Canh Niên Cao...
Có lẽ trong thực đơn của Triệu Dung không hề có món này.
Tần Hoài húp một ngụm canh trước.
Canh Niên Cao đậu đỏ của Khuất Tĩnh làm không phải dùng hạt đậu đỏ ngâm nở để ninh, mà là dùng đậu đỏ sên đường mua ở siêu thị để nấu. Canh rất ngọt, khuấy đều lớp đậu sên lắng dưới đáy lên là có thể uống được cả cảm giác lợn cợn bùi bùi. Niên Cao thái thành từng miếng nhỏ, chắc do nấu lâu nên Niên Cao cũng sắp tan ra, khiến cho phần nước canh uống vào cũng có cảm giác sền sệt.
Ấm áp, rất thích hợp để uống vào mùa đông.
Mang đậm hương vị gia đình, không hiểu sao lại cực kỳ phù hợp với hoàn cảnh lúc này.
"Canh này ngon đấy." Tần Hoài nói: "Dùng đậu đỏ sên để nấu, nếu như bán làm bữa sáng vào buổi sáng mùa đông, chắc chắn sẽ rất đắt khách."
"Trời sắp chuyển lạnh rồi, hai ngày nữa tôi phải làm thử mới được."
Khuất Tĩnh bưng bát, nhìn đồ ăn trên bàn, liếc nhìn vết sẹo lộ ra trên mu bàn tay mình, rồi lại nhìn những người khác vẫn tỏ ra bình thường.
Thấy mọi người đều uống canh Niên Cao đậu đỏ trước, bản thân La Quân cũng múc một bát canh nhỏ.
Phát hiện La Quân lúc múc canh lén lút vớt thêm hai miếng Niên Cao, Trần Huệ Hồng liền tố giác ngay tại trận.
Tần Hoài ở bên cạnh cười hòa giải, tỏ vẻ ăn hai miếng cũng không sao, trước đây La Quân cũng ăn không ít Niên Cao của hắn.
Không ai bận tâm đến sự kỳ lạ của cô, cũng chẳng ai bình phẩm về tài nấu nướng của cô, mọi người thật sự chỉ ngồi cùng nhau, vui vẻ ăn một bữa cơm.
Cảnh tượng không cần phải che đậy, cùng bạn bè ngồi ăn một bữa cơm vui vẻ thế này, đối với Khuất Tĩnh mà nói, xa xăm như thể chuyện từ kiếp trước vậy.
Thời tiết này không cần bật điều hòa, nhưng nếu mặc áo dài tay thì ở trong phòng vẫn khá nóng.
Khuất Tĩnh xắn tay áo lên, bưng bát: "Vậy mùa đông tôi nhất định sẽ đến quán ăn ủng hộ nhiều hơn."
Việc Khuất Tĩnh chuyển nhà cũng không làm thay đổi thực đơn của Vân Trung Thực Đường.
Tần Hoài vẫn duy trì nhịp độ của mình, sáng sớm làm bữa sáng, buổi sáng làm Điểm Tâm, buổi chiều luyện Quả Nhi. Hỏa hầu, kỹ thuật nặn tay đều được rèn giũa, Niên Cao trở thành món cố định tại quán ăn, không phải Giang Mễ Niên Cao thì là Trư Du Niên Cao, thỉnh thoảng nổi hứng tự mình xuống bếp nấu canh Niên Cao, sau đó phát hiện ra ăn còn không ngon bằng Giang Mễ Niên Cao.
Nhưng Khuất Tĩnh thỉnh thoảng sẽ mua hai miếng Niên Cao trắng về nhà tự nấu canh Niên Cao đậu đỏ. Trần Huệ Hồng rất thích món này, buổi tối thường xuyên dắt Trần Tuệ Tuệ sang nhà Khuất Tĩnh ăn chực, đôi khi còn không quên múc riêng một phần mang về cho Tần Hoài.
Đương nhiên, nếu nói trong toàn bộ khu Vân Trung ai hoan nghênh hàng xóm mới Khuất Tĩnh đến nhất, thì chắc chắn là ông Hứa Đồ Cường.
