"Buổi chiều anh mà muốn ăn thì cứ gọi em một tiếng nhé, món này để nguội là mất ngon, phải cho vào lồng hấp làm nóng lại ba phút mới được."
Liễu Đào nhìn thấy gói kẹo mạch nha trên bàn.
"Hôm nay người bán kẹo lại đến gõ cửa à?" Liễu Đào có chút ngạc nhiên.
"Gõ cửa rồi." La Quân đặt tờ báo xuống, "Lần trước em bảo không gặp được ông ấy còn gì? Hôm nay ông ấy gõ cửa nên anh tiện tay mua luôn một gói, người đâu mà nói chuyện cứ lúng búng, nghe chẳng hiểu chữ nào."
"Giọng địa phương của ông ấy hơi nặng mà." Liễu Đào mỉm cười, bưng đĩa bánh đến trước mặt La Quân, còn mình thì mở lớp giấy dầu bọc ngoài lấy một miếng kẹo mạch nha ăn thử.
La Quân chọn chuẩn xác cái Diện Quả Nhi hình quả táo xấu xí nhất, cũng là cái duy nhất do chính tay Liễu Đào quét màu giữa một đĩa bánh tuyệt đẹp. Cái bánh trông như bị ném vào thùng thuốc nhuộm mà nhuộm hỏng vậy, ông dứt khoát cắn một miếng.
"Cái đó là..." Liễu Đào định cản lại, nhưng đã không kịp nữa rồi.
"Là sao?" La Quân biết rõ nhưng vẫn cố tình hỏi, "Là một quả táo xấu xí à?"
Liễu Đào ngại không dám nhận quả táo này là do mình quét màu, đành nói dối: "Là do Giang sư phụ làm hỏng, một món điểm tâm bị lỗi. Nhưng bột mì trắng đắt tiền, thịt cũng đắt, em thấy chỉ hơi xấu một chút cũng chẳng sao, vốn định mang về để em tự ăn."
"Làm điểm tâm mà cũng để xảy ra sai sót, xem ra lần sau phải trừ bớt tiền lương của Giang sư phụ rồi."
"Không phải đâu, không phải thế... là... là sự cố thôi. Chắc tại em cứ làm phiền Giang sư phụ nên ông ấy mới lỡ tay." Liễu Đào vội vàng biện minh, sợ vì mình đổ vạ mà Giang Vệ Minh bị trừ tiền.
"Nhưng anh lại thấy cái này trông cũng đẹp mắt đấy chứ." La Quân cắn thêm một miếng nữa, "Hương vị cũng không tệ, mấy quả táo kia cứ giống nhau y đúc mới là nhàm chán, cái này trông cá tính hơn nhiều."
Mắt Liễu Đào bỗng sáng rực lên.
"Bá Ngôn, anh thật sự thấy quả táo này đẹp sao?" Liễu Đào cúi đầu, có phần ngượng ngùng, "Thực ra cái này là do... em quét màu đấy, tại nó xấu quá nên em không dám nói với anh."
La Quân bật cười: "Anh có bị ngốc đâu, đương nhiên là anh nhìn ra rồi."
"Lần sau làm loại nhân này thì không cần nặn tạo hình nữa đâu, cứ trực tiếp làm bánh bao là được rồi. Cà rốt băm nhuyễn, nhân thịt, nấm hương xắt nhỏ trộn với măng xắt hạt lựu, đây chẳng phải là nhân bánh bao sao?”
La Quân ăn nốt miếng bánh bao cuối cùng: "Anh rất thích loại nhân này."
Ợ.
Tần Hoài âm thầm ợ một cái.
Chỗ "cẩu lương" này hắn cũng rất thích.
Sau khi Tần Hoài thoát khỏi đoạn ký ức, người đầu tiên hắn nhìn thấy chính là La Quân đang ngồi trên ghế sofa xem TYV.
Ồ, lại cái tư thế quen thuộc này.
La Quân liếc nhìn Tần Hoài: "Xem xong rồi à? Món gì đấy?"
