Viện trưởng Khuất nghe thấy động tĩnh liền vội vàng chạy ra đón, vừa thấy Tần Hoài đã nở nụ cười y hệt lúc đón tiếp La Quân lần trước, giọng điệu cũng trở nên nhiệt tình đạt dào.
"Tiểu Tần sư phụ, ngóng sao ngóng trăng, ngàn mong vạn đợi, cuối cùng cũng mong được cậu tới rồi!"
"Bảng kê chi tiết sổ sách đã làm xong từ sớm rồi, đều để trong văn phòng của tôi cả, hóa đơn chứng từ các thứ đều có đủ. Cậu uống trà không? Cậu muốn uống trà gì? Hồng trà, lục trà, trà ô long hay trà hoa cúc? Sức khỏe của La tiên sinh dạo này thế nào? Cụ nhà vẫn khỏe chứ? Chỗ tôi có mấy bức thư cảm ơn do tụi nhỏ viết, phiền cậu hôm nay về chuyển giúp cho La tiên sinh nhé, thực sự vô cùng cảm ơn sự tài trợ của La tiên sinh!"
"À đúng rồi, vị này là?" Sau một tràng hàn huyên trôi chảy, viện trưởng Khuất đưa mắt nhìn sang Trịnh Tư Nguyên, thấy bộ đồ Dior trên người cậu mà hai mắt sáng rực lên.
"Đây là Tiểu Trịnh sư phụ của quán ăn chúng tôi, nghe nói hôm nay tôi đến kiểm tra sổ sách tiện thể làm tình nguyện viên, anh ấy cũng muốn tới phụ một tay làm điểm tâm."
Nghe nói Trịnh Tư Nguyên đến làm tình nguyện viên, viện trưởng Khuất vội vàng nói: "Thật sự cảm ơn Tiểu Trịnh sư phụ quá, cô nhi viện chúng tôi rất cần những thanh niên nhiệt tình như cậu. Lần trước Tiểu Tần sư phụ làm bánh bao, đám trẻ trong viện ăn ròng rã suốt 5 ngày, đứa nào cũng thích mê, tôi chưa từng thấy tựi nhỏ ăn cơm tích cực đến thế bao giời”
"Hôm nay Tiểu Trịnh sư phụ có thể đến giúp thì tốt quá rồi, những món trong danh sách Tiểu Tần sư phụ gửi tôi đều đã mua đủ cả, đồ đạc đang để hết trong bếp. Tiểu Trịnh sư phụ muốn vào văn phòng của tôi uống chén trà trước, hay là..."
"Để tôi xuống nhà ăn nhào bột vậy." Trịnh Tư Nguyên rất tự giác đáp, không muốn xen vào chuyện kiểm tra sổ sách.
Viện trưởng Khuất bảo một đứa bé lớn tuổi hơn và trông có vẻ lanh lợi dẫn Trịnh Tư Nguyên xuống bếp, còn mình thì đưa Tần Hoài vào văn phòng.
Đây là lần đầu tiên Tần Hoài đến văn phòng của viện trưởng Khuất, hắn cứ thế bước theo sau bà.
Văn phòng của viện trưởng Khuất nằm ở góc hành lang phía Nam tầng 1, hắt nắng nhưng lại bí gió, nói chung là trong phòng cứ thoang thoảng mùi ẩm mốc.
Căn phòng rất nhỏ, chỉ có một chiếc bàn và vài cái tủ sách, cộng thêm một đống đồ lặt vặt linh tinh nên trông khá chật chội. Trên bàn đặt hai tập hồ sơ và một chiếc găng tay len đủ màu đang đan dở, tập hồ sơ còn rất mới, đoán chừng chính là hóa đơn và sổ sách mà viện trưởng Khuất đã chuẩn bị sẵn.
Viện trưởng Khuất đưa tập hồ sơ cho Tần Hoài, còn mình thì ra ngoài pha trà.
Tần Hoài xem lướt qua một lượt.
