Tần Hoài cảm thấy hàng do Trịnh Tư Nguyên làm chắc sẽ nhỉnh hơn mình một chút, không chừng đạt cấp C+, nên cố ý chọn một cái không hiển thị cấp bậc nhưng ngoại hình khá ổn, không có tì vết đưa cho cậu.
Rồi tự chọn một cái cấp C cho mình.
Đợi nguội bớt một chút, hai người đồng thời cắn một miếng, vẻ mặt mỗi người mỗi vẻ.
Tần Hoài vốn biết món Diện Quả Nhi này chắc chắn rất ngon, khẩu vị của La Quân khó chiều như vậy, nếu không ngon thì ông ấy đã chửi toáng lên từ lâu rồi.
Tần Hoài chỉ không ngờ tới là nó lại... ngon đến thế.
Vị ngon của món Diện Quả Nhi này cực kỳ huyền diệu, là cái kiểu mà bạn ăn vào sẽ thấy hương vị hiện tại cũng khá ổn, nhưng trên lý thuyết thì nó đáng lẽ phải ngon hơn thế này nhiều.
Phần nhân này quả thực cực kỳ tuyệt vời.
Rõ ràng là nguyên liệu na ná với nhân bánh bao Tam Đinh, cảm giác như cùng chung một ý tưởng chế biến, vậy mà cà rốt băm nhuyễn trộn lẫn trong nhân thịt, măng xắt hạt lựu và nấm hương lại thực sự tạo ra một hương vị tuyệt hảo.
Vị ngọt của cà rốt hòa quyện cùng vị thịt, kết hợp thêm lớp vỏ bột hơi cứng nhưng rất dai, cảm giác này...
Sao nó lại không phải là bánh bao cơ chứ?
La Quân nói quả không sai, loại nhân này nên lấy đi gói bánh bao mới đúng.
Phía bên Trịnh Tư Nguyên thì lại là một phản ứng hoàn toàn khác.
Trịnh Tư Nguyên đầu tiên là hoài nghi, sau đó là chấn động, tiếp theo là tán thưởng, rồi lập tức nhấm nháp dư vị, rất nhanh lại chìm vào im lặng, kế tiếp là tự kiểm điểm, và cuối cùng là đập đi xây lại tam quan.
Chỉ cần nhìn biểu cảm của cậu, là biết ngay cậu đã trải qua một cuộc đấu tranh tư tưởng cực kỳ kịch liệt trong lúc nhai món Diện Quả Nhi này.
Cuộc đấu tranh này chắc hẳn mang tên: Có lỗi với tổ tông.
Tôi biết chuyện này rất vớ vẩn, cũng biết Diện Quả Nhi Hình Quả Táo thì lẽ ra phải có vị táo, càng biết rõ cái đống nhân này rành rành là nhân bánh bao, chắng hiểu sao lại bị nhồi nhét vào trong Diện Quả Nhị.
Nhưng mà nó ăn ngon thật.
Thậm chí còn có cảm giác đáng lẽ nó phải ngon hơn nữa, chính tay nghề nấu nướng của mình đã kìm hãm sự ngon miệng của nó.
Chết tiệt, sao một cái Diện Quả Nhi nhân thịt lại có thể ngon được chứ, chuyện này không khoa học cũng chẳng hợp lý chút nào, lại càng có lỗi với tổ tông!
"Sao rồi?" Tần Hoài hỏi.
Trịnh Tư Nguyên trầm ngâm một lúc lâu, đáp:
"Tối nay về tôi sẽ nghiên cứu lại xem nên xào nhân thế nào."
"Sáng mai tôi sẽ làm bánh bao."
"Tôi công nhận là nó rất ngon."
"Nhưng tôi vẫn thấy nó nên là... nhân bánh bao."
Tần Hoài và Trịnh Tư Nguyên mỗi người ăn một cái Diện Quả Nhi Hình Quả Táo, trong đĩa vẫn còn lại mười mấy cái.
Lúc này đúng ngay giờ ăn trưa, mười mấy cái Diện Quả Nhi này hiển nhiên không đủ để làm sự kiện rớt ngẫu nhiên, giá cả cũng rất khó định.
