"Đắt chứ!" Trần An khẳng định chắc nịch, "Dạo trước em trai của chủ nhiệm Trần đến quán ăn bàn chuyện làm ăn ấy, đã đặt làm món Diện Quả Nhi này đấy, tính ra là 125 tệ một cái cof”
An Du Du sốc đến mức đồng tử co rút lại, nhìn cái Diện Quả Nhi trong túi, cô cảm thấy cái túi nilon rẻ tiền này căn bản không xứng với nó, bèn lập tức nâng niu nó trên tay.
Trên tay cô đang là 250 tệ, làm tròn lên thì hôm nay cô được nhận hẳn hai phần tiền lương rồi!
An Du Du không chút do dự, cầm lấy một cái cắn ngay một miếng.
Hiện tại Quả Nhi vẫn còn âm ấm, đúng lúc đang ở nhiệt độ ngon nhất. Nhân thịt ngậm đầy nước cốt hòa quyện với cà rốt băm nhuyễn lan tỏa trong khoang miệng, nấm hương và măng xắt hạt lựu sần sật giữa hai hàm răng. Bình thường đến cả bánh bao Tam Đinh và bánh bao Ngũ Đinh còn khó mà ăn được, giờ lại được thưởng thức món điểm tâm đẳng cấp cỡ này, An Du Du hạnh phúc đến mức híp cả mắt lại.
Trần An bị biểu cảm khoa trương của An Du Dư chọc cười: "Ngon đến thế cơ à? Trông em làm lố cứ như đang diễn kịch vậy."
"Có tiền thích thật đấy." An Du Du mở mắt ra, đầy khao khát liếc nhìn bức tường bao quanh khu dân cư Vân Trung, "Em cũng muốn được giàu có như ông Tiền, ông Vương, sống trong khu dân cư Vân Trung, ngày nào cũng được ăn điểm tâm do Tiểu Tần sư phụ làm."
Trần An không ngờ An Du Du chỉ ăn một món điểm tâm mà ngộ ra cả lý tưởng sống, cậu ta lắc đầu: "Khu Vân Trung ấy à, phận làm công ăn lương như chúng ta thì đừng có mơ."
"Đời này tôi mà trả nổi tiền cọc mua nhà ở khu Vân Trung là tôi mãn nguyện lắm rồi."
"Sau này em nhất định phải sống ở đây." An Du Du nhìn bức tường, ánh mắt kiên định dị thường, "Em phải trở thành người có tiền, đây mới là cuộc sống mà em mong muốn!"
"Anh Trần, mai gặp lại nhé. Em phải về nhà ngủ đây, ngày mai 2 giờ sáng em còn phải tới đi làm nữa, bái bai."
An Du Du nhét nốt miếng Quả Nhi còn lại vào miệng, nhanh chóng nhai nuốt. Cái Quả Nhi kia thì cất kỹ trong túi, thắt luôn một nút chết vì sợ rớt mất, rồi cô nàng nhảy lên chiếc xe máy điện cũ mèm nhìn là biết mua lại giá rẻ, tràn đầy sức sống tan làm về nhà.
Bỏ lại Trần An đứng đó với vẻ mặt ngơ ngác.
"2 giờ... Không phải sáng nay còn bảo là 2 rưỡi sao?"
"Sếp đâu có khuyến khích đi làm sớm quá đâu cơ chứ!"
Buổi chiều, Tần Hoài và Trịnh Tư Nguyên đã mạnh dạn làm thử một mẻ Quả Nhi phiên bản làm ẩu.
Vô cùng thành công.
Hiệu suất cực cao.
Chỉ cần gạt bỏ được gánh nặng tâm lý rằng thứ mình đang làm thực chất là Diện Quả Nhi, dùng tâm thế bao dung để nhìn nhận món điểm tâm trên tay, tự nhủ với lòng rằng Quả Nhi vốn dĩ là như thế này. Tạo hình không quan trọng, nhìn ra hình dáng trái cây là được. Màu sắc cũng chẳng quan trọng, đủ sặc sỡ là xong.
