Băng Băng Tử: Tiện thể cho em hỏi, tiểu thuyết này là của tác giả nào viết vậy ạ? Truyện đặt viết riêng hả sếp? Cốt truyện này nghe bánh cuốn phết, là truyện ngọt đúng không ạ?
Tần Hoài: Cô đừng có quan tâm, lo vẽ đi là được.
Băng Băng Tử: Rõ thưa sếp, em nhận lệnh thưa sếp, em biết rồi thưa sếp, ngày mai nhất định sẽ giao bản thảo thưa sếp.
La Quân liếc mắt nhìn Tần Hoài: "Trao đổi xong rồi à?"
"Bàn bạc xong rồi, ngày mai cô ấy sẽ gửi bản phác thảo." Tần Hoài cười nói, tiếp tục ăn đĩa trái cây.
"Cậu làm được món Diện Quả Nhi Hình Quả Táo không?” La Quân tiếp tục hỏi.
Câu hỏi này đúng là làm khó Tần Hoài rồi.
Quá trình làm Diện Quả Nhi Hình Quả Táo, trong ký ức thực ra Tần Hoài đã xem được hơn phân nửa. Khâu duy nhất không thấy là nhào bột, nhưng hắn cũng có thể thông qua trạng thái của khối bột để phán đoán.
Tần Hoài không ngờ món Diện Quả Nhi này lại được xếp hạng cấp B.
Không phải hắn nghi ngờ trình độ của Giang Vệ Minh, chi tiết món ăn cũng đã nói rõ, Giang Vệ Minh là một vị danh đầu bếp đã nghỉ hưu ở đất Thục. Đã xứng với hai chữ "danh đầu bếp" thì tay nghề chắc chắn không có vấn đề gì, hắn chỉ đơn thuần cảm thấy Giang Vệ Minh có lẽ không rành về mảng làm bánh (bạch án) cho lắm.
Không nói đâu xa, trình độ bạch án của Trịnh Tư Nguyên tuyệt đối giỏi hơn Giang Vệ Minh.
Với sự hiểu biết của Tần Hoài về Trịnh Tư Nguyên, trình độ bạch án của Trịnh Tư Nguyên chắc cũng nằm trong khoảng từ cấp B đến cấp A. Làm mấy món sở trường như Tô Bính và Tiên Nhục Nguyệt Bính có khi đạt cấp A, nhưng điểm tâm bình thường chắc chỉ ở cấp B, tệ hơn chút thì cấp C.
Diện Quả Nhi của Trịnh Tư Nguyên chắc cũng chỉ ở mức cấp B.
Nhưng món Diện Quả Nhi trong công thức này cũng là mức B
cấp.
Điều này chứng tỏ Diện Quả Nhi Hình Quả Táo của Giang Vệ Minh đã dùng thứ khác để bù đắp cho sự thiếu sót về mảng bạch án, cưỡng ép kéo cấp bậc của món ăn lên.
Giống như Toán 150 điểm, Tiếng Anh 30 điểm, chia trung bình ra cũng được 90 điểm, đủ điểm đậu rồi.
Còn việc Giang Vệ Minh dùng thứ gì để kéo cấp bậc của Diện Quả Nhi Hình Quả Táo lên, thì vô cùng rõ ràng —— nhân bánh.
Nói chính xác hơn là khâu xào nhân.
Tần Hoài có thể nhìn ra kỹ thuật xào nhân của Giang Vệ Minh rất tốt, nhưng không ngờ lại đỉnh đến vậy.
Mà kỹ thuật xào nhân của Tần Hoài...
Tần Hoài chỉ có thể nói là có, nhưng không nhiều. Dù dạo gần đây luôn khổ luyện ninh nước dùng, nâng kỹ năng căn chỉnh lửa (hỏa hầu) lên mức trung cấp, nhưng hắn vẫn chưa làm ra được Viên Mộng Thiêu Bính, bởi vì nhân thịt xào ra vẫn bị La Quân chê bai thậm tệ.
Với độ khó của Diện Quả Nhi Hình Quả Táo, Tần Hoài muốn dùng kỹ năng bạch án để gánh điểm cho khâu xào nhân cũng không thực tế cho lắm.
