"Lúc tôi đến La tiên sinh đang sắp xếp lại đống tiêu bản bướm của ông ấy, vốn định giúp một tay nhưng ông ấy không cho người ngoài đụng vào, nên tôi đứng ngoài phòng trưng bày ăn hết Quả Nhi luôn.”
Tần Hoài thuận miệng hỏi: "Ông ấy mới mua một lô tiêu bản mới à?"
"Chắc là đổi rồi." Khuất Tĩnh nói: "Tôi nhớ trước kia trong phòng trưng bày toàn là tiêu bản bướm màu vàng, bây giờ thì chẳng thấy một con bướm vàng nào nữa, chắc là đổi lô khác rồi."
Vốn dĩ hắn định cố bắt chuyện để moi móc thông tin từ Khuất Tĩnh, nhưng giờ hắn chẳng còn quan tâm đến Khuất Tĩnh nữa, hắn lại hơi muốn quan tâm đến La Quân.
"Trước đó đều là màu vàng sao?" Tần Hoài vô cùng kinh ngạc.
Tần Hoài vừa mới xem qua phòng trưng bày tiêu bản bướm nhà La Quân, chẳng có lấy một con bướm màu vàng nào, hắn còn tưởng La Quân không thích bướm vàng cơ đấy.
Khuất Tĩnh gật đầu: "Ít nhất là ba tháng trước vẫn thế, lần đó tôi đến nhà khám sức khỏe cho La tiên sinh, ông ấy đang lau kệ trong phòng trưng bày. Tôi đứng ở cửa đợi một lúc, nhìn lướt qua mấy con bướm bên trong, đập vào mắt toàn là màu vàng."
Lời này của Khuất Tĩnh khiến hắn càng giật mình hơn, La Quân mà lại tự mình lau kệ cơ á.
Ông ấy là cái loại người làm rơi 100 tệ cũng lười cúi xuống nhặt cơ mà.
"À đúng rồi, còn một chuyện nữa." Khuất Tĩnh đột nhiên nhớ ra, "Khoản quyên góp đầu tiên của La tiên sinh đã được viện trưởng Tần dùng hết rồi, những đứa trẻ cần chữa trị đều đang được tiến hành điều trị, những đứa trẻ cần học trường chuyên biệt cũng đã vào học rồi."
"Vừa nãy tôi hỏi La tiên sinh khi nào thì đến cô nhi viện kiểm tra, ông ấy bảo cậu là người thừa kế di sản của ông ấy, nên để Tần Hoài cậu thay ông ấy kiểm tra xem bọn trẻ có thực sự nhận được sự điều trị và giáo dục hay không." Khuất Tĩnh nhìn Tần Hoài: "Cậu xem lúc nào thì có thể..."
"Lúc nào cũng được." Tần Hoài đáp.
Chuyện này La Quân từng nói với hắn, La Quân chẳng quan tâm đến số tiền này, đồng thời cũng lười vác xác đến cô nhi viện một chuyến, vì cô nhi viện thực sự quá xa.
Nhưng La Quân một mực cho rằng cô nhi viện có thể là một bước đột phá lớn để tìm hiểu bí mật của Khuất Tĩnh, bảo hắn đừng bỏ qua manh mối cô nhi viện này. Ông ấy cứ khăng khăng tiền đã quyên góp thì phải kiểm tra đối chiếu sổ sách, xem có bị biển thủ tham ô hay không. Báo hại viện trưởng Tần lúc nào cũng trong trạng thái căng thẳng cao độ, nhắn tin WeChat mấy lần hỏi khi nào La Quân có thể quang lâm cô nhi viện tiện thể kiểm tra sổ sách luôn.
Suy cho cùng, chỉ khi kiểm tra sổ sách xác nhận tiền từ thiện đã được dùng đúng mục đích, viện trưởng Tần mới dễ bề mở miệng xin khoản thứ hai.
Khó khăn lắm mới vớ được một nhà hảo tâm lắm tiền nhiều của, viện trưởng Tần sắp sốt ruột chết đi được.
Tần Hoài cảm thấy cũng nên đến cô nhi viện một chuyến.
