Thừa dịp nghỉ ngơi, Tần Hoài rúc vào một góc mở Bảng Trò Chơi lên kiểm tra nhiệm vụ.
2. [Hương Vị Ký Ức 2]: Khoảnh khắc Khuất Tĩnh cắn miếng Diện Quả Nhi mà Tần Lạc đặc biệt phần cho mình, đột nhiên có một cảm giác quen thuộc trào dâng trong lòng. Dường như rất nhiều năm về trước, trong những ký ức nhạt nhòa mà cô đã lãng quên từ lâu, cũng có một người luôn dành dụm những món Điểm Tâm ngon nhất để phần cho cô. Chỉ tiếc là Khuất Tĩnh không biết người đó là ai, cũng chẳng nhớ món Điểm Tâm ấy trông như thế nào, mùi vị ra sao, nhưng cái cảm giác được nâng niu như báu vật ấy vẫn luôn khắc sâu trong tim. Xin người chơi hãy giúp Khuất Tĩnh nhớ lại hương vị ký ức, để cô ấy thực sự tỉnh lại.
Phần thưởng nhiệm vụ: [Một đoạn mộng cảnh của Khuất Tĩnh] (Lựa chọn: Có/Không)
Nhiệm vụ đi thẳng vào vấn đề thật đấy.
Tần Hoài lướt thẳng xuống dưới để kiểm tra Thẻ Bài, phát hiện quả nhiên đã mở khóa được Thẻ Bài mới.
Họ tên: Khuất Tĩnh
Chủng tộc: Chưa rõ
Trạng thái: Hoàn toàn mất trí nhớ
Mộng cảnh: 0/1
Thế mà lại chỉ có một ký ức!
Tần Hoài hơi kinh ngạc, phải biết rằng Trần Huệ Hồng và La Quân đều có tới tận ba ký ức. Hơn nữa, dựa theo những phân tích của Tần Hoài về Nhiệm Vụ Phụ và mộng cảnh, thì hai thứ này vốn bổ trợ lẫn nhau.
Bánh Bao Hòe Hoa trong mộng của Trần Tuệ Tuệ chính là công thức trong ký ức của Trần Huệ Hồng, Nhiệm Vụ Phụ đầu tiên của La Quân là Trần Bì Trà, cũng chính là công thức trong ký ức của ông ấy.
Phân tích tiếp theo logic này, hướng đi để hoàn thành nhiệm vụ của trò chơi này đáng lẽ phải là tìm cách lấy được ký ức của mục tiêu nhiệm vụ trước, sau khi xem xong ký ức, mới dựa vào công thức nấu ăn thu được từ món ăn xuất hiện trong đó cùng với bối cảnh để hỗ trợ hoàn thành nhiệm vụ.
Sở dĩ Tần Hoài có thể đốt cháy giai đoạn hoàn thành Nhiệm Vụ Phụ của La Quân, hoàn toàn là do hắn xài hack, trao đổi trực tiếp với La Quân, thẳng thắn với nhau, không hiểu thì hỏi.
Cái kiểu chạy thẳng ra hỏi mục tiêu nhiệm vụ xem nhiệm vụ của ông phải hoàn thành thế nào, đặt trong game cũng được coi là lối chơi cực kỳ dị biệt rồi.
Nhưng nhiệm vụ của Khuất Tĩnh rõ ràng không thể bám theo logic này để hoàn thành được.
Cô chỉ có một đoạn ký ức, hơn nữa còn phải hoàn thành Nhiệm Vụ Phụ của cô trước thì mới lấy được đoạn ký ức này.
Tần Hoài lại không thể đốt cháy giai đoạn chạy đi hỏi thẳng, bởi vì hiện tại Khuất Tĩnh đang trong trạng thái hoàn toàn mất trí nhớ, cô có tin chuyện Tần Hoài bảo cô là Tinh Quái trong Sơn Hải Kinh hay không thì cứ khoan bàn tới đã, cho dù Khuất Tĩnh có tin, cô cũng chẳng có cách nào nói cho Tần Hoài biết hương vị trong ký ức của mình là gì.
