Tần Hoài cảm thấy Tam Đinh Bao và Ngũ Đinh Bao chắc chắn là không có hy vọng rồi. Hai loại bánh bao này tuy ngon nhưng lại khá phổ biến ở vùng Hoài Dương, có rất nhiều hàng quán bán. Trừ phi tay nghề nấu nướng của Tần Hoài đã đạt đến mức xuất chúng bỏ xa tất cả, bằng không với mấy món điểm tâm kiểu "mỗi người một khẩu vị" thế này, muốn trở thành món ngon nhất trong lòng thực khách là vô cùng khó.
Nhưng mà nhiệm vụ chính tuyến thì không vội.
Mục tiêu công lược của phần thưởng nhiệm vụ này còn chưa xuất hiện cơ mà, đợi xuất hiện rồi hẵng hay.
Tần Hoài xem xong nhiệm vụ chính tuyến, đưa mắt nhìn sang La Quân lúc này đã thoải mái tựa lưng vào ghế sofa, bắt đầu vừa ăn trái cây vừa xem TV.
"Ông còn muốn rào trước với tôi điều gì không?" Tần Hoài hỏi.
"Không có." La Quân dán mắt vào bộ phim truyền hình, đến một ánh nhìn thừa thãi cũng lười dành cho Tần Hoài.
Tần Hoài liếc nhìn thử, hình như là bộ phim tiên hiệp mới ra mắt.
La Quân đúng là fan ruột của thể loại này.
"Vậy tôi... xem ký ức đây." Tần Hoài nói.
"Xem đi, tôi có thể cản cậu không cho xem hay gì?"
Mặc kệ cái giọng điệu mủa mai của La Quân, Tần Hoài nhấn vào [Một đoạn ký ức của La Quân] .
Chọn Có.
Đang tải ký ức ——
"Bá Ngôn, hôm nay Giang sư phụ làm món Diện Quả Nhi mà anh thích ăn này, mỗi loại em đều mua mấy cái."
"Sao dạo này em cứ gọi anh bằng cái tên này mãi thế?"
"Thì tại trước kia em đâu biết tên tự của anh là Bá Ngôn. Em thấy gọi tên tự nghe thân thiết hơn, sao trước đây anh chưa từng nói với em?”
"Chỉ là lúc về nước đặt bừa thôi, phiền phức lắm."
"Không phiền đâu, nghe hay lắm mà."
Tần Hoài vừa bước vào ký ức, đã nhìn thấy khuôn mặt tươi cười của Liễu Đào.
Lúc này Liễu Đào rõ ràng đã lớn hơn vài tuổi so với hồi còn đi hát. Tóc cô búi cao, trông đã ra dáng một người phụ nữ có gia đình, màu sắc bộ sườn xám cũng trầm hơn, nhìn trưởng thành và chững chạc hơn rất nhiều.
Trên tay Liễu Đào xách một hộp thức ăn, cổ tay đeo một chiếc vòng ngọc bích, khuyên tai khảm đá quý, trên cổ còn đeo một chuỗi ngọc trai, trâm cài tóc nhìn qua cũng là vàng nạm đá quý. Cả người cô trồng toát lên vẻ phú quý hơn hẳn so với cái hồi hẹn hò đi xem phim lần đầu, lúc mà cô đắp hết toàn bộ trang sức của gánh hát lên T\gƯời.
Tần Hoài bắt đầu quan sát căn nhà.
Căn nhà không tính là lớn, trên dưới có hai tầng. Tầng hai có một phòng ngủ, một phòng làm việc, một phòng chứa đồ và một phòng tắm. Tầng một là phòng khách và bếp, bên ngoài còn có một khoảng sân.
Cách trang trí tương đối đơn giản, không thể so sánh với kiểu xa hoa trải kín thảm lông cừu như khách sạn Richard, nhưng so với mặt bằng chung thời đó thì chắc cũng coi là khá giả rồi.