Hệ số độ khó của Diện Quả Nhi rành rành ra đó, muốn nâng cao tay nghề trong thời gian ngắn thì thà chăm chỉ luyện xào nhân còn thực tế hơn.
Tần Hoài không ngờ quanh đi quẩn lại, cuối cùng mấu chốt vẫn nằm ở hỏa hầu.
Ôi, cái hỏa hầu chết tiệt này.
Thấy Tần Hoài trầm mặc không nói, La Quân tạm dừng bộ phim truyền hình đang xem, quay sang hỏi: "Không phải chứ, cậu ngay cả bánh bao cũng không làm được à?"
"Đây là bánh bao bình thường chắc?" Tần Hoài đáp, "Đây chính là bánh bao cấp B mang tạo hình Diện Quả Nhi đấy."
Sự ghét bỏ trong mắt La Quân đã sắp tràn cả ra ngoài: "Sao cậu lại gà mờ thế hả? Ngay cả Tiểu Giang mà cũng không sánh bằng. Hồi đó Tiểu Giang cũng chỉ mở một quán ăn gia đình nhỏ ở góc phố, uổng công cậu mở cái Vân Trung Thực Đường to đùng thế này."
Tần Hoài: ... Tiểu Giang trong miệng ông bây giờ đã là một danh đầu bếp nghỉ hưu rồi đấy.
"Sau này ông và Giang Vệ Minh sư phụ còn liên lạc không?" Tần Hoài hỏi.
Tần Hoài cảm thấy đã nhờ Trịnh Tư Nguyên dạy mình thủ pháp nặn bánh rồi, giờ lại nhờ anh ấy dạy thêm về hỏa hầu thì hơi quá đáng, huống hồ chi hắn đã có người thầy dạy hỏa hầu qua mạng là Hoàng Thắng Lợi rồi.
Nếu thực sự hết cách thì đành mượn thể diện của La Quân để liên lạc với Giang Vệ Minh sư phụ xem sao, dù sao cái bánh bao này cũng là do ông ấy làm, không chừng có bí quyết xào nhân nào đó.
"Đã hơn sáu mươi năm không liên lạc rồi." La Quân nói, "Còn sống hay không thì chưa biết đâu."
"Hả?" Tần Hoài sửng sốt.
"Tôi và Đào Nhi chỉ ở đất Thục hơn hai năm, sau này Đào Nhi đò la được cha mẹ cô ấy có thể đã đến Sơn Thị nên chúng tôi liền tới Sơn Thị, từ đó về sau tôi cũng chưa từng rời khỏi đây."
"Lúc rời khỏi đất Thục, tôi có cho Tiểu Giang một khoản tiền để mua công thức làm điểm tâm của cậu ấy. Hình như cậu ấy mở một quán cơm nhỏ ở bên đó, sau này kết hôn còn nhờ người gửi thư tới, tôi không đi dự, bây giờ tính ra..."
"Nếu còn sống thì cũng 90 tuổi rồi."
Tần Hoài cảm thấy hắn vẫn nên ngoan ngoãn xem video hướng dẫn thì hơn.
Tần Hoài còn một câu hỏi cuối cùng muốn hỏi.
"Cái bánh bao nhân cà rốt kia, à không, Diện Quả Nhi Hình Quả Táo, thật sự ăn không ra mùi cà rốt sao?"
La Quân nhìn Tần Hoài bằng ánh mắt như đang nhìn một tên ngốc: "Cà rốt có cái mùi khó ăn như vậy, làm sao mà không ăn ra được chứ."
"Nhưng mà." La Quân bấm điều khiển từ xa, tiếp tục xem TV, thờ ơ nói, "Cái bánh bao đó ăn cũng ngon phết."
"Tay nghề của Tiểu Giang cũng coi như tàm tạm."
Tần Hoài ngồi ở nhà La Quân ăn hết đĩa trái cây thì La Quân bắt đầu đuổi khách. Lúc gần về, Tần Hoài còn phát huy triệt để phong cách tốt đẹp của Trần Huệ Hồng —— tiện tay xách luôn một túi trái cây mang về.
LVQ8371