Vương Tuấn trên tay vẫn cầm Tứ Hi Giảo, trịnh trọng gật đầu: "Đại sư huynh anh cứ yên tâm, có em ở đây chắc chắn sẽ không để Tần Hoài bị mệt đâu.”
Hoàng Gia trao cho Vương Tuấn một ánh mắt tán thưởng, sau đó đi về phía Tần Hoài: "Tần Hoài, vừa rồi chúng tôi đã bàn bạc một chút, hôm nay là ngày đầu tiên cậu chính thức... coi như là đi làm đi, chủ yếu là để làm quen và thích nghi, bữa ăn của nhân viên tạm thời cậu không cần phụ trách đâu, kẻo lại mệt quá."
Tần Hoài ngẩn người, đáp: "Chắc là không mệt đâu, chỉ là làm thêm một chút thôi..."
"Bữa trưa cậu khoan hẵng làm, đợi đến chiều xem tình hình thế nào rồi hẵng quyết định có làm bữa tối hay không." Hoàng Gia ngắt lời Tần Hoài.
Tần Hoài gật đầu: "Vâng."
Sau đó tiếp tục làm việc.
Phía Vương Tuấn rất nhanh đã chọn xong người, sang phụ giúp Tần Hoài. Bất kể là băm nhân hay sơ chế nguyên liệu, gói bánh bao hay gói sủi cảo, ép khuôn hay tạo hình, mấy người Vương Tuấn đều giành làm hết, ngay cả việc trộn nhân mà Tần Hoài cho rằng không thể mượn tay người khác thì hắn cũng chỉ cần căn chỉnh tỷ lệ đại khái, phần còn lại đều có thể giao cho người khác lo.
Nói một câu hơi thiếu tiền đồ, thì đây là lần đầu tiên Tần Hoài làm Điểm Tâm mà có cảm giác như mình đang làm Hoàng Thượng vậy.
Chỉ thiếu mỗi hai tên tiểu hầu xoa bóp, một đứa bóp vai trái, một đứa bóp vai phải nữa thôi.
Tần Hoài cảm thấy mình chỉ cần cầm bút phê tấu chương, mọi việc còn lại đều có người hầu hạ tận nơi.
Dưới sự hợp lực của nhóm Vương Tuấn, Tần Hoài rất nhanh đã làm xong một mẻ lớn Điểm Tâm sơ chế.
Về phần tại sao lại là sơ chế, bởi vì phần lớn Điểm Tâm đều phải hấp hoặc nướng trực tiếp tại chỗ mới ngon. Căn bếp của Hoàng Ký Tửu Lâu đủ lớn, bếp lò đủ nhiều, số lượng xửng hấp dư dả, dung tích lò nướng cũng vô cùng sung túc.
Theo phán đoán của Tần Hoài, số Tứ Hỉ Giảo, Ngũ Đinh Bao, Viên Mộng Thiêu Bính, Giải Xác Hoàng và Bánh Bao Tửu Nhưỡng mà hắn đã làm đủ để bán từ trưa đến tận tối, nếu buổi tối đông khách thì chiều hắn sẽ bổ sung thêm một mẻ.
Đẳng cấp của Bánh Bao Tửu Nhưỡng vốn đã rành rành ở đó, có thêm buff thì như gấm thêm hoa, không có buff thì vẫn ngon lành như thường.
Trần Bì Trà thì không được, đẳng cấp của Trần Bì Trà quá thấp, quá đỗi bình dân, mất đi buff thì nó chỉ là một bát Canh Hạt Sen Ngân Nhĩ nhạt nhẽo bình thường. Do đó Tần Hoài đã nhấn mạnh đi nhấn mạnh lại rằng Trần Bì Trà mỗi ngày chỉ nấu chừng đó thôi, hắn không nói lý do, cũng chẳng ai hỏi, nếu có người thắc mắc thì cứ bảo đó là chiến lược marketing khan hiếm.
11 giờ trưa, Tứ Hi Giáo, Ngũ Đinh Bao, Bánh Bao Tửu Nhưỡng được đưa lên xửng hấp, Giải Xác Hoàng, Bánh Nướng được cho vào lò nướng. Tần Hoài căn bản không cần bận tâm đến chuyện lò nướng và xửng hấp nên cứ an tâm làm Lục Đậu Cao, thậm chí còn có nhã hứng để ý xem những người khác đang làm gì.
