Cơ hội thoáng qua trong chớp mắt
Không thể chần chừ thêm nữa.
Tần Hoài hành động.
Tần Hoài nắm lấy cán chảo, nắm rất chặt, khom người, cánh tay hất mạnh một cái.
Lật!
Nhân bánh từ trong chảo văng hết ra ngoài.
Lật xe thật rồi.
Tần Hoài tắt bếp, lẳng lặng dọn dẹp tàn cuộc, cuối cùng mới phát biểu cảm nghĩ:
"Không ngờ nhìn đã khó, làm còn khó hơn. Người trong video làm kiểu gì vậy nhỉ? Tôi có cảm giác tay ông ấy chỉ cần hơi nhúc nhích, chảo hất một cái, đồ ăn trong chảo liền xoay một vòng hoàn mỹ trên không trung. Không chỉ lật ra sau, mà còn lật sang trái được nữa."
Trịnh Tư Nguyên nhìn bộ dạng hoàn toàn không hề bị đả kích của Tần Hoài, lại một lần nữa thầm cảm thán trong lòng, học mót đúng là tốt thật.
"Phần trong chảo tính sao đây?” Trịnh Tư Nguyên chỉ vào số nhân còn sót lại trong chảo hỏi.
Đống nhân này nếu tiếp tục xào nhỏ lửa rồi thêm nước hầm, chắc chắn sẽ thành món nhân thất bại toàn tập. Vừa nãy lúc Tần Hoài định Đại Phiên Chước đã tốn quá nhiều thời gian để chuẩn bị tâm lý, khiến nhân trong chảo bị lửa lớn rang dầu quá lâu, dùng từ ngữ bình dân dễ hiểu mà nói thì chính là khô quắt lại rồi.
Giờ mà vì số nhân này lại đi nhào bột làm thêm một mẻ Quả Nhi nữa thì đúng là vẽ rắn thêm chân.
"Phần còn lại à..." Tần Hoài nhìn ra bên ngoài, Âu Dương vẫn còn đó, đang ngồi tám chuyện, xem cái điệu bộ này chắc còn phải ngồi lâu, đoán chừng là muốn tiện đà ngồi lỳ đến bữa cơm luôn.
"Tôi nướng mấy cái Viên Mộng Thiêu Bính cho Âu Dương kẹp ăn vậy." Tần Hoài nói, "Dù sao cũng là Nhục Hãm cả, chẳng khác nhau là mấy. Nửa tiếng nữa Lạc Lạc cũng về rồi, nướng thêm vài cái Bánh Nướng, Âu Dương ăn không hết thì để Lạc Lạc ăn."
Trịnh Tư Nguyên cảm thấy đãi ngộ của Tần Lạc đúng là lên bổng xuống trầm, Tần Hoài lúc thì muốn làm cái này cái nọ cho Tần Lạc, lúc lại nhét hết mấy đồ nấu hỏng cho con bé.
Đúng là tình anh em khó đoán mà.
Làm Bánh Nướng của Viên Mộng Thiêu Bính thì Tần Hoài cực kỳ thạo, trước kia lúc dùng lò nhỏ luyện hỏa hầu, quá nửa thời gian là hắn nướng Bánh Nướng.
Chứ đừng nói dạo này nhào bột làm Diện Quả Nhi nhiều rồi, giờ quay lại nhào bột làm Bánh Nướng quả thực dễ như ăn kẹo. Nửa tiếng sau, mẻ Bánh Nướng rỗng ruột rắc vừng nóng hổi đã ra lò.
Nhân cũng được Tần Hoài cho vào chảo đảo lại cho nóng, tránh tình trạng Bánh Nướng thì nóng mà nhân lại nguội.
Âu Dương ngồi buôn chuyện bên ngoài đến đói meo cả bụng.
Theo thói quen trước nay của cậu ta, cứ bước vào quán ăn là kiểu gì cũng phải ăn chút gì đó, dù quán ăn chỉ còn mỗi bánh trứng thì cũng phải tọng một cái lót dạ.
Nhưng hôm nay Trần Huệ Hồng bảo cậu ta Tần Hoài có thể đang làm Điểm Tâm mới, Âu Dương liền từ bỏ cái bánh Quả Nhi dễ như trở bàn tay kia, để bụng rỗng ngồi chờ Điểm Tâm.
