Chiều hôm qua xem video hướng dẫn lâu như vậy, Tần Hoài sâu sắc nhận ra phong cách nấu ăn của Giang Vệ Minh rất hay. Hễ có thói quen dạy người khác thì động tác sẽ vô thức chậm lại, chậm lại đồng nghĩa với việc tập trưng hơn, mà đã tập trưng thì sẽ không phạm sai lầm.
Tần Hoài cũng muốn thử áp dụng xem sao.
An Du Du do dự một chút, lí nhí hỏi: "Chỉ cần muốn là có thể học ạ?"
Đây là có món muốn học rồi sao?
"Em muốn học món gì?"
“Bánh bao Ngũ Đinh!” An Du Du không chút do dự đáp.
Tần Hoài hơi ngạc nhiên: "Vì sao?"
"Vì bánh bao Ngũ Đinh đắt ạ!" An Du Du đáp như đinh đóng cột, "Sáng nay em nghe Trần sư phụ nói đầu bếp làm đồ ăn sáng sẽ được trích phần trăm doanh thu, bánh bao Ngũ Đinh tận 35 tệ một cái, chiết khấu cao thì kiếm được nhiều tiền, em muốn học món nào kiếm được nhiều tiền ấy!"
Tần Hoài: ... Một lý do thật mộc mạc, rốt cuộc thì em mê tiền đến mức nào vậy, bố mẹ em...
Thôi được rồi, bố mẹ em cũng quá đáng thật, làm việc cật lực cả tháng trời mà cho có 200 tệ, mê tiền cũng là chuyện bình thường.
"Được." Tần Hoài gật đầu.
Lời này vừa thốt ra, Trần An và Trịnh Tư Nguyên đang lén nghe trộm ở bên cạnh đều sững sờ. Trần An kinh ngạc mở to hai mắt, vẻ mặt không thể tin nổi, trên mặt hằn rõ sự hối hận.
Phiên dịch nét mặt của cậu ta ra thì đại khái là: Vãi nồi, thế mà cũng được á, bánh bao Ngũ Đinh muốn học là học được luôn sao? Sếp ơi, em cũng muốn làm học việc!
"Nhưng em phải học ngược lại một chút, dạo gần đây tôi không có thời gian luyện nhào bột, cho nên em có thể phải bắt đầu học từ bước ninh nhân, xào nhân trước."
"Còn tôi thì cũng không biết dạy cho lắm. Tôi cứ làm từ từ, em đứng bên cạnh quan sát, không hiểu chỗ nào thì hỏi, phương pháp dạy học này chắc em hiểu sơ sơ rồi chứ?"
An Du Du gật đầu.
Trần An động lòng rồi.
Trần An cảm thấy nếu đã chậm mất một nhịp thì tuyệt đối không thể tụt lại nhịp thứ hai, tâm động không bằng hành động, cậu ta nhích luôn!
Trần An rón rén tiến lên, lấy hết dũng khí hỏi: "Tiểu Tần sư phụ, à không, sếp ơi, em có thể xin chuyển bộ phận được không?"
"Em muốn chuyển sang làm học việc!" Trần An trưng ra vẻ mặt vô cùng chân thành, "Em cũng muốn học làm bánh bao Ngũ Đinh!"
"Không cần chuyển bộ phận đâu, cậu cứ đứng bên cạnh xem là được. Nhưng hai người các cậu không được làm ảnh hưởng đến công việc hàng ngày đâu đấy, nhà bếp của chúng ta vốn đã nhiều việc rồi, mấy món như bánh bao bình thường, bánh màn thầu, xíu mại, quấy, hoành thánh, bánh bông lan, bánh bò đều trông cậy hết vào hai người đấy."
"Yên tâm đi Tiểu Tần sư phụ, hôm qua em vừa tìm được một căn phòng nhỏ cực kỳ gần đây, tiền thuê lại rẻ, phóng xe máy điện đến chưa tới một tiếng đồng hồ."
"Em có thể dậy sớm hơn một chút, 2 giờ 30 sáng đến trước làm cho xong việc."
Trần An: ?!
"Em cũng có thể đến sớm làm xong việc trước." Trần An lập tức bày tỏ thái độ.
Tần Hoài: "... Thật ra cũng không cần thiết đâu, hai người cứ đến quán theo giờ bình thường đi, các cậu đến sớm quá làm tôi trông như đi làm muộn lắm vậy."
Trịnh Tư Nguyên đã cạn lời không muốn nói gì thêm nữa.
Cậu thật sự không thể hiểu nổi thế giới của mấy người làm đồ ăn sáng này.
Trần An và An Du Du hừng hực khí thế quay lại làm việc, Tần Hoài tiếp tục làm điểm tâm. Trịnh Tư Nguyên cũng im lặng làm điểm tâm, nhưng cố nhịn được chừng mười phút, cậu rốt cuộc không nhịn nổi nữa, bèn hỏi:
"Sao anh lại dạy ninh nhân trước?"
Trịnh Tư Nguyên cực kỳ khó hiểu, làm gì có ai đi dạy người khác lại lôi điểm yếu của mình ra dạy trước chứ. Kỹ năng căn chỉnh lửa (hỏa hầu) của Tần Hoài đâu có đủ trình để dạy người ta.
"Thực ra hôm qua La tiên sinh có đưa cho tôi ba công thức, trong đó có một công thức tôi đoán cậu sẽ không thích lắm nên định tự mình luyện tập trước. Trọng tâm của công thức đó chính là xào nhân." Tần Hoài giải thích.
Trịnh Tư Nguyên nhíu mày, cậu cảm thấy Tần Hoài ít nhiều đang vu khống mình.
Làm gì có chuyện cậu lại không thích công thức nào đó chứ, cậu là một vị sư phụ làm điểm tâm cực kỳ cởi mở bao dung cơ mà.
Trịnh Tư Nguyên gặng hỏi, Tần Hoài liền kể.
Trịnh Tư Nguyên hít sâu một hơi.
Trịnh Tư Nguyên cảm thấy tuy mình rất bao dung, nhưng cái thế giới này dường như hơi điên rồ quá rồi.
Không đùa chứ, trên đời này làm sao có thể tồn tại loại Diện Quả Nhi với cái công thức như vậy???
Lại còn là công thức từ tận 60 năm trước nữa chứ!
Giới bạch án 60 năm trước rốt cuộc đã trải qua chuyện quái quỷ gì vậy?!
"Tôi đã nói rồi mà, có lẽ cậu sẽ không thích công thức này cho lắm, nên tôi mới định tự mình luyện." Tần Hoài an ủi Trịnh Tư Nguyên.
"Không." Trịnh Tư Nguyên lại hít sâu thêm một hơi, "Tôi rất hứng thú với công thức này, tôi muốn thử xem món Diện Quả Nhi làm ra sẽ trông như thế nào."
Cậu ngược lại muốn xem thử, cái thứ công thức trái với lời răn của tổ tông này rốt cuộc có thể làm ra được loại Diện Quả Nhi gì.
Thịt băm quyện cùng cà rốt nhuyễn, được đảo đều trong chảo cùng với măng xắt hạt lựu và nấm hương xắt nhỏ. Lớp mỡ tươm ra, bao phủ lấy những viên măng và nấm hương, nhìn từ xa màu sắc bóng bẩy trông cực kỳ đẹp mắt.
Chẳng nêm nếm thêm bất kỳ gia vị nào, ấy thế mà hương thơm lại vô cùng ngào ngạt. Mùi thơm nguyên bản của thịt lan tỏa trong không khí, thoang thoảng xen lẫn chút ngọt ngào của cà rốt.
LVQ8371