"Ông thích ăn ở nhà ăn của chúng cháu đến thế cơ à?" Tần Hoài bật thốt hỏi lại từ tận đáy lòng.
La Quân chọn cách im lặng không nói gì.
Hai người đã ngồi trong góc khuất yên tĩnh này được một lúc lâu.
"Để cháu đưa ông về nhé." Tần Hoài cảm thấy chuyện chính đã nói xong, đến lúc nên về rồi.
Tần Hoài muốn đến Ủy ban phường hỏi xem Trần Huệ Hồng có Tâm Nguyện nào muốn hoàn thành không, xem thử có cày ra được cái Nhiệm Vụ Phụ nào không.
Tuy nói Trần Huệ Hồng đã tỉnh lại, nhưng lỡ như thì sao? Lỡ đâu trên người Trần Huệ Hồng lại nổ ra được "Giấc mơ của Khuất Tĩnh" hay "Ký ức của La Quân” thì sao?
"Nếu cậu bận thì cứ về trước đi, tôi ngồi đây thêm lúc nữa." La Quân nói.
Tần Hoài không yên tâm để La Quân ở ngoài một mình, tuy chỗ này rất gần tòa A, nhưng với đôi chân lụ khụ của ông cụ thì chỉ cần va vấp một cái là đi đầu thai sớm luôn.
Thế là Tần Hoài đành ngồi nán lại với La Quân thêm một lát.
"Cái cô họa sĩ cậu tìm lần trước ấy, bản vẽ đưa hôm qua là bản chốt rồi à?" La Quân bắt đầu kiếm chuyện để nói.
"Chưa chốt cũng được ạ." Tần Hoài đáp, dù sao thì tiền của La Quân cũng đã ting ting, muốn sửa thế nào mà chẳng được.
Bản thảo thứ tư mà Băng Băng Tử đưa, theo Tần Hoài thấy thì đã rất sát với tướng mạo của Liễu Đào rồi, giống đến bảy tám phần, nhưng lại thiếu đi cái hồn.
Nhưng muốn vẽ cho ra hồn vốn đã là chuyện không tưởng, dù sao Băng Băng Tử cũng chỉ hoàn toàn dựa vào lời miêu tả của Tần Hoài để vẽ, cô ấy căn bản chưa từng gặp Liễu Đào ngoài đời, vẽ được đến mức này đối với Tần Hoài đã là quá xuất sắc rồi.
Chờ phía La Quân gật đầu chốt bản thảo, bên Băng Băng Tử sẽ dựa theo phiên bản đó vẽ thêm bảy, tám bức chi tiết hơn, nhìn y như ảnh thật, để La Quân có thể treo trong nhà.
"Sửa tiếp đi." La Quân không thèm chớp mắt lấy một cái, "Đường nét khuôn mặt vẫn còn kém chút, không giống với trong trí nhớ của tôi."
"Cậu bảo với cô họa sĩ kia, vẽ đẹp sẽ có thêm tiền thưởng."
Tần Hoài thay mặt Băng Băng Tử chốt hạ một câu: Vâng thưa sếp, cảm ơn sếp, tôi biết rồi sếp, vất vả cho sếp quá.
La Quân lại ngồi thêm một lát.
Tần Hoài đếm thử, cánh tay hắn đã bị muỗi chích nổi 5 cục u rồi.
Sinh thái tốt nên muỗi mọt cũng nhiều, hèn chi chỗ này chẳng có ma nào.
"Về thôi." La Quân đứng dậy, "Cái món Diện Quả Nhi đó cậu liệu mà tranh thủ làm đi, xong thì gọi cho Tiểu Trương bảo nó qua lấy."
"Đây là Nhiệm Vụ Phụ của ông, phần thưởng nhiệm vụ cũng là ký ức của ông đấy." Tần Hoài nhắc nhở.
"Tôi biết." La Quân thiếu kiên nhẫn nói, "Tôi có mắc bệnh mất trí nhớ thật đâu, không đến mức cậu vừa đọc cho nghe lúc nãy giờ đã quên."
"Đằng nào sớm muộn gì cậu chả xem, có cản cũng không được, thà xem sớm một chút, để tôi còn sớm được ăn đồ ngon."