Đã một thời gian kể từ lần làm bánh bao trước, bọn trẻ chắc đang gào khóc đòi ăn rồi. Vừa hay hắn cũng đang cần gấp một nhóm thực khách không kén ăn để luyện làm Quả Nhi, chọn luôn đám nhóc này đi!
Tần Hoài sẽ xào nhân!
"Chọn ngày không bằng đụng ngày, tôi thấy chốt luôn ngày mai đi!" Tần Hoài nói.
Khuất Tĩnh: ? Đột ngột thế sao?
"Sáng mai tôi sẽ tan làm sớm, mượn xe Hồng tỷ lái đến cô nhi viện. Lát nữa tôi sẽ gửi cho cô một danh sách, Khuất Tĩnh, cô chuyển danh sách đó cho viện trưởng Tần bảo mẹ đi mua nguyên liệu nhé. Chiều tôi sẽ đến kiểm tra sổ sách, tiện thể làm chút Quả Nhi luôn."
Xe của La Quân quá phô trương, hắn cảm thấy đi cô nhi viện làm tình nguyện thì vẫn nên mượn chiếc Bentley của Trần Huệ Hồng là hợp lý hơn.
Khuất Tĩnh bị tốc độ hành động đáng kinh ngạc của hắn làm cho sửng sốt một hồi lâu, sau đó mới gật gật đầu: "Được, tôi sẽ nói với viện trưởng."
Sau đó lại bồi thêm một câu: "Tần Hoài... Cậu làm việc lúc nào cũng... năng suất thế này à?"
"Cũng bình thường thôi." Tần Hoài cảm thấy buôn dưa lê thế là đủ rồi, đến lúc chính thức tan làm thôi: "Tiểu Trịnh sư phụ mới thật sự gọi là năng suất, tối nhắn tin một cái là sáng hôm sau bay đến ngay.”
"À đúng rồi, để tôi hỏi xem ngày mai Tiểu Trịnh sư phụ có muốn cùng đến cô nhi viện không."
Tần Hoài vừa đi về phía phòng thay đồ vừa nhắn tin cho Trịnh Tư Nguyên.
Tần Hoài: Chiều mai có một chuyến đi công tác, anh có muốn tham gia không? Nếu không thì ngày mai chúng ta tạm dừng học một ngày, anh cũng nghỉ ngơi một buổi chiều đi, mấy hôm nay vất vả rồi.
Trịnh Tư Nguyên đã về đến nhà, nghỉ ngơi một lúc và đang gọi video với bố ruột để nghiên cứu cách xào nhân: ?
Đi công tác?
Trịnh Tư Nguyên: Đi công tác ở đâu?
Tần Hoài: Cô nhi viện ở vùng ngoại ô, đi làm từ thiện, làm Quả Nhi.
Trịnh Tư Nguyên không ngờ Tần Hoài lại nhiệt tình làm từ thiện như vậy, trong lòng vô cùng khâm phục, lập tức đồng ý đi.
Trịnh Tư Nguyên: Đi chứ, để tôi xào nhân.
Tần Hoài: Không, ngày mai để tôi xào nhân! Tôi cảm thấy tôi làm được.
Ở đầu video bên kia, Trịnh Đạt nhận thấy con trai bắt đầu lơ đãng, vẻ mặt trở nên đăm chiêu, trông như muốn nói lại thôi, bèn ân cần lên tiếng: "Sao thế Tư Nguyên, có phải là có cô gái nào trong lòng rồi không? Kể bố nghe, bố dạy con cách cưa cẩm! Tranh thủ năm nay đính hôn, sang năm cưới, năm sau nữa hoặc cùng lắm là năm kìa cho bố bế cháu nội luôn!"
Trịnh Tư Nguyên càng cạn lời hơn: "Bố à, sao bố nói cái gì cũng lái sang chuyện xem mắt với kết hôn được vậy? Vừa nãy Tần Hoài nhắn tin rủ con ngày mai đến cô nhi viện làm tình nguyện, con đang bàn bạc cụ thể với cậu ấy."
LVQ8371