Chỉ cần có tâm thế đó, tốc độ tự nhiên sẽ nhanh lên rất nhiều.
Dù sao thì việc nhồi nhân vào cục bột rồi vo tròn, cầm cọ nhúng nước củ cải đường quẹt bừa vài đường lên màu, mấy cái bước đơn giản này ai mà chăng làm được, kể cả Trần Huệ Hồng cũng làm ngon ơ.
À không đúng, Trần Huệ Hồng vẫn không làm được đâu. Trong quá trình gói Quả Nhi phải kiểm soát được độ dày của vỏ bánh, không được để lộ nhân, tươm mỡ hay vỏ quá dày.
Mà trên đây lại chính là những yêu cầu cơ bản của việc gói bánh bao.
Món Quả Nhi "làm ẩu" này lại cực kỳ được hoan nghênh trong buổi mở bán ăn thử vào buổi chiều.
Bởi vì Quả Nhi đã được định sẵn là sẽ đưa vào thực đơn cố định, bất kể Tần Hoài có làm ra được Quả Nhi cấp B có buff hay không, món điểm tâm này chắc chắn vẫn sẽ lên sóng. Làm chưa ra cấp B thì phải luyện, bán theo dạng rớt ngẫu nhiên vào buổi chiều cũng là luyện, mà đưa vào thực đơn cố định buổi sáng cũng là luyện, thế thì thà báo trước luôn cho rồi.
Mấy chuyện kiểu này khách quen đã có kinh nghiệm đầy mình rồi.
Theo như mọi người thấy, bánh bao Tửu Nhưỡng cũng chen chân vào thực đơn cố định theo cách này.
Đầu tiên là liên tục rớt ngẫu nhiên vào buổi chiều, rớt riết rồi lọt luôn vào danh sách bán cố định buổi sáng. Không biết có bao nhiêu cư dân trong khu đến giờ vẫn còn tiếc hùi hụi vì đã không biết trân trọng khoảng thời gian bánh bao Tửu Nhưỡng còn rớt ngẫu nhiên.
Rớt ngẫu nhiên sướng biết bao, hàng mới ra lò không cố định vào khung giờ buổi chiều, lại không trúng giờ cao điểm ăn uống, dân văn phòng làm sao có thể đồng loạt trốn việc đến chầu chực được.
Vận khí tốt đúng lúc không có ai, đừng nói là mua một túi, mua hẳn hai túi cũng được! Xách hai túi lớn bánh bao Tửu Nhưỡng đi dạo trong khu dân cư thì tỷ lệ người ta ngoái nhìn phải cao gấp đôi, đã nở mày nở mặt rồi lại còn trở thành anh hùng của cả nhà.
Chỉ cần số bánh bao đó chưa ăn hết, thì ngày đó trong nhà vẫn còn lưu truyền truyền thuyết về vị anh hùng xông vào Vân Trung Thực Đường, ẵm trọn hai túi lớn bánh bao Tửu Nhưỡng mang về.
Bây giờ thì hết rồi, những ngày tháng tươi đẹp đó đã một đi không trở lại.
Bánh bao Tửu Nhưỡng đã vào thực đơn cố định, sáng nào cũng bán, cư dân trong khu tranh nhau mua, dân văn phòng tranh nhau mua, học sinh đi học cũng tranh nhau mua, đến cả người qua đường cũng bu vào giành giật.
Cơ bản là bánh bao vừa ra lò đã bay sạch sành sanh trong chớp mắt, đừng nói mua hai túi, một túi cũng chẳng cho mua. Bây giờ còn giới hạn số lượng, mẻ bánh bao đầu tiên vào buổi sáng mỗi người mỗi ngày chỉ được mua hai cái.
LVQ8371