Theo thời gian, phần nhân trong chảo được xào đến trạng thái hoàn hảo nhất, màu sắc vừa vặn, mùi thơm nức mũi, lửa cũng cực kỳ chuẩn xác, không quá mỡ cũng chắng hề khô, hoàn mỹ đến mức gần như có thể chụp ngay một bức ảnh để đưa vào sách giáo khoa.
Tất cả những điều trên đều chỉ là trí tưởng tượng của Tần Hoài về nội dung buổi dạy học này, cũng chính là những gì hắn đã mơ thấy vào đêm qua.
Còn quá trình dạy học thực tế lại là——
Tần Hoài vung vẩy chiếc xẻng xào, cảm thấy khoảnh khắc tay mình chạm vào xẻng dường như đã bị dính "debuff" (hiệu ứng bất lợi).
Cái tay này chẳng chịu nghe lời cho lắm.
Phần nhân trong chảo lại càng không nghe lời.
Lớp mỡ tươm ra cũng bướng bỉnh không kém.
Này cái đống thịt băm, cà rốt nhuyễn, măng xắt hạt lựu với nấm hương kia bị làm sao vậy? Sao mấy cưng lại có suy nghĩ riêng thế hả? Sao mấy cưng không chịu lật đảo nhịp nhàng theo sự chỉ huy của xẻng xào?
Nhất là mi đó cà rốt nhuyễn, mi rảnh rỗi sinh nông nổi tách khỏi đội hình chính làm gì, hòa quyện vào với thịt băm đi chứ!
Xét về kết quả thì nhân cũng đã chín.
Nhưng thứ Tần Hoài cần không chỉ là chín.
Thứ hắn muốn là loại nhân hoàn mỹ tỏa ra ánh sáng chói lóa như món Cơm Chiên Trứng Hoàng Kim của Tiểu Đương Gia trong giấc mơ kia kìa.
Đáng tiếc là, kỹ năng hỏa hầu cấp trung thì định sẵn là chẳng thể nào làm ra được Cơm Chiên Trứng Hoàng Kim rồi.
Và tất nhiên cũng không xào ra được thứ nhân hoàn mỹ.
Trần An và An Du Du đều trố mắt đứng nhìn, hoàn toàn không nhìn ra được tầng ý nghĩa sâu xa và tinh túy trong cách xào nhân của Tần Hoài.
Đây chẳng phải là... đổ nhân bánh bao vào chảo xào xào lên thôi sao?
Trần An và An Du Du đưa mắt nhìn nhau, cảm thấy có lẽ là do thiên phú của mình chưa đủ.
Trịnh Tư Nguyên âm thầm ngoảnh mặt đi không thèm nhìn cái chảo nữa, dù cậu thừa biết trình độ hỏa hầu của Tần Hoài, cũng biết đây là do Tần Hoài đang phát huy đúng năng lực bình thường của mình.
Suy cho cùng thì cái gọi là hỏa hầu này, nếu chấm trên thang điểm 10, ninh nước dùng chỉ yêu cầu khoảng 5 đến 6 điểm, còn xào thì lại cần tới 8, 9, thậm chí là 10 điểm.
Xào là cách thể hiện trình độ hỏa hầu một cách đơn giản nhất, toàn diện nhất và không có cách nào che giấu được. Màn thể hiện này của Tần Hoài quả thực đã phơi bày rất "toàn diện".
Một mẻ nhân bánh bao bình thường đến mức không thể bình thường hơn đã được xào xong.
Tần Hoài nhìn sang Trịnh Tư Nguyên, ánh mắt cầu cứu.
Trịnh Tư Nguyên: Hết cứu.
Tần Hoài: Cứu với, bên cạnh còn có người đang nhìn kìa.
Tần Hoài: Cứu cứu cứu cứu cứu!
Trịnh Tư Nguyên lên tiếng: "Có phải sáng nay lúc nhào bột anh bị trẹo tay rồi không?”
Tần Hoài: "... Hình như hơi trẹo một chút."
