hoài: ... Cũng không cần phải diss Trần Huệ Hồng như vậy đâu.
"Nhưng Khuất Tĩnh trùm kín mít như vậy, lại còn bịa ra một lời nói dối hợp tình hợp lý để lừa mọi người, rõ ràng là không muốn nói cho bất cứ ai. Nếu chúng ta gặng hỏi, chỉ sợ sẽ bị cô ấy block rồi cắt đứt quan hệ luôn, cái loại bí mật này nếu cô ấy không tự nói ra thì rất khó mà phát hiện được." Tần Hoài nói.
LVQ8371