Bánh Bao Trịnh Đạt làm, là Bánh Bao mang bản sắc của Trịnh Đạt.
Còn cái Bánh Bao này của Tần Hoài, lại khiến Hoàng Thắng Lợi cảm thấy cực kỳ giống Bánh Bao của sư phụ.
Không thể nói là giống nhau như đúc, nhưng quả thật giống hơn đồ Trịnh Đạt làm.
Hơn nữa chẳng hiểu sao, càng ăn lại càng nhớ sư phụ, nhớ đến mức hốc mắt Hoàng Thắng Lợi cũng đỏ hoe.
"Sư phụ, mắt thầy bị hơi nước của Bánh Bao hun vào à? Sao trông hơi đỏ đỏ thế? Chắc là hết nóng rồi mà." Đổng Sĩ đúng là cái đồ chuyên gia phá bĩnh.
"Bụi bay vào mắt tao." Hoàng Thắng Lợi bực dọc nói, tiện tay cầm luôn cái Bánh Bao còn lại trên đĩa, "Còn lượn lờ trước mặt tao làm gì? Hôm nay Tiểu Tần mới đến ngày đầu chắc chắn còn chưa quen môi trường, mày thân với nó nhất, còn không mau ra bắt chuyện với nó đi."
"Đừng tưởng tao không biết, dạo trước bảo mày ngó xem Tiểu Tần nấu nước dùng thế nào rồi, kết quả là quá nửa thời gian mày toàn buôn dưa lê, tâm trí có để vào nồi nước dùng đâu."
Đổng Sĩ cười hì hì, bưng đĩa chuồn lẹ.
Hoàng Thắng Lợi nhét cái Bánh Bao kia cho Trịnh Tư Nguyên, Trịnh Tư Nguyên liền xua tay từ chối: "Sư bá, dạo này sáng nào cháu cũng ăn Bánh Bao Tửu Nhưỡng rồi."
Ngụ ý chính là ăn ngán rồi, mãi mới được về nhà nên muốn đổi vị chút.
"Bánh Bao này là bố cháu dạy Tiểu Tần à?” Hoàng Thắng Lợi hỏi.
Trịnh Tư Nguyên lắc đầu bảo không biết: "Chắc là không phải, nhưng bố cháu có thể đã chỉ điểm thêm. Tần Hoài đọc được công thức trong cuốn Điểm Tâm Đại Toàn rồi tự nghiên cứu làm ra đấy, cậu ấy còn từng chỉ điểm cho cháu cơ."
"Cậu ấy bảo cháu làm Bánh Bao Tửu Nhưỡng thì nhiệt độ là yếu tố quan trọng nhất. Cháu về làm thử theo lời cậu ấy, phát hiện ra nếu kiểm soát nhiệt độ chuẩn xác, Bánh Bao làm ra quả thực sẽ ngon hơn hẳn."
Hoàng Thắng Lợi lại được phen kinh ngạc.
Ông vừa nãy còn tưởng Bánh Bao Tửu Nhưỡng của Tần Hoài là do Trịnh Đạt và Trịnh Tư Nguyên chỉ dạy, không ngờ kịch bản lại quay ngoắt 180 độ, Tần Hoài mới là người chỉ điểm cho Trịnh Tư Nguyên.
Hoàng Thắng Lợi ngẫm nghĩ một lát: "Tư Nguyên, tối nay cháu về muộn chút nhé. Bác sẽ đích thân xuống bếp làm một bàn đồ ăn ngon, tẩy trần đón gió cho Tiểu Tần!”
"Cái eo của bác hai hôm nay không được khỏe cơ mà?"
"Chuyện nhỏ." Hoàng Thắng Lợi đấm đấm eo, "Không ảnh hưởng đến chuyện nấu nướng, vả lại cũng có nhiều nhặn gì đâu, chỉ làm một bàn thôi."
"Bác cũng phải cho Tiểu Tần thấy thực lực của Hoàng sư phụ cậu ấy chứ."
"Bác đâu phải loại đầu bếp nửa mùa như bố cháu, học nấu ăn mười mấy năm trời rồi lại bỏ đi buôn đâu."