"Trẹo tay thì không hợp cầm xẻng xào đâu, lát nữa anh phụ trách nhào bột, luyện thủ pháp là được rồi. Chảo nhân này... lát nữa để dành gói bánh bao đi, tôi đã nắm được đại khái ý tưởng và cách xào rồi, để tôi làm mẫu lại cho anh xem." Trịnh Tư Nguyên cầm lấy chiếc xẻng xào.
An Du Du và Trần An lại đưa mắt nhìn nhau, sự hoang mang trong ánh mắt lại càng nhiều thêm.
An Du Du: Tiểu Tần sư phụ bị đau tay từ lúc nào vậy?
Trần An: Tại sao trẹo tay không cầm được xẻng xào nhưng lại nhào bột được? Nhào bột chăng phải càng tốn sức tay hơn sao?
Cả hai đều không hiểu, nhưng đều rất lanh lợi chọn cách ngậm miệng không hỏi, tiếp tục quan sát.
Nguyên liệu đã chuẩn bị vẫn còn khá nhiều, Trịnh Tư Nguyên lấy ra non nửa lượng nguyên liệu, trút vào chảo.
Lật xóc chảo xào nhanh trên lửa lớn.
Một pha xóc chảo cực kỳ đẹp mắt.
Tần Hoài giật mình, ghê thật, Trịnh Tư Nguyên mà cũng biết xóc chảo cơ đấy.
Mấy người xuất thân từ trường lớp bài bản sao cái gì cũng học vậy, cậu chẳng phải là đầu bếp bạch án sao?
"Nhân của bánh bao Ngũ Đinh thực ra không cần phải xào riêng, chỉ cần chọn loại thịt phù hợp, tỷ lệ nạc mỡ vừa phải là được."
"Xào đúng cách sẽ không làm ảnh hưởng đến mùi vị của nhân bánh bao, thậm chí còn giúp thêu hoa trên gấm. Nhưng nếu kỹ năng hỏa hầu chưa tới, xào ra thứ nhân như lúc nãy Tiểu Tần sư phụ vì đau tay mà làm hỏng, thì ngược lại sẽ thành vẽ rắn thêm chân, thà rằng cứ trực tiếp ninh nhừ còn hơn."
"Bản chất của việc xào nhân là để kiểm soát lượng mỡ. Để giữ được tạo hình thì bột làm Diện Quả Nhi sẽ hơi cứng một chút, nếu nhồi nhân bánh bao vào Diện Quả Nhi, chỉ cần sơ sẩy một chút thôi là trong quá trình hấp mỡ sẽ tươm ra, phá hỏng hoàn toàn tạo hình của món điểm tâm. Hơn nữa thời gian hấp bánh bao rất lâu, Diện Quả Nhi mà hấp quá lâu sẽ làm hỏng kết cấu của lớp vỏ bột."
"Tôi đoán lý do công thức này yêu cầu xào nhân trước rồi mới ninh, một là để kiểm soát lượng mỡ, nhân sau khi xào sẽ thơm hơn, hai là để rút ngắn thời gian hấp bánh."
"Nhưng muốn kiểm soát mỡ thật chuẩn xác thì đòi hỏi kỹ năng hỏa hầu của đầu bếp phải cực kỳ cao. Về cơ bản, chỉ có những đầu bếp hồng án chuyên nghiệp và xuất sắc mới đạt được trình độ này, còn hỏa hầu của đầu bếp bạch án rất khó chạm tới cảnh giới đó."
"Một cách làm đầy sáng tạo như vậy, vị sư phụ bạch án tạo ra công thức này quả thực... vô cùng tự tin vào kỹ năng hỏa hầu của bản thân." Nói xong, Trịnh Tư Nguyên còn liếc nhìn Tần Hoài một cái.
An Du Du và Trần An cái hiểu cái không gật gật đầu, thầm cảm thán làm điểm tâm quả nhiên là một môn nghệ thuật vô cùng thâm sâu.
Trong lúc Trịnh Tư Nguyên giải thích, phần nhân trong chảo đã tỏa ra mùi thơm phức.
LVQ8371