Thật ra chờ Điểm Tâm cũng chẳng sao, đằng nào cũng có người ngồi chém gió cùng.
Mặc dù đối tượng buôn chuyện có một ông lão đợt trước điên cuồng cà khịa mình, khiến ai nghe danh cũng sợ mất mật như La Quân, lại thêm một người là sếp sòng trực tiếp của mình, người duy nhất bình thường nhưng lại không thân, nổi tiếng là kiệm lời như Khuất Tĩnh, nhưng Âu Dương thấy thế nào cũng buôn được tất.
Mọi người đều là khách VIP đi cửa sau nổi tiếng của Vân Trung Thực Đường, ngày nào cũng được ăn ké, có tầng quan hệ này thì đều là người nhà cả.
Nhưng ác nỗi Khuất Tĩnh và Trần Huệ Hồng lại đang ăn Quả Nhi. Tốc độ ăn của Trần Huệ Hồng khá nhanh, gặp món mình không khoái lắm thì lại càng ăn lẹ hơn, ba hai miếng là xong chuyện.
Khuất Tĩnh thì hoàn toàn ngược lại, cô ăn uống vốn đã từ tốn, ăn món không thích lại càng chậm hơn. Khổ nỗi Quả Nhi này vừa mới hấp xong, bỏ qua chuyện nhân bánh hôm nay thất bại toàn tập, thì nó vẫn là một món Điểm Tâm nhân thịt thơm nức mũi.
Mùi thịt thơm lừng không tài nào cản nổi.
Khuất Tĩnh cứ ngồi ngay cạnh nhấm nháp từng miếng nhỏ, làm Âu Dương thèm đến mức chỉ hận không thể lao ra cửa sổ mua ngay một cái cho đỡ vật.
Gì cơ, bạn bảo Quả Nhi đã bán hết rồi á?
Âu Dương cho rằng không thể nào, với hiểu biết của cậu ta về Tần Hoài, chắc chắn kiểu gì cũng phần riêng cho Tần Lạc, cướp một cái của Tần Lạc là xong.
Nhưng vì món Điểm Tâm mới chưa biết mặt mũi ra sao kia, Âu Dương đành cắn răng nhịn.
"Quanh đây có một siêu thị đồ tươi ngon lắm. Rau củ với thịt thà thế nào thì tôi không rõ, bình thường tôi chả mấy khi đi chợ nấu cơm, nhưng trái cây thì quả nào quả nấy vừa to vừa ngọt lại tươi rói, trái cây nhà ông La toàn mua ở siêu thị đó đấy." Trần Huệ Hồng đang giới thiệu tiện ích xung quanh Vân Trung Tiểu Khu cho Khuất Tĩnh, "Ngày mai rảnh cô sang nhà ông La ăn mấy quả thử xem, ăn rồi khắc biết."
La Quân liền mỉa mai: "Sao không sang nhà cô ăn mấy quả đi?"
"Ông nói nghe hay chưa, trái cây nhà tôi hai ngày nay chẳng phải đều lôi từ nhà ông về hay sao." Trần Huệ Hồng theo hệ thắng thắn, "Hôm qua mở tiệc trà, tôi với Tiểu Tần thấy trái cây ngon thật, mỗi người xách luôn hai túi về."
"Hai túi gì cơ?" Đương sự còn lại là Tần Hoài bưng Bánh Nướng và Nhục Hãm đã xào chín từ trong bếp đi ra, "Em đâu có xách hai túi, hôm qua em chỉ lấy một hộp việt quất, ba quả chuối, hai quả lê thu nguyệt, chín quả kiwi với một hộp sầu riêng thôi mà."
"Lấy nhiều ăn không hết, bình thường em cũng ít ăn trái cây, toàn lấy cho Lạc Lạc đấy chứ."
"Tôi cũng lấy cho Tuệ Tuệ mà." Trần Huệ Hồng hùa theo.
La Quân tỏ vẻ, đôi khi ông thật sự muốn chửi chết hai cái sinh vật này.
"Đây là... Bánh Nướng?" Khuất Tĩnh nhìn Bánh Nướng trên đĩa, "Bánh Nướng thịt băm."
LVQ8371