Thích uống Trần Bì Trà thì cứ nói thẳng, không cần phải tìm nhiều cớ thế đâu.
Tần Hoài đưa La Quân về rồi quay lại nhà ăn, đi trên đường thuận tay gửi một tin nhắn WeChat cho Trần Huệ Hồng.
Tần Hoài: Hồng tỷ, dạo này chị có muốn hoàn thành Nhiệm Vụ Phụ nào không, có thể giao cho em một cái được không?
Trần Huệ Hồng: Giao.
Trần Huệ Hồng: Trần Huệ Hồng giao cho Tần Hoài một Nhiệm Vụ Phụ.
Trần Huệ Hồng: Có chưa?
Tần Hoài: Chưa QAO
Tần Hoài: Hồng tỷ, chị có thể đổi cách hỏi Tuệ Tuệ giúp em được không?
Trần Huệ Hồng tuy không hiểu gì, nhưng vẫn làm theo.
Buổi trưa lúc đón Trần Tuệ Tuệ tan học, chị hỏi con bé có muốn phối hợp giao Nhiệm Vụ Phụ cho Tần Hoài không, Trần Tuệ Tuệ tuy cũng chẳng hiểu gì, nhưng vẫn lặp lại một lần.
Không có gì xảy ra cả.
Quả là hai mẹ con làm cảm động trời đất.
Tần Hoài vừa tiếc nuối vì chỉ có thể mặt dày đòi Nhiệm Vụ Phụ, vừa đau đầu vì căn bản không tìm thấy hướng dẫn làm Diện Quả Nhi.
Quá cao cấp, không hề có hướng dẫn.
Tần Hoài lại về lật kỹ Điểm Tâm Đại Toàn một lần nữa, cũng chẳng thấy đâu.
Hết cách, Tần Hoài đành phải cầu cứu Trịnh Đạt.
Còn về việc tại sao không nhờ Trịnh Tư Nguyên giúp, là vì Trịnh Đạt tự dâng mỡ đến miệng mèo. Buổi chiều là thời gian học online cố định của Tần Hoài, từ khi độ lửa lên đến cấp trung, niềm đam mê hầm canh của hắn càng trở nên mãnh liệt hơn.
Hơn nữa hắn cũng đã nhận ra sự thật là kỹ năng dùng dao của mình quả thực rất tệ, và trong thời gian tới hắn cũng chưa có ý định khổ luyện nó, nên đã giao toàn quyền xử lý nguyên liệu cho hai đầu bếp món mặn khác trong quán.
Tuy hai đầu bếp xào nấu trong quán tay nghề chỉ ở mức bình thường, nhưng dùng dao chắc chắn giỏi hơn Tần Hoài, có họ phụ trách sơ chế nguyên liệu, Tần Hoài có thể chuyên tâm rèn luyện độ lửa, việc hầm canh cuối cùng cũng đi vào quỹ đạo, sẽ không còn xảy ra những pha lật xe thảm họa như việc phải ra chuồng vịt ngồi uống canh nữa.
Dạo này Âu Dương được uống canh vui ra mặt, nhìn bằng mắt thường cũng thấy béo tròn ra hẳn.
Còn Trịnh Đạt, chính là lúc Tần Hoài đang vớt bọt cho nồi nước dùng, vừa làm vừa mải mê nói chuyện với Hoàng Thắng Lợi về kinh nghiệm hầm canh dạo gần đây, đã mạnh mẽ lọt vào khung hình.
Trịnh Đạt đến Hoàng Ký Tửu Lâu tìm sư huynh tán gẫu.
Nhìn là biết ông ấy đang rất rảnh rỗi.
Sư huynh không thèm đoái hoài, thế là ông ấy quay sang bắt chuyện với Tần Hoài qua video.
"Tiểu Tần, tay nghề hầm canh của cháu có tiến bộ lớn đấy!" Trịnh Đạt nhìn qua màu nước canh trong video một chút rồi lên tiếng khen ngợi.
"Đều là nhờ Hoàng sư phụ dạy dỗ tốt ạ." Tần Hoài khiêm tốn cười, thấy Trịnh Đạt trông có vẻ rất rảnh rỗi, liền hỏi: "Trịnh sư phụ, cháu có một vấn đề muốn thỉnh giáo chú."
LVQ8371