Không phải chứ sư bá, sao tự dưng bác lại chuyển sang dìm hàng người khác thể?
Nhờ Bánh Bao Tửu Nhưỡng mà Tần Hoài có thể nói là một trận thành danh. Đám đầu bếp trong bếp sau không sót một ai, hễ ăn thử Bánh Bao Tửu Nhưỡng là đều khen nức nở, sau đó lại tràn trề mong đợi hỏi xem Tần Hoài có sẵn lòng tham gia làm bữa ăn cho nhân viên hay không.
Không phải đồ ăn người khác nấu dở, chủ yếu là do mọi người thèm Điểm Tâm. Ba năm rồi, đã ba năm trời mọi người không hề thấy bóng dáng món ăn án trắng nào xuất hiện trong thực đơn nhân viên.
Ngay cả con trai độc nhất của Hoàng Thắng Lợi, người thừa kế tương lai của Hoàng Ký Tửu Lâu, vị Thiếu Đông Gia Hoàng An Nghiêu - người bị Đổng Sĩ chê bai là làm marketing dở tệ - cũng cất công chạy tới ăn chiếc Bánh Bao Tửu Nhưỡng cuối cùng, và không ngớt lời khen ngợi.
Sau đó anh ta lại hỏi Tần Hoài có muốn làm cơm nhân viên không.
Tần Hoài cứ thế đánh mất chính mình giữa những lời tâng bốc lên tận mây xanh của mọi người.
Tần Hoài vốn định chân ướt chân ráo mới tới cũng chẳng có gì nhiều để làm, nên làm mẻ Bánh Bao Tửu Nhưỡng cho mọi người nếm thử tay nghề thôi. Kết quả mọi người lại ủng hộ, nhiệt tình và mong đợi đến vậy, Tần Hoài cảm thấy mình không thể phụ lòng mọi người. Đang lúc cao hứng, hắn tiện tay làm luôn Tam Đinh Bao và Ngũ Đinh Bao, còn nấu thêm hai nồi Trần Bì Trà to oạch.
Mọi người đều cực kỳ thức thời, không ai hé răng hỏi tại sao món Canh hạt sen Trần Bì Ngân Nhĩ lại được gọi là Trần Bì Trà.
Đừng hỏi, hỏi thì đấy là sự sáng tạo của Tần Hoài.
Trịnh Tư Nguyên xách chiếc ghế đẩu ngồi tít đằng xa, vừa cùng Hoàng Thắng Lợi uống trà cắn hạt dưa, vừa nhìn Tần Hoài hừng hực khí thế xông vào làm việc, cứ như thể đang nhìn thấy chính mình cách đây không lâu.
Quả nhiên mỗi người đều có một cách bị lừa phù hợp với bản thân.
"Không ngờ Tiểu Tần lại có tính cách này." Hoàng Thắng Lợi cười tít mắt nhìn đám đệ tử và con trai mình hợp sức lừa Tần Hoài làm Điểm Tâm, "Bác cứ tưởng Tiểu Tần là kiểu người điềm tĩnh, trầm ổn lắm cơ."
"Ai dè Tiểu Tần cũng y chang cháu, ngoài mặt nhìn thì rõ là trầm ổn, nhưng thực ra hễ được người ta khen một câu là vui đến mức lạc trôi luôn." Hoàng Thắng Lợi quay sang nhìn Trịnh Tư Nguyên.
Trịnh Tư Nguyên một mực từ chối thừa nhận mình cũng là kiểu người như thế.
Tần Hoài đâu có dễ dàng đánh mất bản thân chỉ vì mấy lời khen của đồng nghiệp chứ.
Tần Hoài chỉ tự PUA bản thân mỗi khi thấy khách hàng thất vọng mà thôi.
"Thật ra... Bình thường Tần Hoài không như vậy." Trịnh Tư Nguyên cảm thấy hắn phải giúp Tần Hoài nói vài câu, nếu không rất dễ liên lụy đến hình tượng của chính mình: "Lúc ở Vân Trung Thực Đường, hắn làm Điểm Tâm khá tùy hứng, muốn làm gì thì làm nấy, chủ yếu dựa theo khẩu vị của bạn bè và em gái hắn là chính."
LVQ8371