Tần Hoài mở bảng điều khiển của trò chơi lên, kiểm tra bộ sưu tập.
Ký ức: 2/3
Công thức nấu ăn: Trần Bì Trà, Diện Quả Nhi Hình Quả Táo (Bấm vào để xem chỉ tiết)
Nhấn vào Diện Quả Nhi Hình Quả Táo.
【Diện Quả Nhi Hình Quả Táo Cấp B】
Người chế tác: Giang Vệ Minh
Chi tiết món ăn: Tác phẩm sáng tạo thời trẻ của Giang Vệ Minh, một vị danh đầu bếp đã nghỉ hưu ở đất Thục. Để thỏa mãn khẩu vị khó chiều của "kim chủ ba ba" đang nuôi sống mình, Giang Vệ Minh đã đưa ra một quyết định có lỗi với tổ tông, đó là nhét nhân bánh bao vào trong Diện Quả Nhi, tạo ra một món Diện Quả Nhi theo kiểu "treo đầu dê bán thịt chó". Tuy nhiên hương vị lại ngon đến bất ngờ. Sau khi ăn món này, người chơi có một tỷ lệ nhất định sẽ nếm được hương vị của tình yêu. (Kỹ thuật quét màu càng tệ, màu sắc lên càng không đều thì tỷ lệ xuất hiện càng cao).
Số lần có thể chế tác trong ngày: (0/520)
Tần Hoài thực sự cạn lời với mấy món ăn ngập mùi "cẩu lương" của La Quân rồi.
Cái số lần chế tác này, một món thì 1314, món thì 520, sao đây, định mượn hệ thống trò chơi của hắn để tỏ tình hay gì?
Có vợ rồi thì được muốn làm gì thì làm thế à?
Ai rồi mà chẳng có vợ chứ!
Tần Hoài mặt không cảm xúc đọc chỉ tiết món ăn cho La Quân nghe, La Quân rất bình thản nghe xong, rút điện thoại ra chuyển khoản cho Tần Hoài 10 vạn tệ.
"Như lần trước, vẽ thêm mười bức nữa." La Quân nói xong, do dự cỡ hai giây, lại chuyển thêm 5 vạn tệ.
"Vẽ mười lăm bức đi, lúc tôi đọc báo bên ngoài chắc chắn cậu đã lén vào trong xem rồi." Rất rõ ràng, La Quân biết tỏng phải có cốt truyện như thế nào thì mới mở khóa được món Diện Quả Nhi Hình Quả Táo.
Tần Hoài đúng là phải nhìn La Quân bằng con mắt khác rồi.
Mấy chuyện thế này người bình thường mà bị người khác xem hết từ đầu đến cuối thì chắc chắn sẽ xấu hổ đến mức "chết lâm sàng", chỉ hận không thể tự đào hố chôn mình rồi xây luôn một căn nhà lên trên. Thế mà La Quân vẫn có thể bình tĩnh chắt lọc ra những thông tin mấu chốt để đặt hàng vẽ tranh, quả không hổ danh là Tất Phương đã lăn lộn chốn nhân gian ròng rã 92 năm.
Tần Hoài đi tìm Băng Băng Tử để đặt hàng, trước tiên chuyển 8 nghìn tệ tiền cọc, sau đó gửi tin nhắn thoại mô tả lại khung cảnh, vừa nói vừa tự đi vào bếp tìm trái cây, gọt hẳn cho mình một đĩa to.
Phải công nhận trái cây Trương Thục Mai mua đều rất ngon và ngọt, thảo nào Trần Huệ Hồng cứ thích sang nhà La Quân ăn chực.
Bên Băng Băng Tử nhận tiền xong một lúc lâu sau vẫn không thấy hồi âm, đợi đến khi Tần Hoài ăn hết nửa đĩa trái cây thì cô nàng mới nhắn lại.
Băng Băng Tử: Yêu cầu của sếp em đã nhận đủ. Vì tạo hình nhân vật có chút thay đổi nên chắc phải sáng mai em mới gửi bản phác thảo cho sếp được.
LVQ8371