Bây giờ cô đang mất trí nhớ hoàn toàn cơ mà.
Đó là còn chưa thèm nhắc đến độ trừu tượng của cái Nhiệm Vụ Phụ này...
Tần Hoài cảm thấy mình nợ Nhiệm Vụ Phụ của Trần Tuệ Tuệ và La Quân một lời xin lỗi, trên thế giới này đối tượng khó nhằn nhất không phải là trẻ con hay người già, mà là phụ nữ.
Điểm Tâm kiểu Trung có hằng hà sa số loại, ngay cả Trịnh Tư Nguyên cũng chẳng dám vỗ ngực xưng tên là mình biết làm hết. Gợi ý thì chẳng cho lấy một chữ, buông mỗi câu "hương vị ký ức", nhiệm vụ mông lung thế này thì hoàn thành kiểu gì???
Cái "hương vị ký ức" kia của La Quân dù sao cũng nói toẹt ra là phiên bản cấp thấp của Diện Quả Nhi, ít ra còn có phương hướng mà phấn đấu.
Cho dù Tần Hoài có to gan suy đoán món Điểm Tâm mang hương vị ký ức của Khuất Tĩnh thuộc khẩu vị cô thích ăn, kiểu như Niên Cao hay mấy món dẻo dẻo ngọt ngọt, thì số lượng Điểm Tâm đáp ứng đủ hai tiêu chí này cũng đếm không xuể.
Đợi đến lúc Tần Hoài học xong hết rồi làm cho Khuất Tĩnh thử từng món một, khéo La Quân đã đầu thai chuyển kiếp mất rồi.
Tần Hoài vắt óc suy nghĩ cả buổi sáng mà vẫn mù mịt phương hướng, đành phải chờ ăn cơm trưa xong lấy cớ hôm nay La Quân đau lưng lại thèm ăn Hoa Mô, tự mình mang sang cho ông, tiện thể nhắn WeChat hẹn Trần Huệ Hồng cùng đến nhà La Quân bàn bạc chỉ tiết.
Lúc Tần Hoài đến nhà La Quân, Trần Huệ Hồng đã ăn Tô Bính mà sáng nay La Quân sai Trương Thục Mai đi mua.
Trương Thục Mai lại bị đuổi khéo đi chỗ khác, Tần Hoài liếc nhìn đống Điểm Tâm trên bàn ăn, đúng là phong phú thật.
Tô Bính, Tiên Nhục Nguyệt Bính và Giải Xác Hoàng đã nguội ngắt, Định Thắng Cao, Vân Phiến Cao, Tùng Hoa Bính nhìn qua là biết hàng mua từ hôm qua ăn chưa hết, còn có Kẹo Vừng, Bánh Nhân Mứt Táo Hạt Thông và Bát Trân Cao khả năng cao là mua từ ba ngày trước (hai ngày nay không làm ba món này), cộng thêm hai túi hạt dưa, đậu phộng bị đống Điểm Tâm chèn ép vào góc bàn, cùng với một đĩa hoa quả Trương Thục Mai đã gọt sẵn bày ra đĩa trước khi rời đi.
Cái đội hình này, mở tiệc trà chiều luôn được rồi đấy.
Tần Hoài đặt túi Hoa Mô đặc biệt mang cho La Quân lên bàn, trong túi tổng cộng có 4 cái Hoa Mô, ba đóa hoa một con cá, toàn là trình độ tô sáp màu của học sinh mầm non, xấu xí nhưng đáng yêu, màu sắc rực rỡ ăn lại ngon.
Trịnh Tư Nguyên dạy Tần Hoài làm Hoa Mô là để huấn luyện kỹ năng tay cho Tần Hoài, nhưng đồng thời Trịnh Tư Nguyên cũng biết món Điểm Tâm mà Tần Hoài thực sự muốn luyện là Diện Quả Nhi, nên cũng tiện thể dạy luôn Tần Hoài cách trộn các loại nguyên liệu khác nhau vào bột để tạo màu cho bột.
LVQ8371