Thực ra hắn không biết kiểm tra sổ sách, chỉ có thể đối chiếu sơ qua xem số tiền có bị chênh lệch hay không. Nhưng các khoản chi tiêu cho giáo dục và y tế của cô nhi viện đối với Tần Hoài mà nói thì lại đúng chuyên môn rồi. Tần Hoài lớn lên ở cô nhi viện từ nhỏ, chưa ăn thịt heo chẳng lẽ chưa từng thấy heo chạy sao, ngay cả mức học phí của trường chuyên biệt Tần Hoài cũng nắm được đại khái.
Sau khi đối chiếu từng khoản một, Tần Hoài cảm thấy sổ sách không có vấn đề gì cả, rất rõ ràng minh bạch.
"Tôi xem qua rồi, không có vấn đề gì đâu." Tần Hoài nói, "Bây giờ đang là giờ ngủ trưa và vui chơi của tụi nhỏ, để lát nữa tôi đi thăm các em ấy sau."
"Được." Viện trưởng Khuất cười tươi rói bưng trà lên, "Vậy khoản tiền tiếp theo..."
"Sổ sách đã không có vấn đề, chỉ cần tình hình của bọn trẻ cũng ổn thỏa, thì La tiên sinh đương nhiên sẽ chuyển khoản tiếp theo đúng hạn thôi." Tần Hoài đáp.
Viện trưởng Khuất lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, nụ cười càng thêm rạng rỡ: "Tiểu Tần sư phụ, cậu cũng đừng trách tôi nhé. Bao nhiêu năm nay tôi chưa từng nhận được khoản tiền quyên góp nào lớn đến vậy, đám trẻ ở cô nhi viện chúng tôi từ trước đến nay làm gì có tiền để tất cả đều được đi học ở trường chuyên biệt phù hợp cơ chứ, chứ đừng nói đến chuyện chữa bệnh. Cậu mãi chẳng chịu đến kiểm tra sổ sách làm tôi cứ lo nơm nớp, chỉ sợ vịt nấu chín rồi lại bay... à không, chỉ sợ khoản quyên góp tiếp theo xảy ra vấn đề gì."
Tần Hoài mỉm cười không đáp, uống hai ngựm trà nóng rồi đặt cốc xuống.
"Vậy tôi xuống bếp làm điểm tâm đây, số lượng hôm nay cũng khá nhiều. Viện trưởng Khuất, hay là cô cũng qua đó phụ một tay đi?"
"Đó là đương nhiên rồi, đâu thể để hai nhà hảo tâm như cậu và Tiểu Trịnh cắm cúi làm việc, còn người của cô nhi viện chúng tôi lại ngồi chơi xơi nước được. Những ai làm được việc đều đang ở dưới bếp cả rồi, lát nữa tôi sẽ gọi tụi nhỏ cùng sang gói bánh bao luôn. Để tôi đi cùng cậu."
Tần Hoài và viện trưởng Khuất cùng nhau đi về phía nhà bếp.
Trong bếp, Trịnh Tư Nguyên đã nhào xong mấy khối bột. Những người phụ bếp rảnh rỗi trong viện đều là mấy gương mặt quen thuộc từ lần trước, tay nghề nấu nướng không quá xuất sắc nhưng kỹ năng dùng dao lại chẳng tồi, tất cả đều được Trịnh Tư Nguyên phân công đi thái rau phụ việc, khắp nơi vang lên tiếng băm thịt, thái rau lộc cộc.
Tất cả mọi người đều tất bật làm việc, thoạt nhìn cứ như đang chuẩn bị cỗ bàn ở dưới quê vậy.
Trong bếp của cô nhi viện cũng có loại bếp lò và chảo lớn kiểu nông thôn, hôm nay Tần Hoài định thử thách bản thân một phen, dùng chảo lớn để xào nhân.
Đương nhiên, phía Tần Hoài cũng có phương án B. Tần Hoài đã nhờ viện trưởng Khuất chuẩn bị kha khá nguyên liệu làm bánh bao nhân thịt bắp cải, đến chiều sẽ gọi đám trẻ trong viện tới cùng gói bánh bao để phòng hờ sự cố.
Xào nhân, quan trọng nhất là phải đợi chảo nóng mới cho thịt vào, xào nhanh trên lửa lớn.
LVQ8371