Vốn dĩ Tần Hoài không định bán món Diện Quả Nhi ở Vân Trung Thực Đường. Dạo trước trong lúc luyện tập, cứ chiều chiều hắn lại cho rớt ngẫu nhiên một mẻ Diện Quả Nhi, định giá cũng khá tùy hứng.
Hình táo tàu, quả hạnh thì rẻ, hình quả táo, quả lê thì đắt. Đôi khi cảm thấy mình và Trịnh Tư Nguyên làm tốt thì bán đắt hơn một chút, phát huy thất thường thì bán rẻ đi.
Dù sao thì buổi chiều những người chầu chực canh mua suất rớt ngẫu nhiên đều là khách quen của quen, đặc điểm chung là nhiều tiền, ít đòi hỏi, lại dư dả thời gian. Đối với đám khách quen này mà nói, chỉ cần có hàng để bán thì bán món gì, giá bao nhiêu cũng không quan trọng.
Nhưng bây giờ thì khác, hiện tại Tần Hoài đã mở khóa nhiệm vụ chính tuyến mới. Nhiệm vụ yêu cầu 5 loại điểm tâm át chủ bài mà quán ăn hiện tại mới chi có hai, Tần Hoài cảm thấy Diện Quả Nhi Hình Quả Táo rất có hi vọng trở thành món thứ ba.
Nếu hắn có thể làm ra Diện Quả Nhi Hình Quả Táo cấp B, với đẳng cấp vốn có của bản thân món Diện Quả Nhi, hương vị chắc chắn sẽ không hề kém cạnh bất cứ món điểm tâm nào trong quán ăn.
Đó là chưa kể Diện Quả Nhi Hình Quả Táo đạt chuẩn còn có thêm cả buff.
Trần Bì Trà cấp D, chỉ dựa vào buff mà đã có thể nhảy vọt thành sản phẩm át chủ bài của quán ăn, Tần Hoài tin chắc Diện Quả Nhi Hình Quả Táo cấp B nhất định cũng làm được.
Muốn làm sản phẩm át chủ bài, thì đầu tiên phải đưa vào thực đơn cố định.
Cố định đồng nghĩa với việc không thể định giá bừa bãi.
Bán rẻ thì không nói tới chuyện phiền phức, lỗ vốn chẳng kiếm được đồng nào, mà còn làm mất đi cái tầm của Diện Quả Nhi. Diện Quả Nhi vốn được xem là đỉnh cao mỹ học của giới bạch án, trong tình huống bình thường lên mấy app review đồ ăn cũng chẳng tìm nổi một món điểm tâm có độ khó siêu cao này. Nếu bán 8 tệ một cái, giá còn chẳng đắt bằng bánh bao Tam Đinh, thế thì thực khách sẽ nhìn nhận món Diện Quả Nhi này ra sao?
Nhưng nếu bán 88 tệ một cái... Đương nhiên mức giá này đối với Diện Quả Nhi mà nói cũng không tính là quá đắt, nhưng cái mà Tần Hoài làm lại là Diện Quả Nhi bản "fake".
Là cái thứ Diện Quả Nhi khiến Trịnh Tư Nguyên làm xong cũng phải cảm thấy có lỗi với liệt tổ liệt tông.
Là thứ Diện Quả Nhi mà nếu muốn ăn ra được buff thì quét màu càng xấu ma chê quỷ hờn càng tốt.
Có thể nói thế này, từ hương vị, nhân bánh, tạo hình cho đến màu sắc mà một cái Diện Quả Nhi Hình Quả Táo đáng lẽ phải có, nó hoàn toàn không có lấy một thứ.
Ơ, cái gì cũng không có, vậy nó có còn là Diện Quả Nhi nữa không?
Mắt Tần Hoài sáng lên, hắn cảm thấy hình như mình vừa nghĩ ra một ý kiến hay.
"Tư Nguyên, anh thấy công thức này thế nào?" Tần Hoài hỏi.
LVQ8371