Là fan ruột của Giang Mễ Niên Cao, từ hồi món này còn chưa được đưa vào thực đơn cố định của quán ăn, ông Hứa đã yêu nó say đắm, không rời không bỏ, đồng hành cùng nó đi đến đỉnh cao huy hoàng.
Bây giờ người chống lưng giúp Giang Mễ Niên Cao debut đã chuyển vào trong khu chung cư, sao ông Hứa có thể không vui cho được?
Nếu không phải điều kiện không cho phép, bản thân ông lại không mắc bệnh về mặt thần kinh, thì ông chỉ hận không thể đến bệnh viện bốc số khám bệnh chỗ Khuất Tĩnh, giúp cô chạy KPI luôn cho rồi.
Thời gian cứ thế bình lặng trôi đến cuối tháng 10.
Thành tích học tập của Tần Lạc vẫn không có gì khởi sắc, toán thì không hiểu, lý thì không vào, hóa thì nát bét, tin học mới đang ở mức vỡ lòng. Ngoại trừ môn tiếng Anh vẫn giỏi xuất chúng như cũ, môn văn rốt cuộc cũng có chút tiến bộ, thì căn bản chẳng nhìn thấy thành quả nỗ lực học hành nào của con bé cả.
Nhưng con bé đúng là gầy đi thật.
Mặt gầy đi hẳn một vòng, từ cái mặt bánh bao to bự đã tóp lại thành mặt bánh bao nhỏ.
Tần Hoài có lý do để nghi ngờ nguyên nhân Tần Lạc gầy đi không phải do học hành quên ăn quên ngủ, mà là vì dạo này thành tích học tập của con bé kém nên không được cho ăn bánh bao Tam Đinh và Ngũ Đinh. Sáng sớm ăn bánh bao của Tần Tòng Văn không nuốt trôi, buổi trưa lại ăn cơm căng tin trường, chỉ có buổi tối mới được ăn ngon một chút.
Nghe nói Tần Lạc phát hiện ông anh hai của mình thật sự nhẫn tâm, thành tích không lên là kiên quyết cắt phần bánh bao Tam Đinh và Ngũ Đinh, nên đã âm thầm hạ quyết tâm, phải học hành chăm chỉ làm lại cuộc đời, buổi sáng quyết không ăn bánh bao do bố ruột làm nữa, phải lấy lại tất cả những gì đã mất.
Về phần tại sao Tần Hoài lại biết được quyết tâm thầm kín của Tần Lạc, là vì những lời hùng hồn trên đều được con bé đăng lên tài khoản WeChat phụ.
Mà tại sao Tần Hoài lại nhìn thấy á...
Bởi vì hắn có kết bạn WeChat với tài khoản phụ của Tần Lạc.
Lúc trước Tần Lạc lập nick phụ là vì cửa sau trường cấp hai mới mở một tiệm trà sữa, chia sẻ bài viết lên vòng bạn bè gom đủ lượt like thì được nhận miễn phí một ly. Tần Lạc muốn uống hai ly nên mới lập nick phụ, còn kết bạn với Tần Hoài nhờ hắn thả tim giúp.
Tần Hoài đoán chắc Tần Lạc quên xừ mất việc xóa kết bạn với hắn rồi.
Cái con bé ngốc nghếch này.
Trái ngược hoàn toàn với Tần Lạc là Âu Dương, tuy đạo này Tần Hoài không ngày nào cũng hầm canh như trước, nhưng dăm bữa nửa tháng vẫn sẽ bắc nồi ninh một mẻ.
Âu Dương ngày nào cũng nã bánh bao Tam Đinh, Ngũ Đinh, Điểm Tâm kiểu Tô, các loại Niên Cao, Quả Nhi, lại thêm súp canh bổ dưỡng, người ăn mập mạp tròn vo, có chạy bộ tập gym cũng vô dụng, số cân Tần Lạc sụt đi đều đắp hết lên người cậu ta.
LVQ8371