Các đầu bếp món mặn do Hoàng Gia cầm đầu đã bước vào giai đoạn chuẩn bị nguyên liệu cuối cùng, các loại thực phẩm đã qua sơ chế được xếp chồng lên nhau, nhiều đến mức trông hệt như căn bếp đang chuẩn bị cỗ bàn ở dưới quê vậy.
Phía Trịnh Tư Nguyên cũng có người phụ giúp, Tiên Nhục Nguyệt Bính đã được đưa vào lò nướng, bản thân anh ấy cũng không ngơi tay, đang mải miết làm Định Thắng Cao.
Tần Hoài liếc mắt nhìn đống Tiên Nhục Nguyệt Bính đang chờ được đưa vào lò nướng, nhẩm tính sơ qua số lượng, phát hiện số lượng Tiên Nhục Nguyệt Bính mà Trịnh Tư Nguyên làm bằng cả Ngũ Đinh Bao, Tứ Hỉ Giảo và Bánh Bao Tửu Nhưỡng của hắn cộng lại rồi nhân lên 1.5 lần, quả thực khiến hắn giật cả mình.
Thế này thì nhiều quá rồi, ai đang yên đang lành lại đến tửu lâu ăn bánh trung thu vào giữa trưa chứ.
Là một món chính, cũng đâu cần thiết phải chuẩn bị trước nhiều đến vậy chứ?
"Tuấn ca, bánh trung thu của Trịnh Tư Nguyên có phải làm hơi nhiều rồi không?" Tần Hoài nhỏ giọng hỏi.
Vương Tuấn liếc nhìn một cái: "Đâu có nhiều, so với trước đây còn giảm đi kha khá rồi đấy, chắc anh ấy cân nhắc đến việc có cậu ở đây, nhiều Điểm Tâm thế này thì khách sẽ không gọi nhiều Tiên Nhục Nguyệt Bính nữa."
Việc làm ăn của Hoàng Ký tốt đến thế sao? Hôm qua lúc mới đến hắn đâu có cảm thấy vậy.
11 giờ 10 phút, Hoàng Ký Tửu Lâu chính thức mở cửa đón khách.
Đương nhiên, những vị khách đến sớm đã yên vị từ lúc 11 giờ rồi, có điều phải đến 11 giờ 10 mới được gọi món mà thôi.
Mặc dù dạo này Hoàng sư phụ ít khi đi làm, giá cả của Hoàng Ký cũng chẳng hề giảm, nhưng danh tiếng vẫn rành rành ra đó, nên vẫn có không ít khách quen sẵn lòng đến ủng hộ.
Biết đâu nhỡ Hoàng Thắng Lợi đột nhiên muốn tạo bất ngờ cho mọi người mà đi làm thì sao.
Ông Tiền Trung Hằng, cựu kế toán của xưởng dệt bông đã đóng cửa từ lâu, hôm nay cũng đến ủng hộ.
Ông ấy không đến một mình mà dắt díu cả nhà theo, vợ, con trai, con dâu, cháu gái đều dẫn tới tuốt, một nhà năm người tề tựu đông đủ, đến đây để ăn uống tụ tập.
Con trai và con dâu của Tiền Trung Hằng thậm chí còn xin công ty nghỉ một tiếng, tan làm sớm để chạy tới đây.
Tiền Trung Hằng gọi phục vụ xin menu giấy, con trai ông thì thành thạo quét mã gọi món, vừa chọn món vừa cằn nhằn: "Bố à, chẳng phải lễ tết gì, sao bố cứ nằng nặc bắt con với Viện Viện xin nghỉ phép đến đây ăn cơm vậy, xin nghỉ một tiếng là bị trừ lương đấy. Con vừa hỏi phục vụ rồi, Hoàng sư phụ không đến, hôm nay chắc chắn lại không phải ông ấy đích thân xuống bếp, chẳng được ăn Tam Sáo Áp với Đầu Cá Mè Nấu Suông đâu."
Cô con dâu Mã Viện không nói gì, chỉ cúi đầu trả lời tin nhắn của sếp.
LVQ8371