Trong phòng khách cũng chẳng có đồ đạc gì mấy: một cái kệ trang trí, hai cái tủ, một cái bàn, hai chiếc ghế sofa, còn lại toàn bộ đều là báo chí chất cao như núi.
Trong tủ phòng khách thì chất đầy tiểu thuyết, chắc là phòng làm việc trên lầu không chứa nổi nữa.
La Quân mặc áo sơ mi, ngồi trên sofa đọc báo. Dáng vẻ này với cái dáng vẻ ngồi ườn trên sofa xem TV của ông trước khi Tần Hoài tiến vào ký ức giống nhau y như đúc, quả thực là một bản sao hoàn hảo.
Liễu Đào đặt hộp thức ăn lên bàn, vào bếp lấy đĩa ra xếp ngay ngắn, rồi mở hộp, gắp từng cái Diện Quả Nhi bày ra đĩa.
Đợi Liễu Đào bày xong, La Quân cũng vừa đọc xong phần truyện dài kỳ trên báo. Ông đặt tờ báo xuống, ngẩng đầu đánh giá những cái Diện Quả Nhi trên đĩa.
Diện Quả Nhi có rất nhiều loại khác nhau.
Táo, quýt, lê, hạnh, sơn tra, hồng, đào, quả thù lù, táo tàu, hạt đẻ, củ cải trắng, bưởi, cà rốt, bí đỏ, quả óc chó, đậu phông.
Hình dáng thì cái đẹp cái xấu, quả táo là làm giống nhất, còn quả bưởi thì làm tệ nhất. Thoạt nhìn xanh xanh đỏ đỏ, đủ mọi hình dáng, trông cũng rất ra gì và này nọ.
Quả bưởi to nhất nhưng lại làm chẳng giống chút nào, La Quân liếc mắt nhìn quả bưởi rồi thẳng thừng chê bai: "Cái thứ quái gì đây?"
"Quả bưởi Giang sư phụ mới học làm đấy." Liễu Đào nói.
"Anh đâu phải chưa từng thấy quả bưởi chưa bóc vỏ bao giờ, căn bản nó không hề trông như thế này. Nếu ông ấy không biết làm thì đừng có nặn bừa, lãng phí bột mì." La Quân không khách khí càu nhàu, cầm lấy cái Diện Quả Nhi hình quả táo làm giống nhất lên, "Cứ ngoan ngoãn làm quả táo có phải hơn không."
"Giang sư phụ cũng muốn sáng tạo cái mới mà." Liễu Đào gấp gọn tờ báo La Quân vừa đọc xong cất đi, "Thông cảm cho nhau đi anh, chúng ta đi chạy nạn, Giang sư phụ cũng là đi chạy nạn.”
"Chúng ta từ Thượng Hải tới, Giang sư phụ từ Bắc Bình đến, kẻ Nam người Bắc cách nhau mấy ngàn dặm mà gặp được nhau ở đây âu cũng là cái duyên."
"Anh có phải đi chạy nạn đâu, mấy cái đó có gì mà phải trốn." La Quân nhỏ giọng lầm bầm, lại tiện tay cầm lấy một tờ báo khác, "Đào Nhi, em đã dò la được tin tức gì của cha mẹ em chưa?"
Liễu Đào cười khổ lắc đầu.
"Em bị bán cho gánh hát từ lúc năm tuổi, bao nhiêu năm trôi qua cảnh còn người mất cả rồi. Bá Ngôn, có phải anh không thích nơi này không? Nếu anh thực sự không thích thì chúng ta về Thượng Hải đi. Em biết anh ở đây ăn không ngon, ngủ không yên, lại còn không mua được báo và sách mà anh thích nữa."
"Mỗi lần đều phải nhờ Lương thúc gửi một lúc cả tháng trời, giờ đang thời buổi loạn lạc, Lương thúc đi giao báo cũng nguy hiểm. Em nghe nói khu tô giới ở Thượng Hải bây giờ an toàn lắm, hay là đợi một thời gian ngắn nữa chúng ta..."
LVQ8371